“Mẹ ơi, chi chít thế này nhìn lòi cả mắt ra, mẹ không đi đào ngao cát đi?”
Diệp mẫu vừa dùng tua vít cạy vỏ hàu trên vách đá vừa nói: “Ở nhà nhiều người đào đủ rồi, ta đào một ít hàu tối về làm trứng chiên hàu, bọn trẻ trong nhà đã lâu không được ăn rồi.”
“Thế này có đáng là bao đâu, thuyền nhà mình không phải đã sửa xong rồi sao? Bảo cha dẫn mọi người ra hòn đảo hoang mà đào không phải tốt hơn sao, bây giờ cứ đào ngao cát đi, hai tiếng nữa thủy triều lại lên ngập bãi biển này rồi.”
“Con nói thì dễ nghe nhỉ, trên hòn đảo hoang đá trơn trượt lắm, đứng không vững đâu, sóng mà đánh lên thì sơ sẩy một cái là người ta bị cuốn xuống biển gặp Mụ Tổ Nương Nương rồi.”
“À, không đến nỗi đâu, chọn một ngày trời yên biển lặng, thủy triều rút sâu là được rồi.”
Diệp mẫu liếc mắt nhìn hắn : “Thế con tính cho mẹ xem tháng mấy ngày mấy thì trời yên biển lặng, thủy triều lại vừa hay rút sâu, cha con và các anh của con lại vừa có thời gian rảnh!”
“A! Con làm sao mà biết tính cái này?”
Sóng gió trên biển đâu phải phàm nhân như hắn có thể tính toán được!
Huống hồ, làm sao hắn biết khi nào cha hắn và các anh trai hắn rảnh rỗi?
Diệp mẫu nguýt hắn một cái: “Không biết thì im miệng, chỗ nào mát thì ở, đừng làm vướng chân mẹ làm việc!”
Diệp Diệu Đông sờ mũi, hắn bị ghét đến vậy sao?
“Hay là, con giúp mẹ đào nhé? Mẹ đi đào ngao cát đi?”
Ngồi xổm lâu mỏi chân, ra vách đá đào hàu thì được, dù sao hắn cũng không bị chứng sợ lỗ.
“Con làm à?”
“Đúng vậy, để con làm đi, cạy hàu, đào hàu biển thôi mà, ta thạo khoản này.”
Những thứ khác thì không được, nhưng những thứ này khi còn trẻ hắn chơi không ít, kỹ năng học được sẽ không bị lãng quên theo thời gian.
Diệp mẫu nhìn hắn từ trên xuống dưới một lượt, nghĩ đến việc hắn vừa nãy còn hùng hồn nói trong nhà rằng sau khi tách hộ sẽ học theo Đại ca và Nhị ca mà trở nên chăm chỉ, nỗ lực…
Chẳng lẽ là nói thật?
Thay đổi tính nết rồi sao?
“Vậy để con làm, đợi về mà không đào được một bát thì mẹ đánh chết con!”
“Ôi chao, đào được bao nhiêu thì đào bấy nhiêu, còn tùy thuộc vào may mắn nữa chứ, làm sao con dám đảm bảo trước khi về đào được một bát? Hàu này bé tí tẹo à…”
Diệp mẫu không nói lời nào liền treo cái giỏ vào cổ tay hắn, nhét gáo nước và tua vít vào tay hắn : “Tìm kỹ vào, hàu phải cạy được một bát, hàu biển cũng phải đào được một bát, ốc cũng phải kiếm cho mẹ một bát nữa!”
Diệp Diệu Đông trừng mắt, hắn biến hóa rồi, hay sao chứ? Lại còn bảo hắn kiếm ba bát.
“Đông tử hôm nay không đi chơi à? Sao lại ra bãi biển thế này?” Dì cả hắn cũng cầm gáo nước đang tìm kiếm trên vách đá, thấy hắn thì tò mò hỏi.
“Ừm, nóng quá, không muốn ra ngoài!”
“À? Đến bãi biển thì không nóng sao? Nắng to thế này mà!”
Lý do tìm không tốt, Diệp Diệu Đông có chút ngượng ngùng: “À, ừ, tiện ra xem thôi.”
Hay là mau chóng tìm đi, không nói chuyện nữa, đào một lát đợi thủy triều lên, vừa hay về nhà ăn cơm trưa.
Hàu còn được gọi là con hàu, chúng mọc trên vách đá, thực ra là một loại sinh vật phù du.
Hàu cái trong mùa sinh sản, hàu bố mẹ sẽ phóng tinh trùng và trứng trưởng thành ra ngoài cơ thể, tinh trùng và trứng thụ tinh trong nước biển, sau một thời gian sống phù du, chúng bám vào các vật thể khác, hóa cứng lại thành hàu non, sau đó từ từ lớn lên, cạy bỏ vỏ là thành hàu.
