Thập Niên 80: Cô Nàng Không Sợ Trời, Chẳng Sợ Đất

Chương 6

Số chữ: 782
Quan trọng nhất là cô gái này quá ngang ngược, nhà họ Phương cũng thật sự không dễ nói chuyện. Cả nhà họ vốn là người thật thà, chưa từng gặp phải chuyện như vậy.

Phương Viện: “Nhà các người nhờ bà mối làm mai, lừa tôi làm con dâu, ngày cưới còn đưa một người phụ nữ như vậy vào ngáng đường, sao nào, tưởng Phương Viện tôi dễ bắt nạt à? Các người ra ngoài mà hỏi thăm xem, Phương Viện tôi đã bao giờ chịu thiệt chưa?”

Chẳng cần hỏi thăm, mấy người con trai nhà họ Phương chỉ cần dậm chân một cái là cả làng trên xóm dưới đều phải rung chuyển.

Cha Lục xấu hổ không dám nhìn người con trai thứ hai: “Thằng hai nhà chúng tôi chăm chỉ, ngoại hình cũng ưa nhìn, lại biết chữ, hợp với Phương Viện hơn. Là thằng cả không xứng với Phương Viện.”

Hai vợ chồng đồng lòng nhất trí, nói đổi là đổi ngay, không giãy giụa nữa.

Cha Lục tự an ủi, hôn sự này thành rồi, sau này thằng hai có nhà họ Phương chống lưng cũng không tệ.

Điểm này thì Phương Viện cũng đồng tình. Cô nhìn Lục lão nhị, không thấy có ưu điểm gì nổi bật: “Ít nhất cũng biết giữ mình hơn anh cả nhà các người.” Cũng chỉ được thế thôi.



Lục lão nhị cảm thấy mình như miếng thịt trên thớt, mặc cho người ta lựa béo chọn gầy.

Phương Viện hừ lạnh một tiếng, hôm nay mệt mỏi quá rồi, càng không muốn nhìn thấy hai kẻ gây họa kia: “Căn nhà cũ của các người, chia cho chúng tôi, có ý kiến gì không?”

Cha Lục thấy không phải mình dọn ra ngoài thì lòng nhẹ nhõm hẳn. Đối mặt với một cô nàng bá đạo như vậy, ông đành lí nhí đồng ý: “Không có ý kiến, một chút ý kiến cũng không có. Chỉ là uất ức cho con quá, Phương Viện à.”

Phương Viện nhìn sang mẹ Lục, mẹ Lục cũng vội lắc đầu: “Không có, không có. Phương Viện, con không cảm thấy uất ức là được rồi.”

Nếu không phải mẹ Lục có chút sợ Phương Viện, lại không yên tâm về phía thằng cả, thật ra bà còn muốn thằng cả cùng người phụ nữ không biết giữ mình kia dọn ra ngoài hơn. Ở cùng thằng cả, sau này thằng ba cũng khó lấy vợ.

Hai ông bà không phản đối, người dọn đi không phải Lục lão đại nên anh ta cũng không phản đối. Đương nhiên, phản đối cũng vô dụng, chuyện cứ thế được quyết định.

Phương Viện không mấy hài lòng nhìn người đàn ông ở cửa: “Nhìn cái gì mà nhìn, còn không mau đi dọn dẹp nhà cũ. Chút ý tứ đó cũng không có. Sinh viên đại học mà như anh thôi sao?”



Lục lão nhị định lên tiếng thì bị cha Lục kéo lại: “Thằng hai à, cha có lỗi với con, chuyện hôm nay là nhà chúng ta sai với Phương Viện, chúng ta đuối lý trước. Anh cả con cũng không thể xẻ làm đôi cho họ được.”

Mấu chốt là bây giờ Phương Viện không ưa Lục lão đại. Nhà họ không dám chọc vào nhà họ Phương đứng sau lưng Phương Viện.

Lục lão tam đi theo Lục lão nhị vào, chứng kiến từ đầu đến cuối, biết người phụ nữ này lợi hại, bèn khóc lóc nói: “Anh hai, anh... anh cứ đồng ý đi.”

Nếu không, anh ta sợ mình sẽ bị nữ thổ phỉ kia bắt đi làm chú rể mất. Cô gái đó đã liếc anh ta mấy lần rồi, trông anh ta còn khỏe mạnh hơn anh hai một chút.

Mẹ Lục qua kéo tay thằng con trai thứ hai, mặt đầy áy náy: “Thằng hai, con mau đưa cô ta đi đi, mẹ xin con, đừng để cô ta ở nhà la lối nữa. Đáng sợ quá.”

Rồi còn bồi thêm một câu: “Học đại học thì cũng phải lấy vợ thôi, sớm muộn gì cũng phải cưới, như vậy cũng tốt.”

Lục lão nhị tức đến nghiến răng nghiến lợi. Anh vào can ngăn mà cuối cùng lại tự rước họa vào thân. Biết cha mẹ nhu nhược, không quyết đoán, nhưng không ngờ lại đến mức để người ta nắm đằng chuôi như vậy.

Anh tức đến bật cười: “Cha mẹ nghĩ kỹ chưa, hôn sự này đã thành thì không thể hủy. Sau này con sẽ không bao giờ dọn dẹp mớ hỗn độn cho anh cả nữa. Vì anh cả mà tiền trong nhà đã mất sạch, giờ cha mẹ còn định gán cả con trai vào nữa.”
14 Bình luận