Thanh Sơn

Chương 56: Lựa chọn

Số chữ: 2724
Trong đêm mưa, Trần Tích giật phăng chiếc áo tơi nặng trịch trên người, chỉ đội một chiếc nón lá mà lao điên cuồng.

Hắn cúi đầu xem xét, chỉ thấy một vết thương sâu bằng nửa móng tay út, rách ngang từ xương quai xanh đến tận ngực.

Vết thương vẫn đang chảy máu, hòa cùng nước mưa làm ướt sũng cả y phục.

Trần Tích thậm chí có thể cảm nhận được, dường như sinh mệnh của mình cũng đang theo dòng máu mà trôi đi từng chút một.

“Thật xui xẻo.”

Kế hoạch ban đầu của hắn, chỉ là chịu một nhát đao sơ sài, dùng khổ nhục kế để diễn kịch trốn thoát.

Thế nhưng, hắn chung quy không phải người tu hành quanh năm, khả năng khống chế thân thể không đủ, dẫn đến nhát đao này chịu phải hơi sâu.

Giờ phút này, vết thương đau nhói tận tâm can, dẫu cho nước mưa lạnh buốt cũng không thể làm dịu đi nửa phần cảm giác nóng rát.

Nhưng bây giờ không phải là lúc suy nghĩ về vết thương, Trần Tích vừa xé vạt áo để băng bó đơn giản, vừa quay đầu lại: “Mau theo kịp, nếu không bắt được tên điệp thám đào tẩu đó, Ti Tào đại nhân trách tội, ngươi và ta đều không gánh nổi!”

Điệp thám Cảnh triều: “...”

Hai người một trước một sau xuyên phá từng tầng mưa, khoảng cách với Ngõ Hồng Y ngày một xa.

Chạy được một quãng, điệp thám Cảnh triều đột nhiên thở hổn hển nói: “Đại nhân, đại nhân, đừng chạy nữa, ngài phải nói cho ta biết rốt cuộc là chuyện gì đã!”

Trần Tích chạy vào một con hẻm nhỏ, xác định bên trong không có người mới nghiêm nghị nói: “Triều Thương Đổ Phường là một cái bẫy, Mật Điệp Ti căn bản không hề bắt được ai, Kim Trư tuyên bố với bên ngoài đã bắt được người, là vì y muốn dụ các ngươi đến.”

Điệp thám Cảnh triều bán tín bán nghi: “Nhưng chúng ta nhận được tình báo...”

“Là mật điệp nằm vùng đúng không, Kim Trư đã sớm phát hiện thân phận của hắn rồi, đó là y cố ý tung tin cho các ngươi thôi!”

Điệp thám vẫn không thể tin, y siết chặt chuôi đao trong tay, từng bước một áp sát Trần Tích: “Đại nhân, còn có chuyện gì khác có thể chứng minh thân phận không?”

Trần Tích suy nghĩ một lát rồi nói: “Bách Lộc Các, cái này đủ chưa? Đêm qua các ngươi từng tiếp nhận một lô hàng ở 'Kim Phường' trong Ngõ Hồng Y, đúng không? Ám hiệu 'La Thiên'!”

Điệp thám không biết đến sự tồn tại của Bách Lộc Các, cho nên nửa câu đầu không hiểu gì.

Thế nhưng trong hành động tiếp nhận hàng hóa đêm qua, y là một trong những người tham gia.

Điệp thám biết rõ, với mức độ hiểu biết của Trần Tích về hành động lần này, nếu Trần Tích là người của Mật Điệp Ti Ninh triều, vậy thì đêm qua bọn họ chắc chắn đã bị bao vây tiêu diệt rồi.

Cho nên, Trần Tích không thể nào là người của Mật Điệp Ti, chỉ có thể là nội gián của Quân Tình Ti Cảnh triều bọn họ.

Điệp thám nhìn Trần Tích với vẻ kính trọng: “Huynh đệ vất vả rồi, nằm vùng quả không dễ dàng, vừa rồi ta còn lỡ tay chém huynh bị thương.”

Trần Tích đưa tay ra hiệu: “Đều là vì Cảnh triều hiệu lực, vừa rồi ngươi không biết thân phận của ta, không trách ngươi.”

Điệp thám hỏi: “Bây giờ chúng ta làm gì?”

Trần Tích đáp: “Ta đã biết kẻ đào tẩu ở đâu, ngươi theo ta đi bắt hắn.”

Thế nhưng điệp thám do dự một lát, cuối cùng quả quyết nói: “Không được, lúc này Ti Tào vẫn đang vây công sòng bạc, ta phải đi báo cho bọn họ biết nơi đó là một cái bẫy. Như vầy đi, ngươi cho ta biết vị trí của tên điệp thám đào tẩu, sau khi ta bẩm báo Ti Tào xong, sẽ lập tức dẫn người đến hội hợp với ngươi... Đợi đã!”

