Thập Niên 60: Làm Giàu Nuôi Con

Chương 1: Không Gian Tùy Thân 1

Số chữ: 669
- Mẹ ơi, con đói quá!

Trong căn hộ dành cho người độc thân, Lâm Thanh Hòa mở mắt, nằm ngây người trên giường, sau đó thở dài một tiếng như thể đã chấp nhận số phận.

Cô cầm điện thoại ở đầu giường lên thì thấy bây giờ mới năm giờ rưỡi sáng. Hiện tại đang là tháng Năm âm lịch. Bên ngoài, bầu trời đã hửng sáng.

Lâm Thanh Hòa im lặng đặt điện thoại xuống, bỗng một cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện: trên tay cô đột nhiên có một cốc nước!

Lâm Thanh Hòa kinh ngạc nhìn cốc nước nóng vẫn còn bốc hơi, y hệt lúc cô đặt nó vào đó tối qua.

Bình tĩnh lại, Lâm Thanh Hòa không chần chừ nữa, lập tức đứng dậy đi vệ sinh cá nhân.



Cô chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, có một chút thành tựu trong công việc, hiện là người quản lý bộ phận bán hàng. Mặc dù có một cuộc sống bình thường, nhưng những chuyện xảy ra với cô gần đây lại hoàn toàn bất thường.

Vừa đánh răng, vừa nhìn quầng thâm quanh mắt trong gương, Lâm Thanh Hòa lắc đầu thở dài. Có điều mặc cho trong lòng đang dậy sóng nhưng cô vẫn không quên trang điểm làm đẹp.

Những chuyện trong lòng đó, dù Lâm Thanh Hoà có nói ra cũng chẳng ai tin. Cô đã mơ liên tiếp ba đêm liền. Trong mơ, luôn có một đứa trẻ kéo lấy cô, nó vừa gọi “mẹ ơi” vừa đòi ăn. Khung cảnh trong mơ chân thực đến mức suýt chút nữa khiến cô sợ hãi.

Lúc đầu cô nghĩ là do mình quá mệt mỏi vì dạo gần đây phải liên tục tăng ca ở cơ quan nên không để tâm.

Nhưng đến đêm thứ hai, cô lại có một giấc mơ y hệt. Kèm theo giấc mơ đó là trong cơ thể xuất hiện một không gian rộng mười mét vuông, nó có diện tích gần bằng căn hộ của cô.

Điều này thực sự làm cô sợ hãi.

Nhưng có lẽ vì có thói quen đọc truyện, nên khả năng tiếp nhận mọi sự bất thường của cô khá mạnh. Bên cạnh đó, tất nhiên nó còn liên quan đến việc cô là người khá gan dạ.



Tóm lại cô chấp nhận nó rất nhanh.

Không gian tùy thân này nằm ở lòng bàn tay, nên chỉ cần một ý niệm là cô có thể thấy được. Toàn bộ không gian giống như một chiếc hộp lưu trữ. Tối qua, cô đã đặt một cốc nước nóng vào bên trong nó để làm thí nghiệm. Sáng nay, khi lấy ra, cốc nước nóng vẫn y nguyên, nhiệt độ không giảm đi chút nào.

Điều này đủ để chứng minh bên trong không gian là bất biến, đặt vào như thế nào thì lấy ra nguyên như vậy.

Mà ngay lúc này, đứa trẻ đó lại tiến vào giấc mơ, gọi cô là “mẹ“. Nó còn nói là mình đói bụng, khiến cô giật mình tỉnh giấc.

Nhưng lần này cuối cùng cô không còn do dự nữa. Cảm giác bất an mãnh liệt trong lòng mang tới một linh cảm rằng có thể sẽ có chuyện kỳ lạ xảy ra, nên cô phải có sự chuẩn bị.

Bởi vì trong giấc mơ cô thấy đó là một nơi cực kỳ nghèo đói. Cũng không biết có phải là thời kỳ tận thế hay không mà vật chất và lương thực vô cùng khan hiếm. Khuôn mặt của những người mà cô nhìn thấy đều rất mơ hồ, người nào cũng gầy gò, xanh xao.

Tuy rằng tuổi thơ của cô cũng trải qua nhiều khó khăn, nhưng so với môi trường trong giấc mơ thì cuộc sống của cô - người được tắm mình trong làn gió xuân của giai đoạn cải cách mở cửa - ít nhất không lo đến việc no đói. Cô thực sự không thể tưởng tượng nổi một môi trường sống như thế kia sẽ như thế nào.
36 Bình luận