Nhưng khi anh vừa nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé ngất xỉu trước mộ Lưu Thanh Sơn, cùng với khuôn mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt như tuyết của cô, lòng anh lại không khỏi quặn thắt, một cảm giác xót xa đau đớn từ từ lan tỏa trong tim.
Khi anh cõng Lưu Hân Vũ đang mê man xuống sườn núi, cảm giác xót xa trong lòng càng thêm mãnh liệt.
Mười sáu tuổi cũng được xem là một thiếu nữ rồi, vóc người rõ ràng không thấp, nhưng cô trên lưng lại nhẹ bẫng, thật sự quá gầy!
Khi anh đi một con đường khác để về thôn, không tả nổi cảm xúc trong lòng mình lúc đó, dường như trái tim đã để lại nơi cô gái nhỏ bé ấy nên mới vội vã chạy về thôn cùng lúc với hai cô em gái và Lưu Hân Vũ.
Tiếng hét thất thanh của Lưu Hân Vũ không chỉ khiến Trương Hồng Hà giật mình, mà còn làm tim Trương Hồng Lượng đau nhói như bị kim châm.
Cũng nhờ anh đưa tay kịp thời, mới không để Lưu Hân Vũ phải chịu thêm đau đớn thể xác.
Khi anh đỡ Lưu Hân Vũ từ lưng Trương Hồng Hà xuống, cảm nhận được thân nhiệt nóng ran của cô, anh không dám chậm trễ một khắc, cõng cô chạy một mạch đến trạm xá.
May mà không trì hoãn ở thôn nên bệnh tình của Lưu Hân Vũ không trở nặng thêm, được chữa trị kịp thời cuối cùng cũng tỉnh lại.
Qua tiếp xúc ngắn ngủi, Trương Hồng Lượng luôn cảm thấy cô gái trước mắt này không hề õng ẹo tùy hứng như lời đồn, cũng không nhút nhát yếu đuối như trong mơ, chắc hẳn hôm qua cô thật sự bị Lưu Tân Mai làm cho tổn thương nên mới chạy đến mộ Lưu Thanh Sơn khóc lóc, cô rốt cuộc vẫn chỉ là một cô bé mười sáu tuổi.
Nghĩ đến đây, đáy lòng Trương Hồng Lượng không khỏi dâng lên niềm xót thương đối với Lưu Hân Vũ, tuổi thơ mất mẹ, nay lại mất đi người cha nương tựa, tuy trong thôn vẫn còn họ hàng, nhưng tình cảm không mấy thân thiết, lại thêm người chị họ lòng dạ xấu xa thỉnh thoảng lại gây khó dễ cho cô, cũng không trách cô lại đáng thương đến vậy.
Trương Hồng Lượng kinh ngạc nhận ra chỉ sau vài giờ tiếp xúc, cán cân trong lòng anh dường như đã nghiêng lệch, thật không biết đây là tốt hay xấu!
Nếu Lưu Hân Vũ biết được cảm xúc hiện tại của Trương Hồng Lượng, nhất định sẽ lớn tiếng trả lời anh là “xấu”, cô chỉ một lòng muốn hủy bỏ hôn ước với Trương Hồng Lượng để được tự do.
Trương Hồng Lượng giấu kín tâm sự trong lòng, lặng lẽ cùng Trương Hồng Vân thu dọn bát đũa rồi giục các em mau về nhà.
Từ thị trấn về thôn tuy chỉ chừng bốn năm cây số, nhưng cũng mất khoảng hơn hai mươi phút đi đường, nếu về muộn nữa trời sẽ tối hẳn.
Trương Hồng Hà nhíu mày nhìn Trương Hồng Lượng, nhớ lại lời Ngô Xảo Trân dặn trước đó, liền đưa chiếc giỏ tre cho Trương Hồng Vĩ rồi đẩy nhẹ Trương Hồng Lượng, nói: “Anh cả, đêm qua anh ngồi tàu cả đêm, hôm nay lại bận rộn cả ngày, chắc chắn rất mệt rồi. Anh và em ba cùng về nhà đi. Em và em út ở lại chăm sóc.”
Trương Hồng Vân cũng vội gật đầu, thúc giục: “Anh cả, lần này anh về còn chưa gặp cha mẹ, mau cùng anh ba về nhà đi.”
Tuy Trương Hồng Vân mới mười bốn tuổi, cũng được nuông chiều hơn con gái nhà khác, nhưng cũng coi như chăm chỉ, chăm sóc người khác rất chu đáo ngăn nắp, hơn nữa cô ấy và Lưu Hân Vũ rất thân thiết, có cô ấy ở bên, Lưu Hân Vũ cũng sẽ vui vẻ hơn.
Trương Hồng Lượng nhìn Lưu Hân Vũ, khẽ trầm ngâm rồi gật đầu, đưa mu bàn tay sờ trán Lưu Hân Vũ, bất giác khẽ gật. Lưu Hân Vũ tuy vẫn còn hơi sốt, nhưng so với lúc đưa cô tới đã đỡ hơn nhiều, xem ra thuốc đã có tác dụng.
“Vậy anh về trước, ngày mai anh sẽ qua sớm thăm em. Đúng rồi, ngày mai em muốn ăn gì, anh mang đến cho em.” Trương Hồng Lượng nhìn Lưu Hân Vũ, cố gắng nói với giọng dịu dàng nhất.
