Thần Kiếm Vô Địch

Chương 7: Tỷ thí so tài một phen (2)

Số chữ: 1040
Mấy tên hộ vệ nói tới nước bọt văng tứ tung.

Dương Tiểu Thiên nghe vậy, sắc mặt vẫn bình thản.

Ngày hôm sau.

Ánh nắng có chút se lạnh.

Sau khi Dương Tiểu Thiên thức dậy, được biết gia gia Dương Minh và đại bá Dương Hải, cùng với Dương Trọng đã sớm ra ngoài nghênh đón vị đại nhân vật của Thần Kiếm Học Viện kia.

Có điều, gia gia lại không báo cho phụ thân hắn cùng đi nghênh đón.

Tiền điện Dương Gia Trang, là nơi tổ chức đại hội gia tộc hàng năm.

Khi Dương Tiểu Thiên cùng cha mẹ và muội muội Dương Linh Nhi đến tiền điện, nơi đây đã chật ních người.

Trong điện vang lên tiếng cười nói vui vẻ, gia đình Dương Tiểu Thiên đến, cũng không ai để ý.

Dương Tiểu Thiên nhìn sang, chỉ thấy gia gia cùng các cao thủ Tinh Nguyệt Thành đang xúm xít quanh một vị lão giả tóc bạc.

Vị lão giả tóc bạc này, hiển nhiên chính là đại nhân vật của Thần Kiếm Học Viện.

Hắn nghe phụ thân nói, đối phương là Phó viện trưởng Thần Kiếm Học Viện, Trần Viễn.

Phó viện trưởng Thần Kiếm Học Viện, ở Thần Hải Quốc tuyệt đối là một nhân vật tầm cỡ, nhân vật như vậy, ngay cả hoàng thất Thần Hải Quốc cũng không dám thất lễ, huống hồ là đám người Tinh Nguyệt Thành.

Một lát sau, đại hội thường niên của Dương Gia Trang bắt đầu.

Dương Minh mặt đầy trìu mến nói với cháu nội Dương Trọng bên cạnh: “Trọng nhi, ngươi lên đó thể hiện thực lực của mình một chút, để Trần Viễn đại nhân xem xét tình hình tu luyện của ngươi những ngày qua.”

Dương Trọng vâng dạ, tung người nhảy lên, đáp xuống Diễn Võ Đài trước điện, sau đó vận chuyển linh lực, linh lực trong cơ thể tuôn trào ra.



Lập tức, toàn thân hắn như phát sáng lên.

“Nhất giai đỉnh phong!” Cảm nhận được khí tức của Dương Trọng, rất nhiều cao thủ Tinh Nguyệt Thành có mặt ở đây đều kinh ngạc.

Dương Trọng thức tỉnh Võ Hồn, mới chỉ chừng hai mươi ngày, vậy mà đã đột phá đến Nhất giai đỉnh phong.

Ngay cả Trần Viễn cũng kinh ngạc, không kìm được tán thưởng: “Thanh Loan quả không hổ là Võ Hồn Thập cấp đỉnh tiêm.”

Thanh Loan Võ Hồn, ở Thần Hải Quốc vô cùng hiếm thấy, cũng chính vì vậy, hắn mới không quản ngàn dặm xa xôi đến Dương Gia Trang.

Tiểu hài Dương Trọng này quả thực khiến hắn kinh hỉ, chưa đầy hai mươi ngày đã đột phá đến Nhất giai đỉnh phong!

Tốc độ tu luyện thế này, hắn cũng chỉ từng thấy được ở vài người.

Nghe Trần Viễn tán thưởng, Dương Minh và Dương Hải mặt mày rạng rỡ.

Lúc này, ánh mắt Dương Trọng dừng lại trên người Dương Tiểu Thiên giữa đám đông, cất tiếng nói: “Tiểu Thiên, ta biết những ngày này ngươi cũng đang đóng cửa khổ tu, có dám lên đây, chúng ta tỷ thí so tài một phen?”

Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Dương Tiểu Thiên.

