Hơn nữa còn không biết ở đó có chỗ để nấu ăn hay không. Cái bánh bao lớn với đầy đủ nhân và ngon miệng này thực sự quá thích hợp!
- Dì ơi, bánh bao này còn bao nhiêu ạ? Tay nghề của dì thật tốt. Bánh bao thơm quá, cháu muốn mua, mang đi cho đồng nghiệp ăn. - Lâm Thanh Hòa rút khăn giấy lau miệng xong rồi nói với bà chủ.
Bà chủ cười nói:
- Còn nhiều lắm. Nhưng nếu cháu mua nhiều, dì không thể tính rẻ cho cháu được, lợi nhuận của chúng ta không cao.
Vì việc kinh doanh rất tốt nên cửa hàng thường làm khối lượng lớn, trước đây còn có công nhân của cả một công trường đến đặt hàng. Tuy nhiên giá cả cũng không được tính rẻ hơn, bởi vì dù mua một lần nhiều hay mua ít, bánh bao nhà bà ấy đều bán hết.
Cửa hàng không thiếu những khách hàng lớn như Lâm Thanh Hòa.
- Dì có bao nhiêu thì cứ đóng gói cho cháu bấy nhiêu. Cháu lái xe đến, có thể để ở ghế sau. - Lâm Thanh Hòa nói tiếp:
- Nhưng dì ơi, giá cả dì phải tính rẻ cho cháu một chút nhé, cháu mua một lần thế này đã tiết kiệm cho gia đình dì bao nhiêu công sức rồi?
Bà chủ thấy cô nói rất nghiêm túc, liền đáp:
- Để dì xem có bao nhiêu.
Nói xong, bà bèn đi vào trong kiểm tra, một lát sau đi ra nói:
- Hôm nay làm không ít, có ba trăm cái. Cháu muốn bao nhiêu?
- Chỉ có ba trăm cái thôi ạ? - Lâm Thanh Hòa buột miệng hỏi lại.
- Ôi, cô bé nhỏ tuổi mà khẩu khí lớn nhỉ. Ba trăm cái không ít đâu. Bánh bao của nhà dì làm, một người đàn ông khỏe mạnh ăn ba cái là no rồi. - Bà chủ cười nói.
- Chỗ làm của cháu đông người, hơn nữa toàn là đàn ông lớn tuổi, sức ăn không thể so với chúng cháu. Ngon như thế này, mỗi người có ăn ít nhất phải hai ba cái, e là ba trăm cái này không đủ chia. - Lâm Thanh Hòa cười.
- Chỗ các cháu đông người đến thế sao? - Bà chủ ngẩn ra một chút, rồi nhìn cô hỏi lại như vẫn không tin.
Cho dù mỗi người ăn hai ba cái thì ba trăm cái bánh cũng đủ cho một trăm người đàn ông chia nhau rồi.
Lâm Thanh Hòa cười nói:
- Chỉ riêng đơn vị cháu thì đương nhiên không cần nhiều như vậy, nhưng còn có đơn vị bên cạnh nữa ạ. Tuy nhiên cháu lấy hết ba trăm cái này trước. Dì xem đóng gói cho cháu có được không? Cháu mang qua đó xem họ có thích ăn không. Nếu thích, thì hôm nay có lẽ phải làm phiền dì và mọi người tăng ca một chút rồi. Dạo này mọi người phải tăng ca đều, đơn vị mua về cho mọi người ăn lót dạ.
- Đơn vị các cháu làm gì mà lại để một cô gái như cháu ra đây lo liệu những việc này? - Bà chủ thấy cô không lừa mình, bèn lấy ra một chiếc thùng xốp, vừa xếp bánh vừa buôn chuyện.
Chiếc thùng này hơi giống loại thùng xốp đựng kem hồi nhỏ của cô.
- Dùng cái thùng này để đựng cho cháu nhé?
Bà chủ nói, vì trước đây có công trường đến đặt bánh bao nên cửa hàng có loại thùng lớn này, chuyên dùng để đựng bánh bao.
- Vâng.
Lâm Thanh Hòa nhìn thấy thùng khá sạch sẽ thì gật đầu, tiếp tục trả lời câu hỏi trước đó của bà ấy:
- Cái này cũng không phải là việc của cháu. Dì của cháu phụ trách việc ăn uống cho mấy đơn vị, nhưng dì ấy bị cảm nên cháu mới phải ra đây hỗ trợ thôi. Bánh bao của dì ngon, nguyên liệu đầy đủ lại sạch sẽ nổi tiếng cả khu này rồi, chắc chắn mọi người sẽ thích. Dì của cháu cũng được nghỉ ngơi một chút.
Mặc dù câu trả lời có nhiều chỗ sơ hở, nhưng với sự khen ngợi hết lời của Lâm Thanh Hòa, bà chủ cũng không để ý nhiều nữa.
