Thập Niên 80: Cô Nàng Không Sợ Trời, Chẳng Sợ Đất

Chương 1

Số chữ: 784
Nhà họ Phương làm nghề giết thịt trong thôn. Vợ chồng Phương Đại Lăng và Vương Thúy Hương sinh được năm con trai một con gái. Các con trai đều được nuôi nấng cao to, khỏe mạnh, được mệnh danh là Ngũ Hổ Tướng trong thôn, nên nhà bình thường không ai dám trêu chọc.

Con gái Phương Viện là người ngang ngược có tiếng trong thôn. Từ nhỏ đã theo sau mấy người anh trai quậy phá, chưa từng nói lý với ai bao giờ.

Vì chuyện này, hôn sự của Phương Viện trở thành một vấn đề nan giải, đành phải đính hôn với người từng bị hủy hôn là Lục lão đại nhà họ Lục ở thôn bên cạnh.

Vào ngày cưới, anh em nhà họ Phương đưa dâu vừa đi khỏi thì Lý Manh, người từng đính hôn với Lục lão đại, đã khóc lóc chạy đến nhà họ Lục, luôn miệng nói Phương Viện cướp mất hôn sự của cô ta, lại còn nói trong bụng đã có con của Lục lão đại.

Hễ ai từng nghe danh của Phương Viện thì cũng không dám đến phá đám cưới của cô.

Sự ngang ngược của Phương Viện không phải là lời đồn. Cô chẳng nói chẳng rằng, lật cả bàn ăn.

Túm lấy Lục lão đại mà đấm đá túi bụi. Lý Manh đến gây sự cũng phải sững sờ, đúng là đã đụng phải người còn dữ dằn hơn cả mình.

Để thể hiện tình nghĩa với Lục Phong, Lý Manh lao tới che chắn trước mặt anh ta, liền bị Phương Viện tiện tay xử lý luôn.

Theo lời Phương Viện, người đàn bà không biết giữ mình này cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì, đáng bị đánh.



Mẹ Lục nhìn thấy cảnh này, thầm nghĩ, hai cô gái này đều không phải dạng hiền lành, bèn vỗ đùi khóc lóc: “Gặp chuyện rồi.”

Vẫn là cha Lục, trong lúc hoảng loạn, gọi con trai thứ hai, con trai thứ ba vào can ngăn trận đòn đơn phương của Phương Viện.

Mặt Lục lão đại bị cào cho tơi tả, tóc tai bù xù, trong lúc hỗn loạn còn bị đạp một cái, ngồi bệt dưới đất trông vô cùng thảm hại.

Phương Viện vuốt lại tóc, chống nạnh trừng mắt nói với nhà họ Lục: “Tôi không cần gã đàn ông hư hỏng này nữa. Mọi người nói xem, phải làm sao?”

Mẹ Lục bị trận đòn của Phương Viện dọa choáng váng. Cô gái này còn ngang ngược hơn cả mẹ chồng bà khi còn sống. Nghĩ đến việc cô còn có năm người anh trai cũng ngang ngược không nói lý chống lưng, mẹ Lục không dám xót Lục Phong, buột miệng nói: “Con nói sao thì làm vậy.”

Lục lão nhị vào giúp can ngăn, nghe vậy liền nhíu mày, có thể tùy tiện đồng ý thế sao? Lời này có thể dễ dàng hứa hẹn được à?

Phương Viện nhìn một lượt căn nhà rách nát này, chẳng có gì vừa mắt. Hai chàng trai vừa vào trông lại rất sáng sủa.

Người đang cau mày kia trông đặc biệt thu hút. Phương Viện hỏi: “Anh ta là người nhà các người à?”

Cha Lục và mẹ Lục nhìn theo ánh mắt của Phương Viện, vội vàng giới thiệu: “Đây là con thứ hai nhà tôi.”



Phương Viện lạnh lùng quan sát chàng trai, dáng người hơi gầy, trông không đến nỗi nào, chỉ là mặt mày không vui vẻ. Cô thuận miệng hỏi: “Đã đính hôn chưa?”

Cha Lục không biết Phương Viện có ý đồ gì, lắp bắp nói: “Thằng hai nhà tôi vẫn chưa đính hôn.”

Mẹ Lục ngập ngừng bổ sung: “Thằng hai nhà chúng tôi học giỏi, có tiếng ở huyện, sau này còn vào đại học.”

Phương Viện thuận miệng hỏi chàng trai ở cửa: “Anh có đang hẹn hò với ai không?”

Lục lão nhị là người sâu sắc, ra ngoài làm việc thường là người chèo chống, hiếm khi để người khác dẫn dắt.

Nhưng chuyện hôm nay, nhà họ Lục đuối lý. Hai cô gái cùng vào nhà, còn náo loạn thành thế này. Lục lão nhị đang nghĩ cách dàn xếp ổn thỏa.

Đặc biệt là nhà họ Phương không dễ đụng vào, cô gái Phương Viện này vừa ngang ngược vừa lì lợm, đúng là danh bất hư truyền. Thế nên từ đầu đến cuối, Lục lão nhị vẫn chau mày.

Cha Lục vội nói đỡ cho con trai thứ hai: “Chưa, chưa có, làm gì có điều kiện. Tiền trong nhà đều dồn cho thằng cả cưới vợ hết rồi.”

Lại còn một lúc cưới về hai người, đính hôn, hủy hôn rồi lại đính hôn, chẳng phải là vung tiền qua cửa sổ sao.
14 Bình luận