Chu Nhị Oa biết rõ nắm đấm của anh Cả lợi hại thế nào nên nó im lặng, ngoan ngoãn chờ đợi.
Tuy nói đã chia gia sản, nhưng nhà cô cũng không xa nhà họ Chu. Với tốc độ chạy của Đại Oa, chỉ mất chưa đầy hai phút là đến.
Nhưng dù khoảng cách gần như vậy, nguyên chủ cũng chưa bao giờ quay lại đó. Việc cô không coi mình là con dâu nhà họ Chu thì ai cũng thấy rõ.
Vì vậy khi Chu Đại Oa đến tìm bà Chu nói mẹ mình tìm bà có việc mời bà sang làm bà Chu không khỏi kinh ngạc.
Bà biết rõ tính cách của đứa con dâu thứ tư này. Thường ngày, nó chỉ ước gì không nhìn thấy mặt họ, sao hôm nay lại chủ động tìm mình?
Đối với việc Lâm Thanh Hòa bảo Đại Oa đến mời bà ấy qua nhà chứ không phải tự cô từ mình đi mời, bà Chu cũng không bận tâm, vì có những chuyện còn quá đáng hơn thế này. Ví dụ như lúc đòi chia gia sản mới thực sự là ghê gớm, nếu không chia thì cô ta sẽ mang cả đứa con của con trai út còn chưa chào đời đi chết cùng.
- Mẹ ơi! Mẹ qua xem đi, có khi thật sự có việc đó. - Vợ anh Ba mang cái bụng bầu lớn, nói với bà.
- Thím ba ơi, khi nào em trai chui ra vậy? - Vừa nhìn thấy chiếc bụng lớn của cô ấy, Chu Đại Oa liền hỏi.
Nghe thấy vậy, nụ cười trên mặt người thím (người chỉ sinh được một cô con gái) trở nên chân thành hơn, nói:
- Chỉ còn khoảng hai tháng nữa thôi. Sau này, con phải dắt em trai đi chơi nhé?
Người ta nói mắt trẻ con sáng. Từ lúc thấy bụng cô ấy, Chu Đại Oa đã luôn miệng nói là em trai. Điều này khiến vợ của anh Ba vốn không thích cô em dâu thứ tư cũng phải đối xử tốt với cậu bé.
- Được! Đợi em trai ra đời, con sẽ dắt em ấy đi chơi khắp nơi. - Chu Đại Oa hào sảng đáp.
Sau đó, cậu bé nôn nóng kéo bà nội đi.
Thực ra bà Chu cũng không phải là người hiền lành, bà ấy chỉ thiên vị đứa con trai út, nên yêu thương lây Chu Đại Oa và hai đứa em của nó. Cũng chính vì biết bà nội thương mình, nên nó mới dám kéo bà ấy như vậy.
- Có chuyện gì mà vội vàng như vậy? - Bà Chu hỏi.
Trong lòng bà bắt đầu suy tính xem cô con dâu thứ tư này muốn làm gì. Liệu có phải là hết lương thực rồi, muốn nhân dịp chia lương thực thu hoạch trong vụ thu này để về mua lương thực từ gia đình không?
Chắc không phải, đứa con dâu thứ tư luôn chỉ biết ”khôn nhà dại chợ”. Nó chỉ đi chợ mua đồ, không thèm giao thiệp với người nhà họ Chu.
Tại vùng này có chợ phiên. Mà ở nông thôn, chuyện mua bán lương thực không cần phiếu, chỉ cần có tiền là được.
Mỗi tháng, thằng con trai út của bà đều gửi tiền và phiếu về, con bé không thiếu ăn thiếu mặc. Cứ nhìn bản thân nó như thế là biết rồi.
Nếu không có con trai út nhà bà, với cái kiểu tiểu thư tư bản, chỉ biết hết ăn lại nằm đó, con bé phải bị lôi ra đấu tố từ lâu rồi.
Đây không phải là bà Chu nói đùa, tình hình hiện tại khá nghiêm ngặt. Chỉ vì có Chu Thanh Bách làm trụ cột, người nhà họ Chu đi ra ngoài, có ai mà không nể mặt?
Nguyên chủ lấy cớ Chu Tam Oa còn nhỏ, Chu Đại Oa lại không hiểu chuyện như con gái, nên chẳng làm việc gì. Đương nhiên cuối năm cũng không có lương thực để chia.
Khoảng nửa tháng nữa, đội sản xuất sẽ mổ heo để đãi mọi người. Nhưng nguyên chủ cũng không được chia thịt heo. Nếu muốn ăn thịt heo cũng được, dù sao cũng cùng trong một thôn, cô ta có thể mua thịt heo từ đội, cơ bản là những phần thịt vụn còn sót lại sau khi mọi người đã chọn.
