Trọng Sinh Niên Đại: Tôi Thành Nông Gia Tiểu Cẩm Lý

Chương 10

Số chữ: 790
Nghĩ đến chiếc túi đeo chéo, bước chân Trương Hồng Lượng bất giác khựng lại.

Cơm ở quán ăn chắc chắn phải dùng tem phiếu lương thực, mà anh lại không mang theo tem phiếu, tất cả tem phiếu của anh đều để trong túi đeo chéo rồi.

Hơn nữa, số tiền anh mang theo người đã dùng để trả viện phí cho Lưu Hân Vũ, giờ chỉ còn lại vài tờ tiền lẻ một hào.

Không có tem phiếu lương thực, lại chỉ có mấy hào bạc, ra quán ăn thì mua được gì đây?

Một hào tiền, một tấm tem phiếu cũng làm khó bậc anh hùng!

Đang lúc Trương Hồng Lượng tiến thoái lưỡng nan, phía đối diện vang lên tiếng bước chân dồn dập, ngay sau đó là một giọng nói hơi gấp gáp nhưng vẫn trong trẻo: “Anh cả, xin lỗi anh, tụi em đến muộn! Anh định đi đâu vậy?”

Trương Hồng Lượng ngẩng đầu nhìn, người đến chính là mấy đứa em của anh.

Em trai ba Trương Hồng Vĩ tay phải xách một cái làn tre, tay trái cầm một cái tay nải nhỏ.

Cô em gái lớn Trương Hồng Hà cũng xách một cái tay nải nhỏ.



Đến khi ánh mắt Trương Hồng Lượng dừng lại trên người cô em gái út Trương Hồng Vân, mắt anh chợt sáng lên.

Trương Hồng Vân quả không hổ là cô em gái tốt của anh, không ngờ lại mang cả chiếc túi đeo chéo đến cho anh.

“Bụng đói cồn cào, anh đang định ra ngoài tìm chút gì ăn đây.” Trương Hồng Lượng giơ chiếc ca sứ trắng trong tay lên cho các em xem.

“Anh cả, Hân Vũ sao rồi, đỡ hơn chút nào chưa?” Trương Hồng Vân đưa túi đeo chéo cho Trương Hồng Lượng, vội vàng hỏi thăm bệnh tình của cô bạn thân Lưu Hân Vũ.

“Lúc nãy có tỉnh lại một lần, uống chút nước rồi lại ngủ thiếp đi. Cũng đỡ sốt hơn rồi, đang truyền nước.” Vừa nhận lấy chiếc túi đeo chéo từ Trương Hồng Vân đeo lên vai, Trương Hồng Lượng vừa cười xoa đầu Trương Hồng Vân rồi đưa tay đón lấy chiếc làn tre Trương Hồng Vĩ đang xách.

Trong làn chắc chắn là đồ ăn, cũng khá nặng, không biết mang những gì đến.

Mở nắp ra, đập vào mắt là bảy tám chiếc bánh hành rán được xếp ngay ngắn trên tàu lá sen xanh mướt.

Thơm quá, đúng là tay nghề của mẹ!

Dưới lớp lá sen là một cái liễn sành, bên trong chắc là cháo loãng, cạnh liễn sành còn có một lọ thủy tinh đựng dưa chuột muối xổi.

“Anh cả, dưới đáy còn có hai quả trứng gà luộc nữa đấy.” Trương Hồng Vân chỉ vào chiếc làn.



Trương Hồng Lượng hơi sững người rồi một nụ cười nhẹ thoáng hiện trên môi.

Anh gật đầu với các em rồi dẫn mấy người trở lại phòng bệnh.

Trương Hồng Vân là bạn thân nhất của nguyên chủ, cũng là giọng nói đầu tiên Lưu Hân Vũ nghe được khi đến thế giới này.

Mặc dù lúc đầu, Lưu Hân Vũ cảm thấy cô bé này líu ríu khá ồn ào, nhưng khi nghe lại giọng nói của Trương Hồng Vân, trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác thân thiết và chân thật khó tả.

Mở mắt, Lưu Hân Vũ lặng lẽ nhìn anh chị em nhà họ Trương theo Trương Hồng Lượng bước vào, cô cảm thấy Trương Hồng Lượng thật sự được trời ưu ái.

Dù là anh chị em, gương mặt ít nhiều có nét tương đồng, nhưng không một ai sánh được với vẻ anh khí của Trương Hồng Lượng.

Ngoại hình của Trương Hồng Lượng quả thực có thể so bì với các “tiểu thịt tươi” ở thời đại của Tân Vũ.

“Hân Vũ, cậu tỉnh rồi, có khỏe hơn không?” Trương Hồng Vân vừa vào phòng bệnh đã bắt gặp ánh mắt hoe hoe ngấn lệ của Lưu Hân Vũ, vui mừng ngồi ngay xuống mép giường bệnh của Lưu Hân Vũ, hỏi han cô rất thân thiết.

Trương Hồng Hà thì chỉ liếc nhìn Lưu Hân Vũ một cái rồi lặng lẽ quay đi, giúp Trương Hồng Lượng mở chiếc giỏ tre, lấy hũ sành và bát đũa bên trong ra.

“Hôm nay nhà không chuẩn bị gì nhiều, chỉ tráng mấy cái bánh, nấu chút cháo loãng với trộn một ít dưa chuột mang đến. Nhà bà nội hai Lưu có việc, chỉ nhờ Tân Cúc nhà chú hai Lưu mang đến hai quả trứng luộc, đây này, tất cả ở đây, hai người ăn tạm nhé.” Trương Hồng Hà lần lượt lấy đồ trong giỏ tre ra đặt lên tủ đầu giường, lúc nói chuyện vẫn không thèm nhìn Lưu Hân Vũ.
3 Bình luận