Khi anh cõng Lưu Hân Vũ đang mê man xuống sườn núi, cảm giác xót xa trong lòng càng thêm mãnh liệt.
Mười sáu tuổi cũng được xem là một thiếu nữ rồi, vóc người rõ ràng không thấp, nhưng cô trên lưng lại nhẹ bẫng, thật sự quá gầy!
Khi anh đi một con đường khác để về thôn, không tả nổi cảm xúc trong lòng mình lúc đó, dường như trái tim đã để lại nơi cô gái nhỏ bé ấy nên mới vội vã chạy về thôn cùng lúc với hai cô em gái và Lưu Hân Vũ.
Tiếng hét thất thanh của Lưu Hân Vũ không chỉ khiến Trương Hồng Hà giật mình, mà còn làm tim Trương Hồng Lượng đau nhói như bị kim châm.
Cũng nhờ anh đưa tay kịp thời, mới không để Lưu Hân Vũ phải chịu thêm đau đớn thể xác.
Khi anh đỡ Lưu Hân Vũ từ lưng Trương Hồng Hà xuống, cảm nhận được thân nhiệt nóng ran của cô, anh không dám chậm trễ một khắc, cõng cô chạy một mạch đến trạm xá.
May mà không trì hoãn ở thôn nên bệnh tình của Lưu Hân Vũ không trở nặng thêm, được chữa trị kịp thời cuối cùng cũng tỉnh lại.
Qua tiếp xúc ngắn ngủi, Trương Hồng Lượng luôn cảm thấy cô gái trước mắt này không hề õng ẹo tùy hứng như lời đồn, cũng không nhút nhát yếu đuối như trong mơ, chắc hẳn hôm qua cô thật sự bị Lưu Tân Mai làm cho tổn thương nên mới chạy đến mộ Lưu Thanh Sơn khóc lóc, cô rốt cuộc vẫn chỉ là một cô bé mười sáu tuổi.
Nghĩ đến đây, đáy lòng Trương Hồng Lượng không khỏi dâng lên niềm xót thương đối với Lưu Hân Vũ, tuổi thơ mất mẹ, nay lại mất đi người cha nương tựa, tuy trong thôn vẫn còn họ hàng, nhưng tình cảm không mấy thân thiết, lại thêm người chị họ lòng dạ xấu xa thỉnh thoảng lại gây khó dễ cho cô, cũng không trách cô lại đáng thương đến vậy.
Trương Hồng Lượng kinh ngạc nhận ra chỉ sau vài giờ tiếp xúc, cán cân trong lòng anh dường như đã nghiêng lệch, thật không biết đây là tốt hay xấu!
Nếu Lưu Hân Vũ biết được cảm xúc hiện tại của Trương Hồng Lượng, nhất định sẽ lớn tiếng trả lời anh là “xấu”, cô chỉ một lòng muốn hủy bỏ hôn ước với Trương Hồng Lượng để được tự do.
Trương Hồng Lượng giấu kín tâm sự trong lòng, lặng lẽ cùng Trương Hồng Vân thu dọn bát đũa rồi giục các em mau về nhà.
Từ thị trấn về thôn tuy chỉ chừng bốn năm cây số, nhưng cũng mất khoảng hơn hai mươi phút đi đường, nếu về muộn nữa trời sẽ tối hẳn.
Trương Hồng Hà nhíu mày nhìn Trương Hồng Lượng, nhớ lại lời Ngô Xảo Trân dặn trước đó, liền đưa chiếc giỏ tre cho Trương Hồng Vĩ rồi đẩy nhẹ Trương Hồng Lượng, nói: “Anh cả, đêm qua anh ngồi tàu cả đêm, hôm nay lại bận rộn cả ngày, chắc chắn rất mệt rồi. Anh và em ba cùng về nhà đi. Em và em út ở lại chăm sóc.”
Trương Hồng Vân cũng vội gật đầu, thúc giục: “Anh cả, lần này anh về còn chưa gặp cha mẹ, mau cùng anh ba về nhà đi.”
Tuy Trương Hồng Vân mới mười bốn tuổi, cũng được nuông chiều hơn con gái nhà khác, nhưng cũng coi như chăm chỉ, chăm sóc người khác rất chu đáo ngăn nắp, hơn nữa cô ấy và Lưu Hân Vũ rất thân thiết, có cô ấy ở bên, Lưu Hân Vũ cũng sẽ vui vẻ hơn.
Trương Hồng Lượng nhìn Lưu Hân Vũ, khẽ trầm ngâm rồi gật đầu, đưa mu bàn tay sờ trán Lưu Hân Vũ, bất giác khẽ gật. Lưu Hân Vũ tuy vẫn còn hơi sốt, nhưng so với lúc đưa cô tới đã đỡ hơn nhiều, xem ra thuốc đã có tác dụng.
“Vậy anh về trước, ngày mai anh sẽ qua sớm thăm em. Đúng rồi, ngày mai em muốn ăn gì, anh mang đến cho em.” Trương Hồng Lượng nhìn Lưu Hân Vũ, cố gắng nói với giọng dịu dàng nhất.