Thấy Dương Trọng nhìn mình đầy khiêu khích, Dương Tiểu Thiên tung người nhảy lên, đáp xuống Diễn Võ Đài: “Có gì mà không dám?”

Trần Viễn nhìn Dương Tiểu Thiên, tỏ ra hứng thú, cười hỏi Dương Minh: “Tiểu hài này là ai?”

Dương Minh lại tỏ vẻ lúng túng, ấp úng không nói nên lời.

Lý Quang, gia chủ Lý gia Tinh Nguyệt Thành bên cạnh, cười nói với Trần Viễn: “Trần Viễn đại nhân, tiểu hài này tên là Dương Tiểu Thiên, cũng là cháu nội của Dương Minh, thức tỉnh Võ Hồn cùng ngày với Dương Trọng.” Nói đến đây, hắn ngừng lại một chút: “Có điều, Dương Tiểu Thiên này thức tỉnh chính là Nhị cấp Ô Quy Võ Hồn!”

Nhị cấp Ô Quy Võ Hồn!

Giọng Lý Quang rất lớn, mọi người có mặt tại hiện trường đều bật cười chế nhạo.

Trần Viễn sững sờ, rồi lắc đầu.



Dương Minh mặt mày đỏ bừng, cảm thấy vô cùng mất mặt.

Hắn nhìn Dương Tiểu Thiên trên Diễn Võ Đài, càng cảm thấy chướng mắt.

Trên lôi đài, Dương Trọng thấy Dương Tiểu Thiên bị mình khiêu khích, quả nhiên đã lên đài, cười nói: “Dương Tiểu Thiên, triệu hồi Võ Hồn của ngươi ra đi, ta sinh trước ngươi vài ngày, với tư cách là huynh trưởng, ta nhường ngươi ra tay trước.”

Dương Tiểu Thiên nghe vậy cũng không khách khí, có điều, hắn cũng không triệu hồi Võ Hồn, mà dùng một chiêu áp sát tiến đến trước mặt Dương Trọng, tung một quyền.

Một quyền này, hắn không dùng chút nội lực hay đấu khí nào, nhưng tốc độ ra quyền cực nhanh, Dương Trọng còn chưa kịp phản ứng đã bị một quyền đánh trúng.

Dương Trọng bị đánh lảo đảo lùi lại phía sau, ôm lấy mắt trái, đau đến nhe răng trợn mắt. Hắn chỉ vào Dương Tiểu Thiên, giận dữ nói: “Ngươi!” Nhưng hắn vừa dứt lời, mắt phải lại lãnh thêm một quyền của Dương Tiểu Thiên.

Dương Trọng bị đánh cho liên tục lùi lại, đau đến chảy cả nước mắt.

Diễn biến này khiến tất cả mọi người có mặt tại hiện trường đều ngỡ ngàng.

Dương Minh thấy Dương Trọng bị đánh, sắc mặt trầm xuống, quát lớn: “Đối với huynh đệ trong nhà mà xuống tay nặng như vậy, thật quá đáng!”

Hắn vừa dứt lời, đã thấy Dương Trọng gầm lên một tiếng, vẻ mặt dữ tợn, hai quyền dốc toàn lực đánh vào ngực, ngay vị trí trái tim của Dương Tiểu Thiên.

“Tiểu Thiên, cẩn thận!” Dương Siêu biến sắc, buột miệng kêu lên.

Nhìn Dương Trọng điên cuồng lao tới, Dương Tiểu Thiên chỉ nhẹ nhàng nghiêng người đã tránh được đòn tấn công của đối phương, rồi lại tung ra một quyền. Cú đấm này, Dương Tiểu Thiên đã vận dụng đấu khí của Võ giả Nhất giai.

Bốp!

Dương Trọng bị đánh văng ra xa.

“Cái gì?!”

Thấy cảnh này, mọi người đều kinh ngạc không tả nổi.

“Đây là đấu khí, Võ giả Nhất giai!” Gia chủ Lý gia Lý Quang và nhiều cao thủ Tinh Nguyệt Thành đều kinh ngạc nhìn Dương Tiểu Thiên.
0 Bình luận