Thập Niên 80: Một Cuộc Đời Tươi Sáng

Chương 11: Cô gái ngốc nghếch hay cười 2

Số chữ: 482
Bây giờ mới mười tám, cô cũng không còn kén chọn nữa, mà còn nhiều thời gian để tìm cho mình một người phù hợp. Cô nói với bà cụ: “Hình như không được ạ.”

Bà cụ xót cháu gái phải lo lắng chuyện này: “Chuyện này cũng không phải một sớm một chiều, bà sẽ tìm hiểu thêm. Bà nhất định sẽ tìm cho con một người tốt.”

Kim Phương tin vào kinh nghiệm sống của bà cụ, nhìn sắc trời: “Cũng muộn rồi, con đi làm đây.”

Bà cụ nhìn mặt trời trên cao mà không vui, cháu gái đã đủ đen rồi, còn phải ra ngoài phơi nắng: “Một ngày chỉ được ba xu, keo kiệt quá. Con cũng đừng coi đó là chuyện gì to tát, đừng làm mình mệt mỏi. Dù sao cũng chẳng được bao nhiêu cơm cháo cho hai bà cháu mình.”

Thời buổi này mà còn có thể nói ra những lời như vậy thì chỉ có bà cụ nhà cô thôi.



Kim Phương vội vàng nhìn ra ngoài, nếu để người ta nghe được, hai bà cháu sẽ không sống yên ổn trong đội sản xuất nữa.

Bà cụ thấy cháu gái nhút nhát, không nhịn được cũng nhìn ra ngoài: “Yên tâm, bà không ngốc. Ngoài kia không có ai bà mới nói. Không thể để người khác nghe thấy.”

Đây là niềm vui hiếm hoi trong cuộc sống khó khăn. Kim Phương không giống như những cô gái mười bảy, mười tám khác lúc nào cũng lo lắng, ngược lại còn cười phá lên cùng bà cụ.

Cuộc sống mà, khi chưa bị đè bẹp thì phải tìm chút niềm vui.

Bà cụ nhìn mà lo lắng: “Con đừng có cười nữa, hôm trước bà Tôn còn chê con gầy yếu, ngoài cười ra chẳng biết làm gì.”



Kim Phương không biết mấy bà cụ này sao lại kén chọn thế: “Con gái hay cười thì vui vẻ cũng tốt mà, dù sao cũng hơn là khóc. Bà mẹ chồng nào chọn con dâu mà chẳng chọn người vui vẻ. Bà đừng nghe bà Tôn nói bậy, bà ấy ghen tị với bà đấy.”

Bà cụ mím môi, không nhịn được: “Tốt gì chứ? Còn không bằng việc khóc. Thằng ngốc nhà ông Hai trong thôn cũng suốt ngày cười hềnh hệch. Đừng tưởng bà không nghe ra bà ta chửi cháu gái bà ngốc, lát nữa bà sẽ chọc thủng giấy cửa sổ nhà bà ta.”

Chọc thủng giấy cửa sổ nhà người ta, hành động này không được tốt lắm, nhưng nếu bà cụ vui thì Kim Phương cũng không ngăn cản.

Cùng lắm thì mình ghi vào sổ nhỏ, sau này phát đạt rồi, có tiền rồi, nhớ lén trả lại cho họ hai tờ giấy cửa sổ.

Thời buổi này khổ, những năm trước còn khổ hơn, nếu quay ngược lại nữa thì khổ như ngâm trong nước mật gấu vậy.
0 Bình luận