Thời tiết giữa hè thay đổi thất thường như mặt trẻ con, vài phút trước còn nắng gắt, trong nháy mắt trời đã tối sầm.
Sấm chớp rền vang, mưa như trút nước, tầm nhìn trở nên cực kỳ hạn chế.
Cần gạt nước gần như vô dụng, những chiếc ô tô chạy trên đường cao tốc đều giảm tốc độ, di chuyển chậm lại.
Một tia chớp chói mắt kéo theo một tiếng sét kinh thiên động địa.
Tân Vũ đang nhắm mắt nghỉ ngơi ở ghế sau, mở mắt ra, đưa tay xoa xoa thái dương đang âm ỉ đau.
Cô vốn đang trong khóa tu nghiệp nâng cao một năm ở Pháp, nhận được chỉ thị của công ty trong nước, bay từ Pháp về để kịp tham gia mấy buổi trình diễn thời trang.
Tính ra đã gần ba mươi tiếng đồng hồ cô chưa chợp mắt rồi.
Lúc này, cô đang trên đường từ buổi trình diễn ở Thâm Quyến đến Quảng Châu để tham gia lễ khai mạc Triển lãm Thời trang Quốc tế Quảng Châu.
Tân Vũ làm việc cho một công ty thời trang nổi tiếng trong nước, là nhà thiết kế trưởng của bộ phận thời trang nữ, từng theo học một nhà thiết kế bậc thầy nổi tiếng người Pháp. Năm ngoái cô sang Pháp tu nghiệp cũng là do nhu cầu phát triển của công ty, tập trung vào việc học thiết kế phụ kiện.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, tuy chuyến đi này khá gấp gáp, nhưng thời tiết khắc nghiệt thế này thật sự không thích hợp để tiếp tục lên đường.
Tân Vũ khẽ cau mày, dặn dò người tài xế mà chi nhánh công ty ở Thâm Quyến đặc biệt bố trí cho cô: “Tìm một chỗ trú mưa đã, thời tiết thế này nguy hiểm quá.”
Theo biển chỉ dẫn, phía trước năm trăm mét là khu vực nghỉ ngơi.
Tài xế theo chỉ dẫn bật đèn xi nhan chuẩn bị chuyển làn, đúng lúc này một tiếng phanh gấp chói tai từ phía sau vọng tới, ngay sau đó là nhiều tiếng va chạm lớn.
Lực tác động từ phía sau khiến chiếc xe đang chuyển làn bị hất tung lên không.
Ký ức của Tân Vũ dừng lại ở một tiếng nổ lớn, sau đó cô không còn biết gì nữa.
Khi cô mở mắt ra lần nữa, chỉ cảm thấy toàn thân rã rời, đầu đau như búa bổ.
Cố gắng đưa tay xoa cái trán đau nhức lạ thường, nhìn xung quanh, phát hiện mình đang nằm ngửa giữa đồng không mông quạnh.
Bầu trời trong xanh trôi lững lờ từng đám mây trắng, đâu còn sấm chớp mưa bão như trong ký ức.
Chẳng lẽ mình quá mệt mỏi, trí nhớ có nhầm lẫn, vốn dĩ không hề có sấm chớp mưa bão gì?
Nhưng tại sao mình lại nằm giữa đồng không mông quạnh, toàn thân đau nhức rã rời thế này?
Nén cơn đau nhức toàn thân, Tân Vũ cố gắng gượng dậy từ tư thế nằm sang ngồi.
May mắn bên cạnh có một tấm bia đá, cô dựa vào đó ngồi dậy, lúc này mới phát hiện mình đang ở trên một sườn đồi nhỏ yên tĩnh.
Nhìn quanh bốn phía, dưới sườn đồi chỉ có một con đường nhỏ uốn lượn nối liền với xóm núi cách đó không xa, làm gì có đường cao tốc nào?
Tân Vũ vốn luôn bình tĩnh thản nhiên, giờ đây không còn giữ được bình tĩnh nữa. Vụ tai nạn xe này rốt cuộc đã hất văng cô đến đâu?
Chẳng lẽ đường cao tốc ở phía bên kia sườn đồi, còn cô bị văng ra khỏi xe, bay qua sườn đồi rồi rơi xuống phía bên này?
Lúc này, Tân Vũ vẫn chưa nhận ra sườn đồi nơi mình đang ở khô cong, không có chút dấu hiệu nào của một trận mưa vừa tạnh, càng không phát hiện – hoặc đúng hơn là không hề nghĩ tới – rằng bản thân mình lúc này thực ra đã không còn là Tân Vũ nữa.
Tân Vũ đưa tay chạm vào bia đá, định đứng dậy đi sang phía bên kia sườn đồi xem xét tình hình. Tay vừa chạm vào bia đá, “ầm” một tiếng, vô số ký ức không thuộc về mình chợt hiện lên trong đầu cô.
Sao trong đầu mình lại có nhiều thứ hỗn độn như vậy?
Tân Vũ kinh hãi, ánh mắt vô tình lướt qua cánh tay đang chống trên bia đá, lập tức sững sờ.
Đây không phải là tay của mình!
Không đợi cô hiểu chuyện gì đang xảy ra, một màn sáng chứa đầy hình ảnh và chữ viết đã lóe lên dữ dội trong đầu cô.
Đầu đau như dao cắt, mắt tối sầm lại, Tân Vũ hét lên một tiếng rồi ôm đầu ngất đi.
