Ở Niên Đại Văn, Tôi Là Cực Phẩm!

Chương 9: Cô nhớ nhầm rồi 1

Số chữ: 482
“Anh đừng chỉ đồng ý thôi, còn hai đứa nhỏ anh cũng phải bảo vệ chứ. Dù sao cũng là con trai con gái của anh, nhìn hai đứa gầy như khỉ vậy. Còn nhìn mấy đứa con của anh cả, anh hai anh xem, đứa nào đứa nấy béo tốt...”

Quan Xuân Yến lải nhải một hồi, uống cạn bát nước mới dừng lại.

Mặc dù trong lời nói của Quan Xuân Yến có phần dụ dỗ anh ấy, Lý Kiến Thiết cũng không thể không đồng ý. Ai bảo bây giờ hai người cùng thuyền cơ chứ.

Vì vậy, anh ấy hứa với Quan Xuân Yến: “Những điều cô nói tôi sẽ cố gắng làm được. Tôi sẽ cố gắng che chở cho mẹ con cô.”

Tại sao bà Lý chỉ bắt nhà bọn họ? Không phải là do nguyên chủ quá thật thà sao? Không biết bênh vực vợ con. Chỉ cần anh ấy đứng lên, nhà họ cũng sẽ không đến nông nỗi này.



Mặc dù anh ấy đã chiếm thân xác của người khác, nhưng không có nghĩa là anh ấy không thể khinh thường nguyên chủ.

Hai vợ chồng bàn bạc xong kế hoạch sau này, Quan Xuân Yến sai Lý Kiến Thiết ra bờ sông gánh nước về giặt quần áo. Tháng bảy oi ả, quần áo giặt xong phơi một buổi chiều là khô cong.

“Tôi có thể không đi được không?” Lý Kiến Thiết thật sự không muốn động đậy, gánh nước quá mệt.

Quan Xuân Yến liếc anh ấy một cái: “Anh không đi chẳng lẽ muốn tôi đi à?”

Vừa rồi còn thề thốt sẽ gánh vác bầu trời cho mấy mẹ con bọn họ, vậy mà mới được bao lâu, người này đã định nuốt lời?



Lý Kiến Thiết trong lòng liên tục lầm bầm, lúc nãy đồng ý nhanh như thế làm gì chứ? Nhưng thấy ánh mắt của Quan Xuân Yến, Lý Kiến Thiết lắc đầu, thôi thôi, mình là đàn ông, không nên so đo với phụ nữ.

Chuyện hai vợ chồng bàn bạc, chị em Lý Miểu Miểu đương nhiên không biết. Lúc này, Lý Miểu Miểu đã dẫn Lý Tiểu Bằng lên núi tìm đồ ăn.

Nói ra thì Lý Miểu Miểu cũng thật đáng thương. Chăm chỉ học hành mười mấy năm, cuối cùng cũng tốt nghiệp đại học, tìm được việc làm, có thể báo đáp ba mẹ, kết quả lại xuyên không một cách khó hiểu.

Xuyên không thì xuyên, người khác thường có không gian, có hệ thống, còn cô bé thì sao? Thử đủ mọi cách, kết quả chẳng có gì cả. Lý Miểu Miểu cảm thấy nếu cô bé tiếp tục như vậy, Lý Tiểu Bằng sẽ nghi ngờ cô bé bị bệnh tâm thần mất.

Càng nghĩ càng tức, Lý Miểu Miểu đá vào một hòn đá. Ngay sau đó, cả ngọn núi vang lên tiếng kêu thảm thiết của cô bé.
13 Bình luận