Thuyền đậu lâu trong biển, dưới đáy thuyền cũng sẽ mọc hàu non. Thông thường, người ta sẽ chống thuyền lên, rồi cạy hết hàu non dưới đáy thuyền xuống để giảm trọng lượng thuyền, tiện thể còn có thể cho hàu non vào giỏ mang về cạy lấy hàu.
Hàu non trên vách đá này quá nhỏ, hàu cạy ra cũng bé tí tẹo, màu vàng xanh, trông như nước mũi vậy, những con lớn hơn một chút mới thấy được màu trắng trên bụng chúng.
“Cạy cái khỉ gì, bé tí thế này thì bao giờ mới đầy một bát!” Diệp Diệu Đông cạy được một con xong không nhịn được lẩm bẩm một câu.
“Muốn ăn thì phải chịu thôi, trong nhà nhiều miệng ăn thế mà, đào được chút nào hay chút đó, cái này không phải ngao cát, cũng không phải ngày nào cũng ra đào được.”
Dì cả hắn đáp lại một câu, rồi lại tận tình khuyên nhủ: “Đông tử à, con đã là cha của hai đứa trẻ rồi, không thể cứ lêu lổng cả ngày được nữa, cũng nên tìm một công việc tử tế mà làm, vợ con đều trông vào con nuôi đấy, cha mẹ con cũng không thể nuôi con đến già được đâu.”
“Con không phải đang làm việc sao, dì cả!”
“Làm việc thì đúng rồi, nhưng ngươi phải kiếm tiền, hơn nữa ngươi không thể chỉ làm một ngày, nuôi gia đình là việc quanh năm suốt tháng, ngươi là đàn ông, phải có trách nhiệm, phải có tinh thần trách nhiệm…”
Những lời giáo huấn thao thao bất tuyệt, ba la ba la...
Diệp Diệu Đông có chút hối hận vì đã lên tiếng, nếu hắn cứ im lặng thì có lẽ dì cả hắn cũng không có ý muốn nói chuyện với hắn.
Hắn lại không tiện cãi lại, dù sao cũng là bề trên, những điều dì cả nói đều đúng, cũng là vì tốt cho hắn, nhưng cứ nói mãi không ngừng khiến hắn cũng thấy đau đầu, thà đi đào ngao cát còn hơn, hắn làm sao biết dì cả hắn lại có thể lải nhải đến vậy?
“Dì cả à, dì cứ từ từ đào ở đây nhé, con đi ra xa một chút xem sao.”
Diệp mẫu vừa dùng tua vít cạy vỏ hàu trên vách đá vừa nói: “Ở nhà nhiều người đào đủ rồi, ta đào một ít hàu tối về làm trứng chiên hàu, bọn trẻ trong nhà đã lâu không được ăn rồi.”
“Thế này có đáng là bao đâu, thuyền nhà mình không phải đã sửa xong rồi sao? Bảo cha dẫn mọi người ra hòn đảo hoang mà đào không phải tốt hơn sao, bây giờ cứ đào ngao cát đi, hai tiếng nữa thủy triều lại lên ngập bãi biển này rồi.”
“Con nói thì dễ nghe nhỉ, trên hòn đảo hoang đá trơn trượt lắm, đứng không vững đâu, sóng mà đánh lên thì sơ sẩy một cái là người ta bị cuốn xuống biển gặp Mụ Tổ Nương Nương rồi.”
“À, không đến nỗi đâu, chọn một ngày trời yên biển lặng, thủy triều rút sâu là được rồi.”
Diệp mẫu liếc mắt nhìn hắn : “Thế con tính cho mẹ xem tháng mấy ngày mấy thì trời yên biển lặng, thủy triều lại vừa hay rút sâu, cha con và các anh của con lại vừa có thời gian rảnh!”
“A! Con làm sao mà biết tính cái này?”
Sóng gió trên biển đâu phải phàm nhân như hắn có thể tính toán được!
Huống hồ, làm sao hắn biết khi nào cha hắn và các anh trai hắn rảnh rỗi?
Diệp mẫu nguýt hắn một cái: “Không biết thì im miệng, chỗ nào mát thì ở, đừng làm vướng chân mẹ làm việc!”
Diệp Diệu Đông sờ mũi, hắn bị ghét đến vậy sao?
“Hay là, con giúp mẹ đào nhé? Mẹ đi đào ngao cát đi?”
Ngồi xổm lâu mỏi chân, ra vách đá đào hàu thì được, dù sao hắn cũng không bị chứng sợ lỗ.
“Con làm à?”
“Đúng vậy, để con làm đi, cạy hàu, đào hàu biển thôi mà, ta thạo khoản này.”
Những thứ khác thì không được, nhưng những thứ này khi còn trẻ hắn chơi không ít, kỹ năng học được sẽ không bị lãng quên theo thời gian.