Tuy nói đã chia gia sản, nhưng nhà cô cũng không xa nhà họ Chu. Với tốc độ chạy của Đại Oa, chỉ mất chưa đầy hai phút là đến.
Nhưng dù khoảng cách gần như vậy, nguyên chủ cũng chưa bao giờ quay lại đó. Việc cô không coi mình là con dâu nhà họ Chu thì ai cũng thấy rõ.
Vì vậy khi Chu Đại Oa đến tìm bà Chu nói mẹ mình tìm bà có việc mời bà sang làm bà Chu không khỏi kinh ngạc.
Bà biết rõ tính cách của đứa con dâu thứ tư này. Thường ngày, nó chỉ ước gì không nhìn thấy mặt họ, sao hôm nay lại chủ động tìm mình?
Đối với việc Lâm Thanh Hòa bảo Đại Oa đến mời bà ấy qua nhà chứ không phải tự cô từ mình đi mời, bà Chu cũng không bận tâm, vì có những chuyện còn quá đáng hơn thế này. Ví dụ như lúc đòi chia gia sản mới thực sự là ghê gớm, nếu không chia thì cô ta sẽ mang cả đứa con của con trai út còn chưa chào đời đi chết cùng.
- Mẹ ơi! Mẹ qua xem đi, có khi thật sự có việc đó. - Vợ anh Ba mang cái bụng bầu lớn, nói với bà.
- Thím ba ơi, khi nào em trai chui ra vậy? - Vừa nhìn thấy chiếc bụng lớn của cô ấy, Chu Đại Oa liền hỏi.
Nghe thấy vậy, nụ cười trên mặt người thím (người chỉ sinh được một cô con gái) trở nên chân thành hơn, nói:
- Chỉ còn khoảng hai tháng nữa thôi. Sau này, con phải dắt em trai đi chơi nhé?
Người ta nói mắt trẻ con sáng. Từ lúc thấy bụng cô ấy, Chu Đại Oa đã luôn miệng nói là em trai. Điều này khiến vợ của anh Ba vốn không thích cô em dâu thứ tư cũng phải đối xử tốt với cậu bé.
- Được! Đợi em trai ra đời, con sẽ dắt em ấy đi chơi khắp nơi. - Chu Đại Oa hào sảng đáp.
Sau đó, cậu bé nôn nóng kéo bà nội đi.
Thực ra bà Chu cũng không phải là người hiền lành, bà ấy chỉ thiên vị đứa con trai út, nên yêu thương lây Chu Đại Oa và hai đứa em của nó. Cũng chính vì biết bà nội thương mình, nên nó mới dám kéo bà ấy như vậy.
- Có chuyện gì mà vội vàng như vậy? - Bà Chu hỏi.
Trong lòng bà bắt đầu suy tính xem cô con dâu thứ tư này muốn làm gì. Liệu có phải là hết lương thực rồi, muốn nhân dịp chia lương thực thu hoạch trong vụ thu này để về mua lương thực từ gia đình không?
Chắc không phải, đứa con dâu thứ tư luôn chỉ biết ”khôn nhà dại chợ”. Nó chỉ đi chợ mua đồ, không thèm giao thiệp với người nhà họ Chu.
Tại vùng này có chợ phiên. Mà ở nông thôn, chuyện mua bán lương thực không cần phiếu, chỉ cần có tiền là được.
Mỗi tháng, thằng con trai út của bà đều gửi tiền và phiếu về, con bé không thiếu ăn thiếu mặc. Cứ nhìn bản thân nó như thế là biết rồi.
Nếu không có con trai út nhà bà, với cái kiểu tiểu thư tư bản, chỉ biết hết ăn lại nằm đó, con bé phải bị lôi ra đấu tố từ lâu rồi.
Đây không phải là bà Chu nói đùa, tình hình hiện tại khá nghiêm ngặt. Chỉ vì có Chu Thanh Bách làm trụ cột, người nhà họ Chu đi ra ngoài, có ai mà không nể mặt?
Nguyên chủ lấy cớ Chu Tam Oa còn nhỏ, Chu Đại Oa lại không hiểu chuyện như con gái, nên chẳng làm việc gì. Đương nhiên cuối năm cũng không có lương thực để chia.
Khoảng nửa tháng nữa, đội sản xuất sẽ mổ heo để đãi mọi người. Nhưng nguyên chủ cũng không được chia thịt heo. Nếu muốn ăn thịt heo cũng được, dù sao cũng cùng trong một thôn, cô ta có thể mua thịt heo từ đội, cơ bản là những phần thịt vụn còn sót lại sau khi mọi người đã chọn.