Trọng Sinh Niên Đại: Tôi Thành Nông Gia Tiểu Cẩm Lý

Chương 17

Số chữ: 806
Thấy Ngô Xảo Trân càng làm loạn càng quá đáng, Trương Đại Ngưu sa sầm mặt, giận dữ quát: “Bà muốn ép chết tôi thì mới cam lòng hả? Chẳng lẽ mạng của tôi, Hồng Dương, Hồng Vĩ cộng lại còn không bằng đám cưới của Hồng Lượng sao?”

Ngô Xảo Trân cứng họng không nói được lời nào.

Trương Đại Ngưu một mặt giúp nhà họ Lưu lo liệu tang sự cho Lưu Thanh Sơn, một mặt tự tay viết thư cho Trương Hồng Lượng, giải thích rõ đầu đuôi sự việc, yêu cầu Trương Hồng Lượng xin nghỉ phép về để đính hôn với Lưu Hân Vũ.

Trương Hồng Lượng nhận được thư, đối với Lưu Thanh Sơn thì vô cùng biết ơn, nhưng đối với hôn ước này lại rất phản đối.

Anh mười sáu tuổi, vừa tốt nghiệp trung học cơ sở đã được tuyển vào một xí nghiệp lớn ở tỉnh.

Anh làm việc chăm chỉ, cần cù, khiêm tốn học hỏi, lại có tinh thần đổi mới của tuổi trẻ, nên được đồng nghiệp hết lời khen ngợi, được lãnh đạo coi trọng và bồi dưỡng.

Anh đã dùng sự nỗ lực, chăm chỉ và mồ hôi nước mắt để tự mình tạo dựng một con đường thăng tiến.

Hiện giờ Trương Hồng Lượng đã từ công nhân thời vụ trở thành công nhân chính thức, còn có cơ hội đi học nâng cao ở trường đại học, chỉ cần hoàn thành khóa học và vượt qua kỳ thi, anh chính là học viên công nông binh mà người người ngưỡng mộ thời đó.



Trương Hồng Lượng tướng mạo tuấn tú, vóc dáng một mét tám trông đặc biệt rắn rỏi.

Không ít cô gái trong thôn, đồng nghiệp trong nhà máy đã phải lòng anh, ngay cả con gái của một vị cán bộ cấp cục nào đó trong tỉnh cũng nhiều lần bày tỏ thiện cảm, hy vọng được qua lại với anh.

Mặc dù Trương Hồng Lượng mới hai mươi hai tuổi, nhưng ở độ tuổi này, đặc biệt là ở nông thôn, anh đã bị coi là thanh niên lớn tuổi.

Vợ chồng Trương Đại Ngưu từ khi Trương Hồng Lượng mười tám tuổi đã bắt đầu giục anh tìm đối tượng kết hôn, sinh con.

Trương Hồng Lượng lại lần nữa lấy cớ mình còn trẻ, đang là lúc phấn đấu cho sự nghiệp để khất lần.

Trương Hồng Lượng không phải không hiểu nỗi lòng cha mẹ, cũng biết ở nông thôn có những quy tắc về thứ bậc trên dưới, anh không kết hôn sẽ ảnh hưởng đến các em, nhưng anh thật sự cảm thấy mình còn trẻ, lại đang làm việc ở thành phố, chuyện cưới xin của các em hoàn toàn không cần phải vì anh mà trì hoãn.

Tuy nhiên, những người như Trương Hồng Lượng, được tuyển từ nông thôn lên thành phố làm việc, việc tìm đối tượng kết hôn có những đặc thù và hạn chế riêng.

Nếu tìm đối tượng ở thành phố, anh lại lo lắng sau khi kết hôn sẽ nảy sinh nhiều mâu thuẫn do khác biệt về xuất thân và môi trường trưởng thành.



Xung quanh anh không thiếu những trường hợp quan hệ gia đình căng thẳng do sự chênh lệch giữa thành thị và nông thôn.

Còn nếu tìm đối tượng ở nông thôn, anh lại lo sợ việc xa cách lâu ngày sẽ khiến hai người thiếu đi tiếng nói chung, cuối cùng vẫn không thể hòa hợp.

Tóm lại một câu, lo nghĩ quá nhiều thành ra đứng núi này trông núi nọ.

Mỗi lần bị cha mẹ thúc giục kết hôn, Trương Hồng Lượng lại cười hề hề đáp một tiếng “sắp rồi” để cho qua chuyện, cứ thế lần lữa mãi, Trương Hồng Lượng đã hai mươi hai tuổi.

Những chàng trai cùng tuổi anh trong thôn, hầu như đều đã lập gia đình, có người con cái đã biết đi mua nước tương rồi.

Người em trai kế Trương Hồng Dương nhỏ hơn anh hai tuổi cũng đã kết hôn vào năm ngoái, mắt thấy cháu nội sắp chào đời, mà Trương Hồng Lượng vẫn chưa có đối tượng, thử hỏi làm cha mẹ sao không sốt ruột cho được.

Ngô Xảo Trân lại một mực mong muốn Trương Hồng Lượng tìm một cô gái thành thị để kết hôn, trong mắt bà, Trương Hồng Lượng là đứa con trai ưu tú nhất, con gái nông thôn dĩ nhiên không xứng với con trai bà, chỉ có tiểu thư thành thị mới có thể sánh bước cùng Trương Hồng Lượng.

Chỉ không ngờ một trận lũ quét bất ngờ ập đến đã phá tan dự tính của Ngô Xảo Trân, cũng khiến Trương Hồng Lượng trở tay không kịp.

Hôn ước này do Trương Đại Ngưu tự ý quyết định khi Trương Hồng Lượng không hề hay biết.
3 Bình luận