Dưới ngòi bút của tác giả: ban đầu, ba anh em định lấy nhân vật nữ chính để uy hiếp, nhằm hạ gục nhân vật nam chính. Chu Quy Lai đóng giả thành người có vấn đề về trí tuệ để tiếp cận nhân vật nữ chính. Sau đó, gã được cô gái đưa về nhà chăm sóc. Cuối cùng chẳng những không lợi dụng được mà gã còn bị sự lương thiện và hồn nhiên của cô gái cảm hóa.
Gã hoàn toàn sa vào lưới tình, không thể dứt ra được.
Chu Quy Lai có nhiều vướng mắc với nhân vật nữ chính. Là một độc giả, lúc đó Lâm Thanh Hòa còn chỉ trích chuyện này.
Bởi vì dưới ngòi bút của tác giả, nhân vật nữ chính không phải chẳng có một chút cảm xúc gì về việc Chu Quy Lai si mê bản thân mình. Chu Quy Lai là một người đàn ông rất nam tính, ngoại hình điển trai, giỏi ăn nói và rất biết cách lấy lòng các cô gái.
Thực tế, dưới ngòi bút của tác giả, ba nhân vật phản diện đều có ngoại hình nổi bật, có thể sánh ngang với nhân vật nam chính. Nếu không đẹp trai, nhân vật nữ chính cũng không thể đưa một người vừa xấu xí vừa ngây ngô về nhà chăm sóc.
Cũng không cần phải miêu tả dài dòng, cuối cùng chính vì nhân vật nữ chính này, Chu Quy Lai và hai người anh, đều bị bắt.
Tất cả đều không có gì ngoại lệ, kết cục của cả ba là bị xử bắn.
Tình tiết từ đầu đến cuối cuốn tiểu thuyết này đều nhằm dọn đường cho chuyện tình của hai nhân vật chính. Qua sự bất hạnh của người khác để làm nổi bật lên niềm hạnh phúc và mối tình trong sáng của họ.
- Mẹ ơi! Mẹ nấu cơm chưa? Con sắp chết đói rồi!
Khi Lâm Thanh Hòa đang chìm đắm trong cái cốt truyện mà cô từng đọc, một đứa trẻ bẩn thỉu xông vào nhà.
Nhìn thấy đứa trẻ này, Lâm Thanh Hòa liền nghĩ ngay tới cái tên Chu Đại Oa (đứa con cả họ Chu) Chu Khải. Nó cũng giống như thông tin hiện ra trong đầu khi thấy Chu Nhị Oa (đứa con thứ hai họ Chu) đang níu góc áo cô để đòi ăn.
Cũng chính vì tên của ba đứa con trai mà cô mới nhận ra mình đã bước vào một ổ sói, hang hổ...
- Mẹ ơi! Anh Cả kêu đói.
Chu Nhị Oa thật sự là “quân sư quạt mo” trong ba anh em, dưới ngòi bút của tác giả. Mới ba tuổi, nó đã biết chơi trò tâm lý rồi. Cậu bé không tự mình đòi ăn mà lại “chuyển hướng sự chú ý” sang người khác.
- A, a.
Lúc này, Chu Tam Oa đang ngủ ở cái giường nằm ngay trên lò sưởi cũng tỉnh dậy. Cậu bé đã một tuổi, vẫn chưa biết nói, thậm chí còn chưa biết gọi mấy từ đơn giản như “ba” “mẹ“.
Thế là xong, ba nhân vật phản diện đi gây họa khắp nơi đã tề tựu đủ. Cô nên treo chúng lên rồi đánh một trận, hay là đánh một trận rồi mới treo lên?
“Ọc.”
Trong lúc Lâm Thanh Hòa đang nhìn ba anh em với ánh mắt không mấy thiện chí, có tiếng bụng sôi chợt vang lên.
Chu Đại Oa, Chu Nhị Oa và cả Chu Tam Oa một tuổi, cả ba anh em đều nhìn vào bụng mẹ.
Chu Tam Oa còn học theo tiếng bụng kêu và chảy nước dãi.
Lâm Thanh Hòa:
- ... Ăn cơm trước đã.
Theo ký ức của nguyên chủ, bây giờ là lúc phải ăn cơm, nếu không Chu Đại Oa đã không chạy về. Thằng bé này chờ tới đúng giờ ăn thì mới về nhà.
- Mẹ ơi! Mẹ mua gì về vậy?
Chu Đại Oa nhìn thấy một bọc đồ trên giường liền lên tiếng hỏi.
Lúc này, Lâm Thanh Hòa mới chú ý đến cái bọc đồ, khóe miệng cô hơi giật giật.
