Cuối cùng, nhà ba người Lý Kiến Thiết cầm nửa cân đường đỏ do bà Lý đưa, vui vẻ rời đi.
Bà Lý như quả cà tím bị sương giá, ở trong phòng vừa kêu vừa mắng. Ông Lý nghe mà đau đầu: “Còn làm ầm ĩ nữa là tôi đánh đấy.”
Bà già chết tiệt này, suốt ngày không có lúc nào yên ổn. Nếu bà ta bớt gây sự thì có ép hai vợ chồng Lão Tam thành ra như vậy không?
Vừa về đến phòng, Quan Xuân Yến hả hê nói: “Bà già chết tiệt đó cũng có ngày hôm nay!”
Nghĩ đến việc vừa xuyên không đến đã bị bà Lý sai bảo như người hầu, Quan Xuân Yến cảm thấy cái tát vừa rồi của ông Lý quá nhẹ.
Lý Kiến Thiết ho khan một tiếng, nháy mắt với Quan Xuân Yến: “Nói gì đấy? Đó là mẹ tôi.”
Quan Xuân Yến vừa định cãi lại, quay đầu lại thấy hai chị em Lý Miểu Miểu đang tò mò nhìn cô ấy, Quan Xuân Yến chột dạ.
Hận không thể tự tát mình hai cái, sao cô ấy lại quên mất hai đứa nhỏ đang ở đây chứ?
Lý Miểu Miểu giả vờ như không thấy vẻ mặt khác thường của Quan Xuân Yến, vui vẻ nói với Lý Tiểu Bằng: “Tuyệt quá! Sau này chúng ta cũng có nước đường đỏ uống rồi.”
Lý Tiểu Bằng lại bắt đầu nuốt nước miếng.
Quan Xuân Yến và Lý Kiến Thiết đều cảm thấy chua xót trong lòng.
Chỉ là một ít đường đỏ thôi mà, xem hai đứa nhỏ vui mừng kìa.
Tuy nhiên, hai đứa nhỏ muốn uống nước đường đỏ, Quan Xuân Yến đương nhiên phải đáp ứng. Trời nóng như vậy, đường đỏ không thể để lâu, không uống thì chờ nó chảy nước à?
Khi cô ấy ra bếp lấy nước, còn bị Từ Quế Phân và Trương Quế Nguyệt mỉa mai một trận. Bình thường chuyện nấu nướng đều là việc của Quan Xuân Yến, hôm nay đến lượt hai người họ, sao họ có thể vui vẻ được?
Quan Xuân Yến mặc kệ họ vui hay không, lấy bát đổ nước rồi đi luôn, từ đầu đến cuối không thèm nhìn sắc mặt của hai chị em dâu Từ Quế Phân.
Từ Quế Phân băm thớt bồm bộp: “Đúng là chó không sủa mới cắn người. Xem vợ Lão Tam kìa, giỏi giang ghê, chưa gì đã trị được mẹ.”
Trương Quế Nguyệt mặt mày khó chịu: “Còn không phải sao? Chúng ta làm việc vất vả ngoài đồng cả ngày, cô ta thì hay rồi, nằm ì ở nhà cả buổi chiều, đến tối cũng không thèm nấu cơm...”
Hai chị em dâu hiếm khi đứng về cùng một phía, ở trong bếp phê phán Quan Xuân Yến một hồi lâu. Vì Từ Quế Phân và Trương Quế Nguyệt nấu cơm với vẻ mặt đầy oán hận, nên bữa tối họ nấu cực kì dở.
Bà Lý như quả cà tím bị sương giá, ở trong phòng vừa kêu vừa mắng. Ông Lý nghe mà đau đầu: “Còn làm ầm ĩ nữa là tôi đánh đấy.”
Bà già chết tiệt này, suốt ngày không có lúc nào yên ổn. Nếu bà ta bớt gây sự thì có ép hai vợ chồng Lão Tam thành ra như vậy không?
Vừa về đến phòng, Quan Xuân Yến hả hê nói: “Bà già chết tiệt đó cũng có ngày hôm nay!”
Nghĩ đến việc vừa xuyên không đến đã bị bà Lý sai bảo như người hầu, Quan Xuân Yến cảm thấy cái tát vừa rồi của ông Lý quá nhẹ.
Lý Kiến Thiết ho khan một tiếng, nháy mắt với Quan Xuân Yến: “Nói gì đấy? Đó là mẹ tôi.”
Quan Xuân Yến vừa định cãi lại, quay đầu lại thấy hai chị em Lý Miểu Miểu đang tò mò nhìn cô ấy, Quan Xuân Yến chột dạ.
Hận không thể tự tát mình hai cái, sao cô ấy lại quên mất hai đứa nhỏ đang ở đây chứ?
Lý Miểu Miểu giả vờ như không thấy vẻ mặt khác thường của Quan Xuân Yến, vui vẻ nói với Lý Tiểu Bằng: “Tuyệt quá! Sau này chúng ta cũng có nước đường đỏ uống rồi.”
Lý Tiểu Bằng lại bắt đầu nuốt nước miếng.
Quan Xuân Yến và Lý Kiến Thiết đều cảm thấy chua xót trong lòng.
Chỉ là một ít đường đỏ thôi mà, xem hai đứa nhỏ vui mừng kìa.
Tuy nhiên, hai đứa nhỏ muốn uống nước đường đỏ, Quan Xuân Yến đương nhiên phải đáp ứng. Trời nóng như vậy, đường đỏ không thể để lâu, không uống thì chờ nó chảy nước à?
Khi cô ấy ra bếp lấy nước, còn bị Từ Quế Phân và Trương Quế Nguyệt mỉa mai một trận. Bình thường chuyện nấu nướng đều là việc của Quan Xuân Yến, hôm nay đến lượt hai người họ, sao họ có thể vui vẻ được?
Quan Xuân Yến mặc kệ họ vui hay không, lấy bát đổ nước rồi đi luôn, từ đầu đến cuối không thèm nhìn sắc mặt của hai chị em dâu Từ Quế Phân.
Từ Quế Phân băm thớt bồm bộp: “Đúng là chó không sủa mới cắn người. Xem vợ Lão Tam kìa, giỏi giang ghê, chưa gì đã trị được mẹ.”
Trương Quế Nguyệt mặt mày khó chịu: “Còn không phải sao? Chúng ta làm việc vất vả ngoài đồng cả ngày, cô ta thì hay rồi, nằm ì ở nhà cả buổi chiều, đến tối cũng không thèm nấu cơm...”
Hai chị em dâu hiếm khi đứng về cùng một phía, ở trong bếp phê phán Quan Xuân Yến một hồi lâu. Vì Từ Quế Phân và Trương Quế Nguyệt nấu cơm với vẻ mặt đầy oán hận, nên bữa tối họ nấu cực kì dở.