Giây tiếp theo, Trần Tích đột nhiên lao về phía điệp thám. Điệp thám kinh hãi định giơ đao chống cự, lại bị Trần Tích tung một quyền nhanh như sấm sét đấm vào mu bàn tay.

“Loảng xoảng” một tiếng, thanh đao rơi xuống mặt đường đá.

“Ngươi?!” Đồng tử điệp thám co rút lại, hai người lao vào vật lộn, quyền quyền va chạm.

Nhưng Trần Tích lúc này, hoàn toàn không giống vẻ yếu ớt như ở sòng bạc, nhất cử nhất động đều cực nhanh, căn bản không phải là thứ y có thể chống đỡ.

Rõ ràng hai bên cùng lúc ra quyền, nhưng quyền của y mới đi được nửa đường, thì quả đấm của Trần Tích đã giáng lên mặt y.

Điệp thám lúc này mới hiểu ra, thì ra ở Triều Thương Đổ Phường, đối phương đang diễn kịch!

Trong thoáng chốc, Trần Tích đã hạ thấp người, dùng vai, dùng khuỷu tay đâm vào lòng điệp thám.

Điệp thám như bị chiến mã tông phải, lùi từng bước rồi ngã dán vào vách tường của con hẻm nhỏ!

Điệp thám Cảnh triều vốn đã trọng thương vì ngã từ lầu hai xuống, lúc này lại chịu thêm đòn nặng, đã không thở ra hơi nổi, chỉ có thể từ từ quỳ xuống đất.

Trần Tích từng chút một tiến lại gần, điệp thám dồn hết sức lực cuối cùng, rút dao găm trong ủng ra đâm tới.

Chỉ thấy Trần Tích một cước đá văng con dao, rút vỏ đao từ bên hông điệp thám, vòng ra sau lưng, đặt ngang vỏ đao lên cổ đối phương rồi siết chặt.

Hai người cùng ngã ngửa ra sau, họ nằm trên con đường lót đá xanh, ngẩng đầu nhìn những hạt mưa từ vòm trời rơi xuống con hẻm chật hẹp.

Tựa như đang nằm trong giếng trời, tầm mắt chỉ còn lại một khoảng nhỏ của thế giới này.

Trần Tích dùng sức hai tay, vỏ đao đè nát yết hầu của điệp thám, chặn đứng khí quản.

Điệp thám hoàn toàn tắt thở, y đến chết cũng không thể hiểu nổi, một mật điệp của Ninh triều, tại sao lại biết nhiều chuyện của Quân Tình Ti bọn họ đến vậy.

Một lát sau, Trần Tích yếu ớt đứng dậy, giấu xác điệp thám vào trong đống đồ linh tinh ở con hẻm.

Hắn đứng lặng trong mưa một lúc, cuối cùng nhặt thanh đao của điệp thám lên rồi bước ra khỏi hẻm.

Thời gian của hắn đêm nay rất gấp.

...

An Tây Phố san sát cửa hiệu, luôn có người vì kinh doanh không tốt mà dọn đi, rồi lại có người buôn bán mới dọn đến.

Nửa tháng trước tiệm vải đóng cửa, đến nay mặt bằng vẫn chưa sang nhượng được.

Lúc này, Trần Tích từ từ trèo lên nóc nhà bên cạnh tiệm vải, khom người men theo sống mái nhà một cách cẩn trọng, cúi nhìn quan sát hậu viện của tiệm.

Đêm nay trắc trở trăm bề, chỉ là để tự bảo vệ mình, không bị người khác bán đứng thân phận.

Mà bây giờ, mục tiêu đã ở ngay trước mắt.

Trần Tích khẽ hỏi Ô Vân bên cạnh: “Chắc chắn là ở đây không?”

Ô Vân gật đầu “meo” một tiếng: “Con Li Hoa mà ta hỏi ấy, vốn dĩ đang dẫn tiểu đệ ở đây trú chân, kết quả bị người kia làm kinh động, đành phải chạy ra phố tránh mưa.”

Trần Tích vẻ mặt kỳ quái: “Ngươi làm sao thuyết phục được Li Hoa chỉ đường cho ngươi vậy, không phải nói nó tính tình không tốt sao?”

Ô Vân ưỡn ngực ngẩng đầu, khua vuốt múa may ra hiệu: “Đập cho một trận! Nhưng mà, ta đã hứa với nó, lần tới lúc bọn nó đánh nhau với đám mèo ở An Đông Phố, sẽ giúp nó ra tay một lần.”

Trần Tích: “...”

