Thần Kiếm Vô Địch

Chương 5: Muội muội bị đánh

Số chữ: 1030
Nhìn má trái sưng vù của muội muội, Dương Tiểu Thiên không nén được tức giận: “Là kẻ nào đánh?”

Dương Linh Nhi bật khóc nức nở, nhưng chỉ lắc đầu nguầy nguậy, không chịu nói.

Dương Tiểu Thiên thấy dấu tay không lớn, đoán chừng là do trẻ con cùng lứa đánh, giận dữ nói: “Có phải Dương Trọng đánh muội không?”

Dương Linh Nhi vẫn vừa khóc vừa lắc đầu, tuy muội muội không nói, nhưng khi Dương Tiểu Thiên nhắc đến Dương Trọng, vẻ mặt nàng thoáng có chút khác thường. Dương Tiểu Thiên lửa giận bừng bừng: “Đi, đại ca cùng muội đi tìm hắn tính sổ!” Nói rồi, hắn kéo tay muội muội định đi tìm Dương Trọng.

Nhưng hắn vừa kéo tay muội muội, Dương Linh Nhi đã kêu đau. Dương Tiểu Thiên lấy làm nghi hoặc, bất giác kéo tay áo muội muội lên, chỉ thấy hai cánh tay đều hằn đầy những vết roi trông mà rợn người.

Dù không chảy máu, nhưng nhìn thôi cũng thấy đau nhói.

Dương Tiểu Thiên lửa giận ngút trời: “Dương Trọng còn dùng roi quất muội?”

Dương Linh Nhi rưng rưng nước mắt, cuối cùng cũng gật đầu, khóc nấc lên: “Dương Trọng mắng huynh là đồ con rùa, muội tức quá nên mắng lại hắn một câu.”

Chuyện sau đó, không nói cũng rõ.

Dương Tiểu Thiên nổi trận lôi đình, kéo muội muội xông ra khỏi sân tìm Dương Trọng. Vừa ra khỏi sân không xa đã thấy Dương Trọng và con cái của mấy vị quản sự Dương Gia Trang đang khoác vai bá cổ, tay cầm roi, vừa nói vừa cười đi tới.

“Dương Trọng, có phải ngươi đánh muội muội ta?” Dương Tiểu Thiên xông tới.

Dương Trọng nhìn Dương Tiểu Thiên đằng đằng sát khí, cũng chẳng thèm để tâm, cười lớn: “Đúng vậy, là ta đánh đó, sao, đồ con rùa nhà ngươi muốn bênh muội muội ngươi?”

Hắn vừa dứt lời, Dương Tiểu Thiên đã lao tới, vung tay tát một cái.



Dương Tiểu Thiên tu luyện Thái Cực Kinh, thân thủ nhanh nhẹn, Dương Trọng đâu thể tránh né, lập tức bị Dương Tiểu Thiên tát một bạt tai vào má trái.

Chát!

Một tiếng giòn tan vang lên, Dương Trọng bị tát lảo đảo, suýt nữa ngã sõng soài trên đất.

Dương Trọng bị tát choáng váng mặt mày, tai ù đi, vẻ mặt đầy khó tin. Kể từ khi thức tỉnh Võ Hồn, hắn chính là thiên chi kiêu tử của Dương Gia Trang, được gia gia cưng chiều hết mực, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, vậy mà Dương Tiểu Thiên lại dám đánh hắn!

Một tên Dương Tiểu Thiên thức tỉnh Nhị cấp Võ Hồn mà cũng dám đánh hắn!

“Ngươi! Ngươi dám đánh ta!” Dương Trọng ôm mặt gầm lên, rồi quay sang đám tiểu hài Dương Gia Trang đang có mặt ở đây, quát lớn: “Các ngươi còn đứng đó làm gì, đánh chết hắn cho ta!”

