Thập Niên 80: Cô Nàng Không Sợ Trời, Chẳng Sợ Đất

Chương 19

Số chữ: 727
Lục Xuyên nhìn Lý Manh ở bên kia run rẩy không nói nên lời, câu nào nói ra cũng bị Phương Viện mắng. Thầm nghĩ, đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, nhà mình chưa bao giờ nói lại được Lý Manh.

Nhìn xem, Phương Viện, người ta không cần nói lý lẽ, lập tức đã khống chế được tình hình.

Phương Viện dặn dò vợ chồng cha mẹ Lục: “Người phụ nữ này, sau này hai bác phải để mắt đến, đừng để cô ta ra ngoài làm mất mặt gia đình.”

Lý Manh tức điên, mất đi vài phần lý trí: “Cô quản được chắc?”

Phương Viện: “Tuy đã ở riêng, nhưng để người ta chỉ trỏ chúng tôi cũng mất mặt, đàn ông ra ngoài làm việc, đều dựa vào danh tiếng. Biết trân trọng một chút, đừng có bại hoại như vậy. Chú ba sau này còn phải cưới vợ nữa.”

Vợ chồng cha mẹ Lục không dám đắc tội với Phương Viện, hơn nữa cô nói cũng đúng, lập tức gật đầu: “Chắc chắn không để con phải bận tâm. Yên tâm, có chúng ta ở đây rồi.”

Tâm trạng của Lý Manh hoàn toàn dựa vào viễn cảnh sau này mình sẽ có cuộc sống tốt đẹp mới có thể kiên trì. Mình nói gì cũng bị Phương Viện mắng, thôi thì chẳng nói gì nữa.

Nhìn Lục Phong với ánh mắt đầy thương cảm, kiếp trước làm người giàu nhất thì đã sao, sống với người phụ nữ như vậy chắc cũng không dễ dàng gì.



Lục Phong bị Lý Manh nhìn đến nổi da gà, người phụ nữ này bị bệnh à.

Phương Viện thấy mình kiểm soát tình hình khá tốt, mọi người cũng nghe lọt tai lời hay lẽ phải, rất hài lòng.

Lúc này cô mới xuống giường, hất hàm với Lục Lão Nhị, mặt nặng mày nhẹ ném ra một câu: “Đi thôi, mặt trắng thế kia, để cho kẻ không biết xấu hổ kia nhìn đến mù mắt à.”

Lục Lão Nhị không biết nên phản ứng thế nào, chỉ muốn ngửa mặt lên trời thét dài, đây là người phụ nữ kiểu gì vậy, sau này mình phải sống những ngày tháng ra sao đây.

Ba trăm năm mươi đồng mà người phụ nữ này đã bán Lục Lão Đại đi, mình và cô ta thật sự có thể sống cùng nhau sao? Sao mà cảm thấy bất an thế này.

Lục Lão Đại đáng giá ba trăm rưỡi, Lục Lão Nhị đang tự ước lượng giá của mình.

Nói đi cũng phải nói lại, nếu có người phụ nữ khác đứng ra muốn mua mình thì người phụ nữ này sẽ bán mình với giá bao nhiêu, có khi nào cô ta dựa vào việc này để làm giàu không?

Cuối cùng vẫn phải đi theo Phương Viện, nếu không cả nhà này đều phải nhìn sắc mặt của cô ta.



Một vấn đề khác là Lục Lão Nhị đầu óc khá lanh lợi, anh đã nhìn ra Phương Viện là người hay gây sự, nếu mình không đi theo, không chừng sẽ bị người ta lôi ra ngoài, lúc đó còn khó coi hơn.

Nhìn cha mẹ mình sợ sệt, dè chừng sắc mặt của Phương Viện, Lục Lão Nhị thở dài, ầm ĩ cả một ngày, hôm nay chuyện này nên kết thúc rồi.

Người nhà họ Lục nhìn hai người lần lượt đi ra khỏi cửa, Lục Tiểu Tam không kìm được nữa, bật khóc: “Cha mẹ, anh hai không sao chứ ạ? Có bị đánh không ạ?”

Lục Tiểu Tam từ nhỏ đã có tâm cơ, nhưng cũng yếu đuối, bảo cậu làm việc tốt chắc chắn không dễ, nhưng bảo cậu làm việc xấu cũng khó.

Mọi người đều nhìn về phía Lục Lão Đại, người đã từng bị đánh. Đây không phải là chuyện rõ như ban ngày sao? Tình cảnh của Lục Lão Nhị chắc chắn cũng chẳng khá hơn là bao.

Lục Lão Đại mặt mày khó coi, ngoài mạnh trong yếu quát lên: “Nhìn cái gì mà nhìn, cô ta dù sao cũng là phụ nữ, cô ta dám sao.”

Sau đó mọi người lại im lặng, cô ta thật sự dám, hơn nữa còn đã đánh rồi.

Còn xử lý cả anh cả và người phụ nữ không trong sạch kia ngay trước mặt cả nhà họ. Một ví dụ sống sờ sờ.
13 Bình luận