Quan hệ xã hội của mèo cũng phức tạp như vậy sao?

Ô Vân lo lắng nhìn Trần Tích: “Sắc mặt ngươi kém quá, vết thương có sao không?”

“Có sao,“ Trần Tích thẳng thắn đáp: “Nhưng bây giờ có chuyện quan trọng hơn vết thương, đi thôi, kết thúc chuyện này.”

Hắn bám vào mái hiên, nhẹ nhàng đáp xuống hậu viện tiệm vải, ngồi xổm trên đất như một con mèo, lẳng lặng đánh giá hoàn cảnh xung quanh.

Cửa chính của gian nhà mở toang, trên cánh cửa còn có một dấu tay máu.

Trần Tích chỉ tay về phía cửa sổ cho Ô Vân, một người một mèo chia làm hai hướng tiến lại gần gian nhà chính.

Mưa rơi trên mái ngói xám, phát ra tiếng lách tách, nếu không có chém giết, nhất định là một tiết trời thích hợp để cuộn mình trong chăn ngủ một giấc thật ngon.

Trần Tích cầm ngược trường đao đến cửa gian nhà chính... trong nhà không có mai phục.

Chỉ thấy trong bóng tối lờ mờ, một bóng người nhếch nhác nằm thẳng trên đất, hơi thở yếu ớt. Dưới đất trong nhà đầy vết máu, trên người kẻ đang nằm, ít nhất cũng có hơn mười vết thương.

Khi Trần Tích đến gần, lại thấy người trên đất lật người đứng dậy, trong tay đối phương lật ra một con dao găm, như rắn độc lè lưỡi cắt về phía cổ Trần Tích!

Trần Tích giơ tay dùng trường đao đỡ lấy dao găm, nhưng đối phương như giòi trong xương, ra tay hiểm độc tàn nhẫn, liên miên không dứt!

Người này rõ ràng không phải Hành Quan, nhưng sát khí lại vượt xa tất cả điệp thám và mật điệp mà Trần Tích từng gặp!

Trần Tích chỉ có thể từng bước lui về phía sau, chờ đợi Ô Vân đánh lén từ phía sau.

Lúc này, hai bên một người truy sát, một người bay lùi, đến bên cửa gian nhà chính.

Nhưng khi tên điệp thám đào tẩu kia mượn ánh sáng bên ngoài, nhìn rõ khuôn mặt dưới nón lá của Trần Tích, lại kinh ngạc hô lên một tiếng, lập tức thu dao găm về.

Giữa lúc Trần Tích kinh ngạc, đối phương không chút phòng bị mà ngã ngồi bệt xuống đất, dường như đã dầu cạn đèn tắt, yếu ớt nói: “Trần Tích, cữu cữu của ngươi thất bại trong đấu tranh chính trị ở Cảnh triều, đang có người bí mật trừ khử toàn bộ bè phái của ông ấy! Ti Tào là người của Lục Quan Vụ, bọn họ đã bắt đầu hành động rồi, ngươi cũng phải cẩn thận!”

Nói xong câu này, đối phương như đã dùng hết tất cả sức lực, nằm xuống trở lại.

Trần Tích: “...”

Hắn đã hình dung sau khi vào nhà sẽ có một trận chém giết, cũng đã hình dung đối phương có thể đã trọng thương mà chết.

Hắn vốn đến để giết người diệt khẩu, lại không ngờ diễn biến của câu chuyện lại hoàn toàn đảo lộn tưởng tượng của hắn.

Chẳng trách người này không trốn ra ngoài thành, cũng không trốn đến nơi đông người phức tạp, mà lại chạy đến An Tây Phố như đi tìm cái chết, thì ra là để báo tin cho mình...

Nhưng những lời đối phương nói có phải là sự thật, hay là lời nói dối bịa ra để sinh tồn? Trần Tích không thể xác định.

Hắn quan sát, chỉ thấy người bị thương tuổi khoảng hai mươi bảy, sắc mặt trắng bệch, hơi thở yếu ớt, ăn mặc giản dị, trông như một phu kiệu, phu khuân vác bình thường.

Trần Tích vì mất máu mà một trận choáng váng, hắn chống đao tựa vào khung cửa, bình tĩnh hỏi: “Ngươi làm sao lại ra nông nỗi này, tại sao Ti Tào lại cử người truy sát ngươi?”

Người bị thương nằm ngửa cười thảm: “Ta là người do cữu cữu của ngươi bồi dưỡng phái đến Ninh triều, Ti Tào đương nhiên muốn phái người giết ta đầu tiên. Đáng tiếc mấy con cá thối tôm nát đó, thật sự không chịu nổi đòn.”

Vừa nói, y vừa gắng sức giơ tay lên xòe năm ngón: “Ta giết năm tên, năm tên bọn chúng muốn giết ta mà không thành công, lợi hại không?”

