Nữ Đặc Công Trùng Sinh Làm Ruộng

Chương 10: Chẳng có gì để bàn cả

Số chữ: 709
Lý Ngu nhìn Trương Đắc Phát, thầm nghĩ: Lại định dùng Trương Quý Sinh để dụ dỗ Lý Ngu đây mà. Đáng tiếc, Lý Ngu để tâm đến con trai ngươi đã không còn trên đời này nữa rồi.

Lý Ngu khinh miệt nhìn Trương Đắc Phát: “Chẳng có gì để bàn cả! Ngươi dám không trả, ta dám đến nha môn kêu oan. Để xem lúc đó con trai ngươi còn thi cử công danh gì nữa!”

Lý Thanh siết chặt nắm tay, hét vào mặt Trương Đắc Phát: “Nhà ngươi mau trả lại đồ đạc cho nhà ta! Từ hôm qua đến giờ ta và tỷ tỷ chưa có gì bỏ vào bụng, trả đồ để chúng ta còn đi mua gạo nấu cơm!”

“Tiểu Ngư, A Thanh, từ tối qua đến giờ hai đứa vẫn chưa ăn gì sao? Sao lại không ăn?” Lý thị kéo tay Tiểu Ngư, hỏi.

Lý Ngu nhìn Trương Đắc Phát, nói: “Chiều hôm qua, Trần Chiêu Đệ đòi ta trả lại hôn thư và canh thiếp, ta không đồng ý, mụ ta lập tức đánh chửi ta, không cho chúng ta ăn cơm. Trương Quý Hương còn nói, nếu ta không giao canh thiếp và hôn thư ra, sẽ bán ta vào kỹ viện. Nhà như vậy, dù có cho tám người khiêng kiệu hoa đến rước, ta cũng không thèm!”

“Ồ.” Dân làng xem náo nhiệt đều hít một hơi khí lạnh.



“Á! Đây là Lý đại ca cứu phải một tên cừu nhân! Trương Đắc Phát, lương tâm ngươi bị chó tha rồi à!” Lý thị hét lên.

“Trương gia huynh đệ, bây giờ nhà ngươi cũng không thiếu chút bạc ấy, trả lại cho tỷ đệ Tiểu Ngư đi! Tha cho chúng nó đi!” Một người trong đám đông lên tiếng.

“Phải đó! Phải đó! Những thứ ấy suy cho cùng cũng là Lý Sơn để lại cho hai đứa nhỏ mà!”

Trương Đắc Phát nghe những lời bàn tán khuyên răn ấy, trong lòng tức giận khôn nguôi, toàn một lũ xem trò không sợ chuyện lớn, chẳng qua các ngươi chỉ ghen tức nhà ta nay được sống sung túc, đợi con trai ta công thành danh toại… Trương Đắc Phát âm hiểm nhìn những kẻ nói lời phải trái, trong lòng thầm ghi hận.

Mấy thôn dân nói lời phải trái đều bị ánh mắt của Trương Đắc Phát dọa cho câm miệng.

Lý Ngu nhìn ánh mắt hiểm độc của Trương Đắc Phát, chế giễu: “Ngươi tốt nhất nghĩ cho kỹ có trả hay không, nếu không trả, ta lập tức đến nha môn cáo trạng kêu oan. Ta nghe nói, kẻ chiếm đoạt tài sản người khác không trả, đức hạnh khiếm khuyết, triều đình vĩnh viễn không thu dụng.”

Trương Đắc Phát nghe xong nhìn Lý Ngu, hung hăng nói: “Ngươi dám!”



Lý Ngu lạnh lùng nhìn hắn: “Vậy chúng ta thử xem.”

“Đại ca, ngươi quả nhiên đã về, xảy ra chuyện gì vậy?” Em trai của Trương Đắc Phát là Trương Đắc Tài chen đến bên cạnh hắn ta.

Trương Đắc Phát kéo hắn ta qua một bên, kể lại sự tình. Trương Đắc Tài đảo mắt một vòng, ghé vào tai hắn ta nói: “Ca, huynh cũng chẳng cần từ hôn, cho một cỗ kiệu nhỏ rước về nhà là được rồi. Chỉ cần người vào cửa Trương gia chúng ta, một con nhãi mồ côi cha mẹ, chẳng phải mặc cho chúng ta định đoạt sao?”

Trương Đắc Phát nghe xong thầm nghĩ, vào cửa rồi, xem ngươi còn làm càn được thế nào. Hắn ta vui vẻ vỗ vai Trương Đắc Tài: “Phải, cứ làm vậy.”

Lý Ngu thấy hai huynh đệ Trương gia thì thầm một hồi, sắc mặt Trương Đắc Phát trở nên ung dung, vui vẻ, biết Trương Đắc Tài đã bày mưu tính kế mình.

Vẻ mặt Trương Đắc Phát ung dung đi đến trước mặt Lý Ngu: “Ha! Ha!”

Lớn tiếng cười nói: “Tiểu Ngư à! Ngươi cũng mãn tang rồi, chúng ta cũng không muốn từ hôn nữa. Hôn sự của ngươi và Quý Sinh là di nguyện của cha ngươi, năm nay Quý Sinh lại đỗ tú tài, ta thấy nên song hỷ lâm môn, tổ chức hôn sự cho hai ngươi, ngươi thấy thế nào?”
46 Bình luận