Kim Phương mơ màng nắm chặt quả trứng luộc trong tay, xúc động muốn khóc. Thứ này ngày trước đối với cô chính là bữa ăn dinh dưỡng để giảm cân, cô ăn trứng vì ít chất béo.
Thế nhưng vào thời điểm này, cuối những năm 70, đầu những năm 80, trứng vẫn là bữa ăn dinh dưỡng, nhưng là để tăng cân.
Nếu luộc lên ăn mà không hiệu quả, có khi còn phải pha với nước sôi để uống. Người xưa nói thứ này bổ dưỡng lắm. Chỉ cần được ăn một quả trứng thôi cũng đủ khiến người ta cảm động đến phát khóc.
Giọng nói địa phương của bà nội xen lẫn chút chói tai: “Kim Phương, dậy đi con, dậy đi con, trứng cầm trong tay rồi mà còn nằm mơ à? Con bé này ngốc quá, cứ nắm trứng mãi mà không ăn thì có no được không?” Kim Phương lim dim mắt nhìn bàn tay đang nắm chặt quả trứng, vội vàng nhắm mắt lại, không dám nhìn kỹ bàn tay mình. Đôi bàn tay vừa đen vừa xấu xí, khô ráp như cành củi, chẳng thấy chút thịt nào. Nhưng thời buổi này, muốn có da có thịt quả là một điều xa xỉ.
Chỉ với một quả trứng được ăn vài ngày một lần thì dinh dưỡng không đủ, tăng cân thật quá khó khăn. Cô nhớ lại những ngày tháng giảm cân trước đây, khi ấy ai mà bắt cô ăn thêm một miếng thịt, cô sẽ coi như kẻ thù không đội trời chung. Còn Kim Phương bây giờ thèm thịt đến mức mắt sắp xanh lè. Chỉ mong được béo lên một chút, ai cho cô một miếng thịt, cô sẽ coi như ân nhân tái sinh.
Cùng một việc, đổi bối cảnh, lại là sự khác biệt một trời một vực.
Cùng là một quả trứng, bây giờ cô lại đón nhận nó bằng cả tấm lòng biết ơn. Điều kiện sống ở nơi Kim Phương đang sống thật sự rất hạn chế, muốn béo lên còn khó hơn việc giảm cân ngày xưa gấp bội.
Mỗi lần tỉnh dậy từ giấc mơ với nước miếng chảy ròng ròng, Kim Phương lại ước gì mình có thể quay trở lại, dù chỉ quay lại giấc mơ để ăn hết chỗ thịt kia rồi mới tỉnh cũng được.
Những ngày tháng kén cá chọn canh trong mơ thật sự là quá xa xỉ. Bĩu môi, ngày tháng tốt đẹp đã qua rồi, thèm đến phát khóc. Nghe thấy tiếng bà đi lại bên ngoài, Kim Phương biết giấc mơ này không thể tiếp tục được nữa.
Hôm nay lại là một ngày nằm mơ cũng chẳng được ăn thịt. Cô thở dài, tại sao không để mình ăn thịt xong rồi mới tỉnh lại chứ, ngày thường đã đủ khổ sở, nằm mơ cũng hành hạ người ta.
Thế nhưng vào thời điểm này, cuối những năm 70, đầu những năm 80, trứng vẫn là bữa ăn dinh dưỡng, nhưng là để tăng cân.
Nếu luộc lên ăn mà không hiệu quả, có khi còn phải pha với nước sôi để uống. Người xưa nói thứ này bổ dưỡng lắm. Chỉ cần được ăn một quả trứng thôi cũng đủ khiến người ta cảm động đến phát khóc.
Giọng nói địa phương của bà nội xen lẫn chút chói tai: “Kim Phương, dậy đi con, dậy đi con, trứng cầm trong tay rồi mà còn nằm mơ à? Con bé này ngốc quá, cứ nắm trứng mãi mà không ăn thì có no được không?” Kim Phương lim dim mắt nhìn bàn tay đang nắm chặt quả trứng, vội vàng nhắm mắt lại, không dám nhìn kỹ bàn tay mình. Đôi bàn tay vừa đen vừa xấu xí, khô ráp như cành củi, chẳng thấy chút thịt nào. Nhưng thời buổi này, muốn có da có thịt quả là một điều xa xỉ.
Chỉ với một quả trứng được ăn vài ngày một lần thì dinh dưỡng không đủ, tăng cân thật quá khó khăn. Cô nhớ lại những ngày tháng giảm cân trước đây, khi ấy ai mà bắt cô ăn thêm một miếng thịt, cô sẽ coi như kẻ thù không đội trời chung. Còn Kim Phương bây giờ thèm thịt đến mức mắt sắp xanh lè. Chỉ mong được béo lên một chút, ai cho cô một miếng thịt, cô sẽ coi như ân nhân tái sinh.
Cùng một việc, đổi bối cảnh, lại là sự khác biệt một trời một vực.
Cùng là một quả trứng, bây giờ cô lại đón nhận nó bằng cả tấm lòng biết ơn. Điều kiện sống ở nơi Kim Phương đang sống thật sự rất hạn chế, muốn béo lên còn khó hơn việc giảm cân ngày xưa gấp bội.
Mỗi lần tỉnh dậy từ giấc mơ với nước miếng chảy ròng ròng, Kim Phương lại ước gì mình có thể quay trở lại, dù chỉ quay lại giấc mơ để ăn hết chỗ thịt kia rồi mới tỉnh cũng được.
Những ngày tháng kén cá chọn canh trong mơ thật sự là quá xa xỉ. Bĩu môi, ngày tháng tốt đẹp đã qua rồi, thèm đến phát khóc. Nghe thấy tiếng bà đi lại bên ngoài, Kim Phương biết giấc mơ này không thể tiếp tục được nữa.
Hôm nay lại là một ngày nằm mơ cũng chẳng được ăn thịt. Cô thở dài, tại sao không để mình ăn thịt xong rồi mới tỉnh lại chứ, ngày thường đã đủ khổ sở, nằm mơ cũng hành hạ người ta.