Mấy tiểu hài Dương Gia Trang nghe vậy, liền xông lên vây đánh Dương Tiểu Thiên. Có điều, đám trẻ con cùng tuổi này đâu phải đối thủ của Dương Tiểu Thiên, chẳng mấy chốc đã bị hắn hạ gục từng đứa một.

Dương Trọng thấy vậy, vung roi quất vào mặt Dương Tiểu Thiên. Một roi này nếu quất trúng, chắc chắn không nhẹ. Dương Tiểu Thiên nhanh như cắt né người, chộp lấy cây roi của đối phương, giật mạnh rồi quất ngược lại.

Cánh tay Dương Trọng trúng roi, đau đến mức vừa khóc vừa gào: “Dương Tiểu Thiên, đợi ta đột phá Nhất giai, trong đại hội gia tộc cuối năm, ta sẽ đánh chết ngươi!”

Đại hội gia tộc cuối năm?

Lúc này, một tràng tiếng bước chân dồn dập vang lên, rõ ràng tiếng khóc gào của Dương Trọng đã kinh động đến mọi người trong Dương Gia Trang.

Người đến đầu tiên là Dương Hải. Dương Hải vừa tới nơi đã thấy Dương Trọng đang khóc lóc kêu la.

Dương Trọng thấy phụ thân đến, chỉ vào Dương Tiểu Thiên, khóc lóc mách lẻo: “Phụ thân, Dương Tiểu Thiên hắn đánh vào mặt con.” Rồi kéo tay áo lên: “Hắn còn dùng roi quất con nữa.”



Dương Hải nhìn khuôn mặt sưng đỏ của con trai, cùng với những vết roi trên cánh tay, lập tức nổi trận lôi đình, cũng không hỏi han nguyên do đã quát Dương Tiểu Thiên: “Tuổi còn nhỏ mà ra tay đã tàn độc như vậy, cha mẹ ngươi không biết dạy ngươi, vậy để ta dạy dỗ ngươi!” Nói đoạn, hắn ta giơ tay lên, định tát thẳng vào mặt Dương Tiểu Thiên.

“Đại ca, dừng tay!” Dương Siêu vừa chạy tới, từ xa trông thấy, kinh hãi kêu lên.

Dương Hải thấy Dương Siêu chạy tới, đành phải dừng tay, đang định tức giận chất vấn, thì thấy phụ thân Dương Minh cũng đã tới.

“Có chuyện gì?” Dương Minh từ xa đã cất tiếng hỏi.

“Thưa phụ thân, là Tiểu Thiên, nó đánh vào mặt Trọng nhi, còn dùng roi quất Trọng nhi.” Dương Hải tiến lên thưa: “Mặt Trọng nhi bị đánh sưng vù cả lên rồi.”

“Cái gì?!” Dương Minh biến sắc, bước tới xem xét, quả nhiên, mặt cháu nội Dương Trọng đã sưng húp.

“Ngươi, lại dám nặng tay với huynh đệ mình như vậy!” Dương Minh nhìn mặt và cánh tay của cháu nội Dương Trọng, xót xa vô cùng, trực tiếp chỉ vào Dương Tiểu Thiên, vừa tức vừa giận nói.

Dương Tiểu Thiên lại đáp: “Là hắn tát muội muội của ta trước, còn dùng roi quất muội muội ta!”

Lúc này, ai cũng nhìn thấy khuôn mặt sưng đỏ và những vết roi hằn sâu trên hai cánh tay Dương Linh Nhi.

Trên cánh tay nhỏ bé gầy gò của Dương Linh Nhi, có ít nhất bảy vết roi.

Dương Minh lại như không nhìn thấy, chỉ vào Dương Tiểu Thiên, tức đến râu tóc dựng đứng: “Ngươi đánh huynh đệ trong nhà mà còn dám hỗn láo! Người đâu, lôi nó đến từ đường nhốt lại một ngày cho ta, trong một ngày này, không ai được phép mang cơm cho nó!”

Một ngày không được ăn cơm?

Dương Siêu biến sắc: “Phụ thân!”
0 Bình luận