Diệp mẫu nhìn hắn từ trên xuống dưới một lượt, nghĩ đến việc hắn vừa nãy còn hùng hồn nói trong nhà rằng sau khi tách hộ sẽ học theo Đại ca và Nhị ca mà trở nên chăm chỉ, nỗ lực…
Chẳng lẽ là nói thật?
Thay đổi tính nết rồi sao?
“Vậy để con làm, đợi về mà không đào được một bát thì mẹ đánh chết con!”
“Ôi chao, đào được bao nhiêu thì đào bấy nhiêu, còn tùy thuộc vào may mắn nữa chứ, làm sao con dám đảm bảo trước khi về đào được một bát? Hàu này bé tí tẹo à…”
Diệp mẫu không nói lời nào liền treo cái giỏ vào cổ tay hắn, nhét gáo nước và tua vít vào tay hắn : “Tìm kỹ vào, hàu phải cạy được một bát, hàu biển cũng phải đào được một bát, ốc cũng phải kiếm cho mẹ một bát nữa!”
Diệp Diệu Đông trừng mắt, hắn biến hóa rồi, hay sao chứ? Lại còn bảo hắn kiếm ba bát.
“Đông tử hôm nay không đi chơi à? Sao lại ra bãi biển thế này?” Dì cả hắn cũng cầm gáo nước đang tìm kiếm trên vách đá, thấy hắn thì tò mò hỏi.
“Ừm, nóng quá, không muốn ra ngoài!”
“À? Đến bãi biển thì không nóng sao? Nắng to thế này mà!”
Lý do tìm không tốt, Diệp Diệu Đông có chút ngượng ngùng: “À, ừ, tiện ra xem thôi.”
Hay là mau chóng tìm đi, không nói chuyện nữa, đào một lát đợi thủy triều lên, vừa hay về nhà ăn cơm trưa.
Hàu còn được gọi là con hàu, chúng mọc trên vách đá, thực ra là một loại sinh vật phù du.
Hàu cái trong mùa sinh sản, hàu bố mẹ sẽ phóng tinh trùng và trứng trưởng thành ra ngoài cơ thể, tinh trùng và trứng thụ tinh trong nước biển, sau một thời gian sống phù du, chúng bám vào các vật thể khác, hóa cứng lại thành hàu non, sau đó từ từ lớn lên, cạy bỏ vỏ là thành hàu.
Thuyền đậu lâu trong biển, dưới đáy thuyền cũng sẽ mọc hàu non. Thông thường, người ta sẽ chống thuyền lên, rồi cạy hết hàu non dưới đáy thuyền xuống để giảm trọng lượng thuyền, tiện thể còn có thể cho hàu non vào giỏ mang về cạy lấy hàu.
Hàu non trên vách đá này quá nhỏ, hàu cạy ra cũng bé tí tẹo, màu vàng xanh, trông như nước mũi vậy, những con lớn hơn một chút mới thấy được màu trắng trên bụng chúng.
“Cạy cái khỉ gì, bé tí thế này thì bao giờ mới đầy một bát!” Diệp Diệu Đông cạy được một con xong không nhịn được lẩm bẩm một câu.
“Muốn ăn thì phải chịu thôi, trong nhà nhiều miệng ăn thế mà, đào được chút nào hay chút đó, cái này không phải ngao cát, cũng không phải ngày nào cũng ra đào được.”
Dì cả hắn đáp lại một câu, rồi lại tận tình khuyên nhủ: “Đông tử à, con đã là cha của hai đứa trẻ rồi, không thể cứ lêu lổng cả ngày được nữa, cũng nên tìm một công việc tử tế mà làm, vợ con đều trông vào con nuôi đấy, cha mẹ con cũng không thể nuôi con đến già được đâu.”
“Con không phải đang làm việc sao, dì cả!”
“Làm việc thì đúng rồi, nhưng ngươi phải kiếm tiền, hơn nữa ngươi không thể chỉ làm một ngày, nuôi gia đình là việc quanh năm suốt tháng, ngươi là đàn ông, phải có trách nhiệm, phải có tinh thần trách nhiệm…”
Những lời giáo huấn thao thao bất tuyệt, ba la ba la...
Diệp Diệu Đông có chút hối hận vì đã lên tiếng, nếu hắn cứ im lặng thì có lẽ dì cả hắn cũng không có ý muốn nói chuyện với hắn.
Hắn lại không tiện cãi lại, dù sao cũng là bề trên, những điều dì cả nói đều đúng, cũng là vì tốt cho hắn, nhưng cứ nói mãi không ngừng khiến hắn cũng thấy đau đầu, thà đi đào ngao cát còn hơn, hắn làm sao biết dì cả hắn lại có thể lải nhải đến vậy?
“Dì cả à, dì cứ từ từ đào ở đây nhé, con đi ra xa một chút xem sao.”