Sườn đồi nhỏ lại một lần nữa chìm vào tĩnh lặng.
Sấm chớp rền vang, mưa như trút nước, tầm nhìn trở nên cực kỳ hạn chế.
Cần gạt nước gần như vô dụng, những chiếc ô tô chạy trên đường cao tốc đều giảm tốc độ, di chuyển chậm lại.
Một tia chớp chói mắt kéo theo một tiếng sét kinh thiên động địa.
Tân Vũ đang nhắm mắt nghỉ ngơi ở ghế sau, mở mắt ra, đưa tay xoa xoa thái dương đang âm ỉ đau.
Cô vốn đang trong khóa tu nghiệp nâng cao một năm ở Pháp, nhận được chỉ thị của công ty trong nước, bay từ Pháp về để kịp tham gia mấy buổi trình diễn thời trang.
Tính ra đã gần ba mươi tiếng đồng hồ cô chưa chợp mắt rồi.
Lúc này, cô đang trên đường từ buổi trình diễn ở Thâm Quyến đến Quảng Châu để tham gia lễ khai mạc Triển lãm Thời trang Quốc tế Quảng Châu.
Tân Vũ làm việc cho một công ty thời trang nổi tiếng trong nước, là nhà thiết kế trưởng của bộ phận thời trang nữ, từng theo học một nhà thiết kế bậc thầy nổi tiếng người Pháp. Năm ngoái cô sang Pháp tu nghiệp cũng là do nhu cầu phát triển của công ty, tập trung vào việc học thiết kế phụ kiện.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, tuy chuyến đi này khá gấp gáp, nhưng thời tiết khắc nghiệt thế này thật sự không thích hợp để tiếp tục lên đường.
Tân Vũ khẽ cau mày, dặn dò người tài xế mà chi nhánh công ty ở Thâm Quyến đặc biệt bố trí cho cô: “Tìm một chỗ trú mưa đã, thời tiết thế này nguy hiểm quá.”
Theo biển chỉ dẫn, phía trước năm trăm mét là khu vực nghỉ ngơi.
Tài xế theo chỉ dẫn bật đèn xi nhan chuẩn bị chuyển làn, đúng lúc này một tiếng phanh gấp chói tai từ phía sau vọng tới, ngay sau đó là nhiều tiếng va chạm lớn.
Lực tác động từ phía sau khiến chiếc xe đang chuyển làn bị hất tung lên không.
Ký ức của Tân Vũ dừng lại ở một tiếng nổ lớn, sau đó cô không còn biết gì nữa.
Khi cô mở mắt ra lần nữa, chỉ cảm thấy toàn thân rã rời, đầu đau như búa bổ.
Cố gắng đưa tay xoa cái trán đau nhức lạ thường, nhìn xung quanh, phát hiện mình đang nằm ngửa giữa đồng không mông quạnh.
Bầu trời trong xanh trôi lững lờ từng đám mây trắng, đâu còn sấm chớp mưa bão như trong ký ức.
Chẳng lẽ mình quá mệt mỏi, trí nhớ có nhầm lẫn, vốn dĩ không hề có sấm chớp mưa bão gì?
Nhưng tại sao mình lại nằm giữa đồng không mông quạnh, toàn thân đau nhức rã rời thế này?
Nén cơn đau nhức toàn thân, Tân Vũ cố gắng gượng dậy từ tư thế nằm sang ngồi.
May mắn bên cạnh có một tấm bia đá, cô dựa vào đó ngồi dậy, lúc này mới phát hiện mình đang ở trên một sườn đồi nhỏ yên tĩnh.
Nhìn quanh bốn phía, dưới sườn đồi chỉ có một con đường nhỏ uốn lượn nối liền với xóm núi cách đó không xa, làm gì có đường cao tốc nào?
Tân Vũ vốn luôn bình tĩnh thản nhiên, giờ đây không còn giữ được bình tĩnh nữa. Vụ tai nạn xe này rốt cuộc đã hất văng cô đến đâu?
Chẳng lẽ đường cao tốc ở phía bên kia sườn đồi, còn cô bị văng ra khỏi xe, bay qua sườn đồi rồi rơi xuống phía bên này?
Lúc này, Tân Vũ vẫn chưa nhận ra sườn đồi nơi mình đang ở khô cong, không có chút dấu hiệu nào của một trận mưa vừa tạnh, càng không phát hiện – hoặc đúng hơn là không hề nghĩ tới – rằng bản thân mình lúc này thực ra đã không còn là Tân Vũ nữa.
Tân Vũ đưa tay chạm vào bia đá, định đứng dậy đi sang phía bên kia sườn đồi xem xét tình hình. Tay vừa chạm vào bia đá, “ầm” một tiếng, vô số ký ức không thuộc về mình chợt hiện lên trong đầu cô.
Sao trong đầu mình lại có nhiều thứ hỗn độn như vậy?
Tân Vũ kinh hãi, ánh mắt vô tình lướt qua cánh tay đang chống trên bia đá, lập tức sững sờ.
Đây không phải là tay của mình!
Không đợi cô hiểu chuyện gì đang xảy ra, một màn sáng chứa đầy hình ảnh và chữ viết đã lóe lên dữ dội trong đầu cô.
Đầu đau như dao cắt, mắt tối sầm lại, Tân Vũ hét lên một tiếng rồi ôm đầu ngất đi.
Sườn đồi nhỏ lại một lần nữa chìm vào tĩnh lặng.