Đây là vải mà nguyên chủ đã mua cho mình sau khi ăn sáng vào lúc năm giờ rưỡi khi đi chợ ở huyện. Cô ta chuẩn bị may cho mình một bộ quần áo mới.
Gã hoàn toàn sa vào lưới tình, không thể dứt ra được.
Chu Quy Lai có nhiều vướng mắc với nhân vật nữ chính. Là một độc giả, lúc đó Lâm Thanh Hòa còn chỉ trích chuyện này.
Bởi vì dưới ngòi bút của tác giả, nhân vật nữ chính không phải chẳng có một chút cảm xúc gì về việc Chu Quy Lai si mê bản thân mình. Chu Quy Lai là một người đàn ông rất nam tính, ngoại hình điển trai, giỏi ăn nói và rất biết cách lấy lòng các cô gái.
Thực tế, dưới ngòi bút của tác giả, ba nhân vật phản diện đều có ngoại hình nổi bật, có thể sánh ngang với nhân vật nam chính. Nếu không đẹp trai, nhân vật nữ chính cũng không thể đưa một người vừa xấu xí vừa ngây ngô về nhà chăm sóc.
Cũng không cần phải miêu tả dài dòng, cuối cùng chính vì nhân vật nữ chính này, Chu Quy Lai và hai người anh, đều bị bắt.
Tất cả đều không có gì ngoại lệ, kết cục của cả ba là bị xử bắn.
Tình tiết từ đầu đến cuối cuốn tiểu thuyết này đều nhằm dọn đường cho chuyện tình của hai nhân vật chính. Qua sự bất hạnh của người khác để làm nổi bật lên niềm hạnh phúc và mối tình trong sáng của họ.
- Mẹ ơi! Mẹ nấu cơm chưa? Con sắp chết đói rồi!
Khi Lâm Thanh Hòa đang chìm đắm trong cái cốt truyện mà cô từng đọc, một đứa trẻ bẩn thỉu xông vào nhà.
Nhìn thấy đứa trẻ này, Lâm Thanh Hòa liền nghĩ ngay tới cái tên Chu Đại Oa (đứa con cả họ Chu) Chu Khải. Nó cũng giống như thông tin hiện ra trong đầu khi thấy Chu Nhị Oa (đứa con thứ hai họ Chu) đang níu góc áo cô để đòi ăn.
Cũng chính vì tên của ba đứa con trai mà cô mới nhận ra mình đã bước vào một ổ sói, hang hổ...
- Mẹ ơi! Anh Cả kêu đói.
Chu Nhị Oa thật sự là “quân sư quạt mo” trong ba anh em, dưới ngòi bút của tác giả. Mới ba tuổi, nó đã biết chơi trò tâm lý rồi. Cậu bé không tự mình đòi ăn mà lại “chuyển hướng sự chú ý” sang người khác.
- A, a.
Lúc này, Chu Tam Oa đang ngủ ở cái giường nằm ngay trên lò sưởi cũng tỉnh dậy. Cậu bé đã một tuổi, vẫn chưa biết nói, thậm chí còn chưa biết gọi mấy từ đơn giản như “ba” “mẹ“.
Thế là xong, ba nhân vật phản diện đi gây họa khắp nơi đã tề tựu đủ. Cô nên treo chúng lên rồi đánh một trận, hay là đánh một trận rồi mới treo lên?
“Ọc.”
Trong lúc Lâm Thanh Hòa đang nhìn ba anh em với ánh mắt không mấy thiện chí, có tiếng bụng sôi chợt vang lên.
Chu Đại Oa, Chu Nhị Oa và cả Chu Tam Oa một tuổi, cả ba anh em đều nhìn vào bụng mẹ.
Chu Tam Oa còn học theo tiếng bụng kêu và chảy nước dãi.
Lâm Thanh Hòa:
- ... Ăn cơm trước đã.
Theo ký ức của nguyên chủ, bây giờ là lúc phải ăn cơm, nếu không Chu Đại Oa đã không chạy về. Thằng bé này chờ tới đúng giờ ăn thì mới về nhà.
- Mẹ ơi! Mẹ mua gì về vậy?
Chu Đại Oa nhìn thấy một bọc đồ trên giường liền lên tiếng hỏi.
Lúc này, Lâm Thanh Hòa mới chú ý đến cái bọc đồ, khóe miệng cô hơi giật giật.
Đây là vải mà nguyên chủ đã mua cho mình sau khi ăn sáng vào lúc năm giờ rưỡi khi đi chợ ở huyện. Cô ta chuẩn bị may cho mình một bộ quần áo mới.