Ở Niên Đại Văn, Tôi Là Cực Phẩm!

Chương 5: Kế hoạch không theo kịp sự thay đổi 2

Số chữ: 494
Lý Miểu Miểu nhanh chóng bưng nước đến, còn mang theo cả khăn mặt. Trong lúc Quan Xuân Yến rửa mặt, Lý Miểu Miểu tìm quần áo giúp họ.

Nhà họ không được coi trọng, quần áo đều chắp vá lung tung. Quan Xuân Yến rửa mặt xong còn muốn gội đầu, nhưng lại sợ gội đầu xong bị bà Lý mắng, nên thôi.

Lúc thay quần áo, Quan Xuân Yến đuổi hai ba con Lý Kiến Thiết ra ngoài. Lý Miểu Miểu bưng chậu nước đi ra, Lý Kiến Thiết lẽo đẽo theo sau. Lý Miểu Miểu nghe thấy ba mình lẩm bẩm: “Phụ nữ đúng là phiền phức.”

Lý Miểu Miểu dám chắc Lý Kiến Thiết không phải ba ruột của mình, nói chính xác hơn là không phải người ba thật thà chất phác của nguyên chủ.

Ngày đầu tiên xuyên không đến đây, cô bé cứ tưởng mình đang nằm mơ, nên không thấy ba mẹ có gì kỳ lạ. Nhưng càng về sau, cộng thêm những chuyện xảy ra mấy ngày nay, cô bé chắc chắn mình đã xuyên sách.

Xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại về cô gái may mắn mà cô bé đã đọc rất lâu rồi. Nữ chính trong sách tất nhiên không phải là cô bé, cả gia đình cô bé thậm chí còn không được coi là nhân vật phụ, nói trắng ra chỉ là công cụ lót đường cho nữ chính.



Nhưng trong sách có nói ba mẹ cô bé đều là người thật thà, ngày thường hai người nói chuyện cũng không dám nói to, đừng nói là đánh nhau. Thế mà từ ngày cô bé xuyên đến, ba mẹ cô bé đã đánh nhau hai ba lần, cãi nhau thì càng là chuyện thường ngày ở huyện.

Lý Miểu Miểu không khỏi thở dài, phải làm sao bây giờ? Ban đầu cô bé còn định cải tạo ba mẹ một phen.

Kết quả kế hoạch không theo kịp sự thay đổi.

“Chị, ba mẹ sao rồi?”

Lý Tiểu Bằng đột nhiên xuất hiện khiến Lý Miểu Miểu giật nảy mình.

“Em đi đâu mà giờ này mới về?”



Lý Tiểu Bằng mặt mày rầu rĩ: “Chị, em đi nhặt cái sọt chị đánh rơi.”

Lý Miểu Miểu nhìn ra sau lưng em trai, thấy Lý Tiểu Bằng đang cõng một cái sọt có vẻ không cân xứng với chiều cao của mình, trông vừa hài hước vừa tội nghiệp.

Lý Miểu Miểu không nhịn được bật cười, vội vàng đỡ lấy cái sọt trên lưng cậu bé: “Đi múc nước rửa mặt đi.”

Lý Tiểu Bằng lắc đầu: “Không rửa đâu, em đi xem ba mẹ thế nào.”

Lý Miểu Miểu túm lấy cậu bé: “Mẹ đang thay đồ trong phòng đấy, em đi rửa mặt trước đi.”

Lý Tiểu Bằng miễn cưỡng lê bước ra bếp múc nước rửa mặt. Lý Miểu Miểu đặt cái sọt vào góc tường, rồi lại múc một chậu nước mang đến cho Lý Kiến Thiết: “Cảm ơn con gái.”
11 Bình luận