Thập Niên 80: Cô Nàng Không Sợ Trời, Chẳng Sợ Đất

Chương 20

Số chữ: 754
Lời này từ miệng Lục Lão Đại nói ra, đặc biệt không có sức thuyết phục. Lục Lão Đại lẩm bẩm một câu: “Thằng hai lại có làm gì sai đâu.”

Nói xong, mọi người lại một trận im lặng. Vậy là anh ta cũng biết mình mất mặt nên mới đáng bị đánh. Lục Lão Đại trực tiếp ngồi thụp xuống bậc cửa, ôm đầu tự kỷ.

Mẹ Lục dù sao cũng lo cho con trai, kéo cha Lục, run rẩy hỏi: “Ông nó ơi, thằng hai có ổn không?”

Cha Lục mặt mày khổ sở, chẳng có chủ kiến gì. Nếu ông là người cứng rắn, có bản lĩnh thì cậu con thứ hai cũng không đến nỗi phải chịu thiệt thòi như vậy.

Có điều khó nói là, với tình hình của thằng hai, cưới con bé Phương cũng không tệ. Sau này đi học có thể nhờ nhà vợ giúp đỡ một chút.

Nếu không có chút tính toán này, ông thật sự không đến mức đẩy con trai vào chỗ khó, nói với giọng thiếu tự tin: “Xem sao đã, xem sao đã, chắc là không sao đâu.”

Nếu không thì có thể làm gì được nữa, con trai đã bị người ta dẫn đi rồi.

Mẹ Lục cắn răng, dậm chân: “Chỉ cần không bị đánh chết, nhà chúng ta sẽ có thêm một cô con dâu. Sau này thằng hai cũng là người có vợ rồi.”



Rồi lại gào lên một tiếng: “Thằng hai đáng thương của mẹ!” Có thể thấy trong lòng bà thực sự không chắc chắn lắm.

Lục Tiểu Tam cũng khóc theo: “Mẹ, con cưới vợ không muốn người như vậy đâu.”

Mẹ Lục đánh Lục Tiểu Tam một cái: “Nói bậy! Làm gì còn tiền cho con cưới vợ nữa, nếu không cũng đâu đến nỗi để anh hai con chịu thiệt.”

Nhân tiện liếc sang cô vợ hờ Lý Manh tự dâng đến cửa bên cạnh, không cưới người như Phương Viện, nhưng càng không thể lấy người như thế này. Lát nữa phải nói rõ với cậu con thứ ba.

Cưới vợ ghê gớm một chút không sao, nhưng loại phá của thì tuyệt đối không được.

Nói xong, hai mẹ con nhìn nhau đẫm lệ rồi lại gân cổ lên khóc.

Cha Lục nhìn mà tức đến phát hỏa: “Đừng khóc nữa, các người sợ người khác không biết chuyện nhà chúng ta hay sao.”

Thôi được, mẹ Lục ôm Lục Tiểu Tam, hai mẹ con bịt miệng, nén khóc. Cảnh tượng đó càng khiến người ta đau lòng hơn.

Lý Manh nhìn cả nhà như vậy, tiền cưới vợ cho cậu út cũng không còn, vậy đến bao giờ mới được làm bà lớn đây. Cô ta cũng muốn khóc.



Quay đầu nhìn Lục Phong, hy vọng tương lai lại nhen nhóm: “Anh Phong, em không sợ khổ, chúng ta cùng nhau xây dựng cuộc sống nhé.”

Lục Phong của tương lai, ra ngoài đều đi ô tô, nhà cửa có ở khắp nơi. Bây giờ những thứ đó đều là của cô ta. Nghĩ đến đây, tâm trạng Lý Manh bình tĩnh trở lại, lại tràn đầy hy vọng.

Lời tỏ tình sâu sắc của Lý Manh chỉ đổi lại được một bóng lưng của Lục Phong và tiếng đóng cửa sầm một cái. Ngày vui thành thân của anh ta đã bị một người phụ nữ thần kinh như vậy phá hỏng. Số tiền đó, gia sản đó, đều bay biến mất.

Lục Phong cũng không phải là người không có chút suy nghĩ nào, chẳng qua là vì nhà nghèo, gây chuyện, khiến cho khí phách anh hùng cũng bị giày vò mất hết.

Lý Manh trước thì hủy hôn, sau lại sáp vào, thái độ thay đổi chóng mặt, chắc chắn có điều gì đó mờ ám?

Một người phụ nữ như vậy, dù sao cũng coi như đã cưới được vợ. Nhưng gia sản cũng đã tiêu tan hết.

Lục Lão Đại nhìn gian nhà phía tây vốn được trang trí vui vẻ, giờ bốn góc trống hoác, bị Phương Viện suýt nữa lột cả tranh Tết trên tường mang đi, anh ta cũng muốn khóc. Đây đúng là nữ thổ phỉ.

Lục Lão Nhị vốn đi theo sau Phương Viện, nhưng Phương Viện dừng lại, Lục Lão Nhị theo bản năng lùi lại mấy bước. Một là vì người phụ nữ này quá ngang ngược, hai là để tránh hiềm nghi.

Phương Viện sa sầm mặt, nói chuyện vẫn bình thường: “Trốn cái gì? Anh cứ sống cho đàng hoàng, sau này tôi sẽ không đánh anh.”
13 Bình luận