Bà chủ không hiểu chuyện này là như thế nào. Nhưng Lâm Thanh Hòa đặt cọc một ngàn tệ rất dứt khoát, nên bà cũng không nói nhiều, dặn cô sáng mai đến lấy bánh bao cũng vào giờ này. Lúc đó quán cũng sẽ đóng đầy đủ vào thùng xốp cho cô.
Lâm Thanh Hòa làm vậy chẳng khác nào có hàm ý “Quán của dì là thương hiệu lâu đời rồi, đương nhiên cháu không có gì phải lo.”
Sau đó, cô lái xe rời đi. Lúc này, cô lại đến khu chợ vừa nãy. Vì đã mua trứng ở đây, hơn nữa còn mua hai giỏ lớn, nên Lâm Thanh Hòa không dám mua quá nhiều nữa.
Lúc này, chợ đã mở, người ra kẻ vào bắt đầu nhộn nhịp.
Lâm Thanh Hòa nhìn về phía khu vực bán thịt heo. Cô rất may mắn, vì thịt heo hôm nay đều là loại cực tốt của địa phương, không có mùi, rất ngon. Ngay cả khi không thích ăn thịt heo lắm, nhưng khi thấy loại thịt heo này, cô cũng sẽ mua một ít.
Tuy giá cả có đắt hơn một chút, tuy nhiên, Lâm Thanh Hòa không hề bận tâm.
Ban đầu, cô còn không muốn để người ta chú ý, nhưng khi thấy loại thịt heo này, Lâm Thanh Hòa không kiềm chế được. Cô yêu cầu nửa phần sườn, thịt ba chỉ, thịt nạc, thịt mỡ lớn để chiên lấy mỡ ở ngay cửa hàng thịt heo đầu tiên. Sau đó, cô cũng nói tương tự với các quầy thịt heo bên cạnh.
Mấy ông chủ quầy thịt heo đều ngớ người, không hiểu chuyện gì đang xảy ra?
- Hôm nay, bên nhà mẹ đẻ của cháu có nhà họ hàng làm cưới hỏi, nhưng thịt heo đã đặt trước lại bị người khác mua mất rồi. Thời gian gấp quá nên họ phải nhờ cháu thôi. - Lâm Thanh Hòa nói với vẻ bất lực:
- Cháu không có thời gian nói nhiều với các bác nữa, nhanh lên, chặt sườn giúp cháu. Còn thịt ba chỉ, thịt mỡ thì không cần chặt, cho vào túi giúp cháu là được.
Mặc dù, đám ông chủ quầy thịt heo không hiểu vì sao đã hứa rồi mà lại còn nuốt lời nhưng hình như ngoài lời giải thích này ra cũng không còn lý do nào khác.
Nếu không tại sao cô ta lại đột nhiên mua nhiều thịt heo như vậy?
Chỉ có cưới hỏi mới cần dùng nhiều thịt heo đến thế.
Vì vậy họ không chần chừ, lập tức chặt sườn và thái các loại thịt khác cho cô.
Lâm Thanh Hòa thanh toán từng quầy. Tổng lượng sườn là hơn tám mươi cân, một cân là hai mươi lăm tệ. Tiền sườn đã tốn hơn hai ngàn tệ.
Ngoài ra còn có thịt ba chỉ, thịt thăn, thịt nạc và thịt mỡ. Tuy chúng đều là những phần thịt ngon được chọn lọc, nhưng khi nghe cô nói làm cỗ cưới hỏi, họ cũng sẵn lòng tạo điều kiện cho cô. Tuy nhiên, cho dù mua một lần nhiều như vậy, ngoài việc được làm tròn số lẻ vài tệ, giá cả không hề được giảm.
Sau khi nhờ họ mang lên xe giúp, Lâm Thanh Hòa chở số thịt heo này đi.
Lái xe đến một nơi vắng vẻ, Lâm Thanh Hòa nhìn quanh thấy không có người, cô lập tức thu hết sườn và các loại thịt đựng trong tám cái túi lớn vào không gian.
Tổng cộng số thịt heo này đã hết năm ngàn tệ.
Cộng thêm cả tiền mua bánh bao, mua trứng gà, bây giờ cô chỉ còn lại khoảng bốn vạn năm ngàn tệ.
Cô gạch bỏ chữ “thịt” khỏi sổ tay. Mua nhiều sườn và thịt heo như vậy, cũng đủ để ăn trong một thời gian dài rồi. Các loại gà, vịt, cá khác thì thôi đi, cô không còn nhiều tiền nữa. Mà tới lúc này, cô cũng đã hiểu ra, dù có nhiều tiền hơn nữa, nhưng không gian chỉ có mười mét vuông, cũng chẳng chứa được bao nhiêu.
