Thập Niên 80: Cô Nàng Không Sợ Trời, Chẳng Sợ Đất

Chương 16

Số chữ: 759
Lúc này, mẹ Lục cũng lên tiếng: “Tôi cũng nói một câu, thằng ba còn nhỏ, hai vợ chồng già chúng tôi sẽ ở với nó trước. Đợi sau này cưới vợ cho nó xong, chúng tôi sẽ ở riêng. Phần phụng dưỡng của cả thằng cả, thằng hai và thằng ba đều ghi như vậy.”

Cha Lục ngẩng đầu nhìn vợ mình, bà đang làm gì vậy? Không ở với con cả, đây chẳng phải là đang hạ thấp nó sao?

Bí thư chi bộ thôn cũng liếc nhìn mẹ Lục. Bà này bình thường lầm lì, ít nói, không ngờ lúc cần khôn khéo lại rất khôn khéo!

Chỉ không biết sau này chuyện đi học của Lục Lão Nhị, vợ chồng nhà họ Lục có còn lo nữa không. Lúc riêng tư vẫn nên hỏi một câu cho chắc.

Mẹ Lục nói xong liền nhìn sang Phương Viện: “Phương này, con thấy thế có được không?”

Phương Viện gật đầu: “Như vậy cũng tốt. Hai người ở với chú ba, danh tiếng cũng tốt hơn, sau này chú ba cưới vợ cũng dễ dàng hơn.”

Cái kiểu ra vẻ gia trưởng đó khiến bí thư chi bộ thôn cũng có chút ngẩn ngơ, thầm nghĩ sau này nhà họ Lục có lẽ sẽ do cô con dâu thứ hai này làm chủ.

Lý Manh nghiến chặt răng, người phụ nữ này đang nói khéo, ám chỉ danh tiếng của cô ta không tốt. Vừa đáng ghét vừa đáng giận.



Chuyện này cứ thế được quyết định. Từ đầu đến cuối, cha Lục, mẹ Lục và cả bí thư chi bộ thôn đều không hỏi ý kiến của Lục Lão Đại.

Hai người em trai bên dưới lại càng không ai thèm nhìn đến người anh cả này.

Lý Manh thì cứ kéo vạt áo của Lục Phong, muốn Lục Phong nói giúp mình một câu, không thể thừa nhận chuyện mình không đứng đắn như vậy được.

Tiếc là Lục Phong chẳng để tâm đến cô ta.

Lục Lão Đại có chút ngơ ngác, tại sao cha mẹ không ở với mình, mình là con cả cơ mà: “Cha mẹ, tại sao vậy?”

Mẹ Lục an ủi Lục Lão Đại: “Cha mẹ ở riêng cho thoải mái. Trong thôn nhiều nhà như vậy mà. Chia nhà rồi, các con cứ sống cuộc sống của riêng mình đi. Chuyện thằng ba cưới vợ đã có cha mẹ lo, không cần các con gánh vác, như vậy là hợp lý.”

Mẹ Lục đã tính toán, ngày thường họ không có chi tiêu gì, tiền dưỡng lão các con cho để dành vài năm là cũng đủ để cưới vợ cho cậu con út.

Lục Lão Đại cũng tính toán, chỉ cần cha mẹ không ở cùng em hai, em ba thì mặt mũi của anh ta vẫn còn. Anh ta vẫn là anh cả trong nhà.



Chuyện này cứ thế mà được chấp nhận một cách mơ hồ.

Sau khi viết xong giấy phân gia, Phương Viện nhìn bí thư chi bộ thôn ký tên, vợ chồng cha mẹ Lục ký tên, Lý Manh ký tên rồi cả đám người đổ dồn ánh mắt vào Lục Lão Đại.

Không cần Phương Viện lên tiếng, Lý Manh đã nhỏ nhẹ nói: “Lục Phong, sau này cuộc sống của chúng ta sẽ ngày càng tốt hơn.”

Chuyện này đã làm tổn hại đến danh tiếng của cô ta, nhưng cái lợi là sau này giàu có rồi, cả nhà này không ai có thể bám víu vào họ được. Sẽ có lúc họ phải hối hận. Lý Manh cô ta chí khí cao ngạo lắm.

Lục Phong cầm bút lên, nhìn Phương Viện, người phụ nữ đã bán mình với giá ba trăm năm mươi đồng, rồi lại nhìn Lý Manh, người phụ nữ đã bỏ ra ba trăm năm mươi đồng để mua mình. Cũng không rõ tâm trạng của bản thân là gì, bèn cắn răng ký tên.

Trên giấy còn có khoản tiền phụng dưỡng cha mẹ hai trăm đồng một năm. Đương nhiên, một trăm trong số đó là ghi cho cậu em thứ hai. Chuyện này chẳng khác nào mất một người vợ, lại gánh thêm khoản nợ bốn trăm đồng.

Lục Phong uất nghẹn không nói nên lời. Dựa vào đâu chứ, hai trăm đồng. Đó là khái niệm gì? Cả năm trời chưa chắc đã tiết kiệm được từng ấy.

Lúc này Lục Phong không biết có nên tự hào một chút không, giá của mình cũng cao thật. Ánh mắt nhìn Phương Viện đặc biệt sâu xa, người phụ nữ này thật chẳng ra gì.
13 Bình luận