Trần Tích không hề lay động: “Ta làm sao tin ngươi?”

Người bị thương im lặng một lát, thở hổn hển cười nói: “Không tệ, bao năm nay dạy dỗ ngươi, luôn dạy ngươi không được tin lời bất kỳ ai, cuối cùng ngươi cũng nghe lọt tai rồi.”

Trần Tích lặng thinh.

Người này lại còn là sư phụ chỉ dạy của mình sau khi gia nhập Quân Tình Ti?

Nếu xét theo manh mối hiện tại, đối phương dường như là người được cữu cữu của mình chuyên phái đến Ninh triều, để dẫn dắt mình gia nhập Quân Tình Ti.

Nhưng Trần Tích đã không còn là Trần Tích của ngày xưa, hắn đến cả tên của đối phương cũng không gọi ra được, hắn cũng không thể tin những lời đối phương nói.

Hắn cũng chưa từng gặp vị cữu cữu kia của mình.

Hơn nữa, trong những lời đối phương nói, còn có rất nhiều điểm logic không khớp: Nếu Ti Tào thật sự muốn giết mình, tại sao tối nay ở Thái Bình Y Quán lại không giết?

Khoan đã, nếu như phán đoán trước đó của mình, dưới mặt nạ Ti Tào không chỉ có một người đóng vai, vậy có phải có người muốn giết mình, có người lại không muốn giết?

Không chắc chắn, quá nhiều điều không chắc chắn, Trần Tích cảm thấy đầu óc mình như bị khuấy thành một vũng bùn đục.

Trần Tích hỏi: “Ngươi sắp chết đến nơi rồi, tại sao còn phải mang một thân thương tích đến báo tin cho ta?”

Người bị thương rõ ràng sững sờ một chút, y từ từ nhìn về phía Trần Tích, có chút không thể tin nổi nói: “Ngươi và ta kề vai sát cánh mấy năm trời, tình như huynh đệ, chuyện này còn phải hỏi sao? Ngươi xem Ngô Hoành Bưu ta là hạng người gì?!”

Trần Tích: “...”

Lời này thật sự không biết đáp lại thế nào.

Hắn còn không biết mình trước đây và vị Ngô Hoành Bưu này đã có tình nghĩa ra sao.

Lúc này, Ngô Hoành Bưu chậm rãi nói: “Ta có lẽ không trở về Cảnh triều được nữa, có thể nhờ ngươi một việc được không?”

Trần Tích bình thản nói: “Ngươi nói đi.”

“Người muội muội mà ta từng nhắc với ngươi vẫn còn ở Cảnh triều, nếu ngày nào đó ngươi có cơ hội trở về Cảnh triều, xin hãy nhất định cầu xin cữu cữu của ngươi cứu lấy nó, ông ấy tuy đã hạ dã, nhưng chút chuyện nhỏ này vẫn có thể làm được, có được không?!”

Trần Tích im lặng, hắn không thể đáp ứng.

Ngô Hoành Bưu thấy hắn không trả lời, lập tức cảm xúc kích động, động đến vết thương, ngay cả hít thở cũng phải dùng hết sức toàn thân.

Y nghỉ một lúc lâu, trừng mắt giận dữ nhìn Trần Tích: “Trần Tích, sao ngươi lại thay đổi như vậy?! Trước đây ta còn nói đùa, đợi khi về Cảnh triều sẽ tác hợp cho hai ngươi. Trần Tích, cầu xin ngươi, sau khi ta đào tẩu Quân Tình Ti sẽ không tha cho nó đâu, nếu cữu cữu của ngươi không cứu nó, cả đời nó coi như xong.”

Trần Tích vẫn không đáp lời, hắn nhấc đao lên, từ từ bước đến bên cạnh Ngô Hoành Bưu, kề lưỡi đao vào động mạch cổ của đối phương.

Ngô Hoành Bưu trợn to hai mắt, không thể tin nổi nhìn hắn.

Trong căn phòng tối tăm, tất cả biểu cảm của Trần Tích đều được che giấu dưới bóng của chiếc nón lá.

Ngoài nhà mưa chợt tạnh, thế giới trở nên tĩnh lặng.

Tựa như ngay cả vận mệnh cũng đang chờ hắn đưa ra lựa chọn, có nên giết một người “có thể” đã liều chết đến báo tin cho hắn, nhưng lại “có thể” khiến hắn bại lộ hay không.

Cuối cùng, Trần Tích thu đao lại, từ từ bước ra khỏi nhà.

Hắn đứng trong sân thở ra một hơi thật dài, khẽ nói: “Ô Vân, giúp ta trông chừng hắn.”
2 Bình luận