- Dì ơi, bánh bao này còn bao nhiêu ạ? Tay nghề của dì thật tốt. Bánh bao thơm quá, cháu muốn mua, mang đi cho đồng nghiệp ăn. - Lâm Thanh Hòa rút khăn giấy lau miệng xong rồi nói với bà chủ.
Bà chủ cười nói:
- Còn nhiều lắm. Nhưng nếu cháu mua nhiều, dì không thể tính rẻ cho cháu được, lợi nhuận của chúng ta không cao.
Vì việc kinh doanh rất tốt nên cửa hàng thường làm khối lượng lớn, trước đây còn có công nhân của cả một công trường đến đặt hàng. Tuy nhiên giá cả cũng không được tính rẻ hơn, bởi vì dù mua một lần nhiều hay mua ít, bánh bao nhà bà ấy đều bán hết.
Cửa hàng không thiếu những khách hàng lớn như Lâm Thanh Hòa.
- Dì có bao nhiêu thì cứ đóng gói cho cháu bấy nhiêu. Cháu lái xe đến, có thể để ở ghế sau. - Lâm Thanh Hòa nói tiếp:
- Nhưng dì ơi, giá cả dì phải tính rẻ cho cháu một chút nhé, cháu mua một lần thế này đã tiết kiệm cho gia đình dì bao nhiêu công sức rồi?
Bà chủ thấy cô nói rất nghiêm túc, liền đáp:
- Để dì xem có bao nhiêu.
Nói xong, bà bèn đi vào trong kiểm tra, một lát sau đi ra nói:
- Hôm nay làm không ít, có ba trăm cái. Cháu muốn bao nhiêu?
- Chỉ có ba trăm cái thôi ạ? - Lâm Thanh Hòa buột miệng hỏi lại.
- Ôi, cô bé nhỏ tuổi mà khẩu khí lớn nhỉ. Ba trăm cái không ít đâu. Bánh bao của nhà dì làm, một người đàn ông khỏe mạnh ăn ba cái là no rồi. - Bà chủ cười nói.
- Chỗ làm của cháu đông người, hơn nữa toàn là đàn ông lớn tuổi, sức ăn không thể so với chúng cháu. Ngon như thế này, mỗi người có ăn ít nhất phải hai ba cái, e là ba trăm cái này không đủ chia. - Lâm Thanh Hòa cười.
- Chỗ các cháu đông người đến thế sao? - Bà chủ ngẩn ra một chút, rồi nhìn cô hỏi lại như vẫn không tin.
Cho dù mỗi người ăn hai ba cái thì ba trăm cái bánh cũng đủ cho một trăm người đàn ông chia nhau rồi.
Lâm Thanh Hòa cười nói:
- Chỉ riêng đơn vị cháu thì đương nhiên không cần nhiều như vậy, nhưng còn có đơn vị bên cạnh nữa ạ. Tuy nhiên cháu lấy hết ba trăm cái này trước. Dì xem đóng gói cho cháu có được không? Cháu mang qua đó xem họ có thích ăn không. Nếu thích, thì hôm nay có lẽ phải làm phiền dì và mọi người tăng ca một chút rồi. Dạo này mọi người phải tăng ca đều, đơn vị mua về cho mọi người ăn lót dạ.
- Đơn vị các cháu làm gì mà lại để một cô gái như cháu ra đây lo liệu những việc này? - Bà chủ thấy cô không lừa mình, bèn lấy ra một chiếc thùng xốp, vừa xếp bánh vừa buôn chuyện.
Chiếc thùng này hơi giống loại thùng xốp đựng kem hồi nhỏ của cô.
- Dùng cái thùng này để đựng cho cháu nhé?
Bà chủ nói, vì trước đây có công trường đến đặt bánh bao nên cửa hàng có loại thùng lớn này, chuyên dùng để đựng bánh bao.
- Vâng.
Lâm Thanh Hòa nhìn thấy thùng khá sạch sẽ thì gật đầu, tiếp tục trả lời câu hỏi trước đó của bà ấy:
- Cái này cũng không phải là việc của cháu. Dì của cháu phụ trách việc ăn uống cho mấy đơn vị, nhưng dì ấy bị cảm nên cháu mới phải ra đây hỗ trợ thôi. Bánh bao của dì ngon, nguyên liệu đầy đủ lại sạch sẽ nổi tiếng cả khu này rồi, chắc chắn mọi người sẽ thích. Dì của cháu cũng được nghỉ ngơi một chút.
Mặc dù câu trả lời có nhiều chỗ sơ hở, nhưng với sự khen ngợi hết lời của Lâm Thanh Hòa, bà chủ cũng không để ý nhiều nữa.