Cô chỉ cần chuẩn bị thêm một ít đồ để phòng trường hợp khẩn cấp là đủ.
Lâm Thanh Hòa làm vậy chẳng khác nào có hàm ý “Quán của dì là thương hiệu lâu đời rồi, đương nhiên cháu không có gì phải lo.”
Sau đó, cô lái xe rời đi. Lúc này, cô lại đến khu chợ vừa nãy. Vì đã mua trứng ở đây, hơn nữa còn mua hai giỏ lớn, nên Lâm Thanh Hòa không dám mua quá nhiều nữa.
Lúc này, chợ đã mở, người ra kẻ vào bắt đầu nhộn nhịp.
Lâm Thanh Hòa nhìn về phía khu vực bán thịt heo. Cô rất may mắn, vì thịt heo hôm nay đều là loại cực tốt của địa phương, không có mùi, rất ngon. Ngay cả khi không thích ăn thịt heo lắm, nhưng khi thấy loại thịt heo này, cô cũng sẽ mua một ít.
Tuy giá cả có đắt hơn một chút, tuy nhiên, Lâm Thanh Hòa không hề bận tâm.
Ban đầu, cô còn không muốn để người ta chú ý, nhưng khi thấy loại thịt heo này, Lâm Thanh Hòa không kiềm chế được. Cô yêu cầu nửa phần sườn, thịt ba chỉ, thịt nạc, thịt mỡ lớn để chiên lấy mỡ ở ngay cửa hàng thịt heo đầu tiên. Sau đó, cô cũng nói tương tự với các quầy thịt heo bên cạnh.
Mấy ông chủ quầy thịt heo đều ngớ người, không hiểu chuyện gì đang xảy ra?
- Hôm nay, bên nhà mẹ đẻ của cháu có nhà họ hàng làm cưới hỏi, nhưng thịt heo đã đặt trước lại bị người khác mua mất rồi. Thời gian gấp quá nên họ phải nhờ cháu thôi. - Lâm Thanh Hòa nói với vẻ bất lực:
- Cháu không có thời gian nói nhiều với các bác nữa, nhanh lên, chặt sườn giúp cháu. Còn thịt ba chỉ, thịt mỡ thì không cần chặt, cho vào túi giúp cháu là được.
Mặc dù, đám ông chủ quầy thịt heo không hiểu vì sao đã hứa rồi mà lại còn nuốt lời nhưng hình như ngoài lời giải thích này ra cũng không còn lý do nào khác.
Nếu không tại sao cô ta lại đột nhiên mua nhiều thịt heo như vậy?
Chỉ có cưới hỏi mới cần dùng nhiều thịt heo đến thế.
Vì vậy họ không chần chừ, lập tức chặt sườn và thái các loại thịt khác cho cô.
Lâm Thanh Hòa thanh toán từng quầy. Tổng lượng sườn là hơn tám mươi cân, một cân là hai mươi lăm tệ. Tiền sườn đã tốn hơn hai ngàn tệ.
Ngoài ra còn có thịt ba chỉ, thịt thăn, thịt nạc và thịt mỡ. Tuy chúng đều là những phần thịt ngon được chọn lọc, nhưng khi nghe cô nói làm cỗ cưới hỏi, họ cũng sẵn lòng tạo điều kiện cho cô. Tuy nhiên, cho dù mua một lần nhiều như vậy, ngoài việc được làm tròn số lẻ vài tệ, giá cả không hề được giảm.
Sau khi nhờ họ mang lên xe giúp, Lâm Thanh Hòa chở số thịt heo này đi.
Lái xe đến một nơi vắng vẻ, Lâm Thanh Hòa nhìn quanh thấy không có người, cô lập tức thu hết sườn và các loại thịt đựng trong tám cái túi lớn vào không gian.
Tổng cộng số thịt heo này đã hết năm ngàn tệ.
Cộng thêm cả tiền mua bánh bao, mua trứng gà, bây giờ cô chỉ còn lại khoảng bốn vạn năm ngàn tệ.
Cô gạch bỏ chữ “thịt” khỏi sổ tay. Mua nhiều sườn và thịt heo như vậy, cũng đủ để ăn trong một thời gian dài rồi. Các loại gà, vịt, cá khác thì thôi đi, cô không còn nhiều tiền nữa. Mà tới lúc này, cô cũng đã hiểu ra, dù có nhiều tiền hơn nữa, nhưng không gian chỉ có mười mét vuông, cũng chẳng chứa được bao nhiêu.
Cô chỉ cần chuẩn bị thêm một ít đồ để phòng trường hợp khẩn cấp là đủ.