Tần Thiên Như không dám chậm trễ, lập tức đứng dậy, túm lấy đám cỏ bên tay phải ném vào đống lửa.
Cô liên tục túm vài nắm cỏ ném vào đống lửa, động tác giật mạnh khiến lòng bàn tay mềm mại của cô bị xước vài vết đỏ.
Nhưng lúc này không cho phép cô mè nheo, cô vừa quan sát nhất cử nhất động của con sói hoang, vừa liên tục thêm cỏ, cố gắng mở rộng phạm vi cháy của đống lửa.
Có đống lửa làm vật cản, Tần Thiên Như nhân cơ hội này lấy ra một chiếc áo thun cotton từ không gian trữ vật, nhanh chóng dùng dao Thụy Sĩ cắt nhỏ chiếc áo, sau đó quấn lên đầu một cây gậy gỗ.
Cuối cùng đổ hết cồn trong chai nhỏ lên trên, như vậy một cây đuốc đơn giản đã hoàn thành.
Không còn cách nào khác, người bạn đời tương lai của cô vẫn đang hôn mê ở đây, cô không thể rời xa anh quá xa, điều này cũng đồng nghĩa với việc cô không thể kiếm thêm cỏ.
Mà đống lửa lại ở vị trí cố định, con sói hoang cũng không thể ngốc nghếch đứng im ở đó mãi được, đợi nó hoàn hồn, chắc chắn sẽ lén lút tấn công họ từ hướng khác.
Nhưng trong tay cô có đuốc thì khác, ít nhất có thể linh hoạt vung vẩy, ngăn cản sói hoang đến gần.
Đương nhiên cô cũng biết cây đuốc này cũng sẽ có lúc cháy hết, nhưng bây giờ cô cũng không lo được nhiều như vậy, có thể kéo dài được bao lâu thì hay bấy nhiêu.
Nhìn cây đuốc dần dần cháy hết, nỗi sợ hãi Tần Thiên Như lại trỗi dậy, mà đống lửa nhỏ phía trước ngăn cản con sói hoang đã sớm cháy thành tro tàn.
“Auuuuu...”
Đột nhiên con sói hoang ngửa mặt lên trời tru một tiếng, dọa cho Tần Thiên Như suýt nữa đánh rơi cây đuốc.
“Đừng đến đây!”
Đồng tử Tần Thiên Như co rút, hai tay run nhẹ, dù tay trái cầm dao Thụy Sĩ, cũng không thể ngăn nổi nỗi sợ hãi cô.
Cô lớn đến chừng này đến cả con gà cũng chưa từng giết, huống chi là giết một con sói hoang hung dữ.
“Gừ...”
Con sói hoang đột nhiên nhe nanh sắc nhọn về phía Tần Thiên Như, đôi mắt xanh lục trở nên hung dữ.
Tần Thiên Như tiến lên hai bước, chắn trước mặt người bạn đời tương lai của mình, trừng mắt nhìn con sói hoang đến đỏ cả mắt, cô cắn chặt môi dưới, cả người đều ở trạng thái phòng bị, sẵn sàng chiến đấu với con sói hoang bất cứ lúc nào.
Đúng lúc này hai chân trước của con sói hoang hơi hạ thấp, làm tư thế tấn công, ngay sau đó nhảy vọt qua đống lửa nhỏ chỉ còn chút ánh lửa.
Tần Thiên Như không khỏi nín thở, giơ cao con dao Thụy Sĩ trong tay.
Cô liên tục túm vài nắm cỏ ném vào đống lửa, động tác giật mạnh khiến lòng bàn tay mềm mại của cô bị xước vài vết đỏ.
Nhưng lúc này không cho phép cô mè nheo, cô vừa quan sát nhất cử nhất động của con sói hoang, vừa liên tục thêm cỏ, cố gắng mở rộng phạm vi cháy của đống lửa.
Có đống lửa làm vật cản, Tần Thiên Như nhân cơ hội này lấy ra một chiếc áo thun cotton từ không gian trữ vật, nhanh chóng dùng dao Thụy Sĩ cắt nhỏ chiếc áo, sau đó quấn lên đầu một cây gậy gỗ.
Cuối cùng đổ hết cồn trong chai nhỏ lên trên, như vậy một cây đuốc đơn giản đã hoàn thành.
Không còn cách nào khác, người bạn đời tương lai của cô vẫn đang hôn mê ở đây, cô không thể rời xa anh quá xa, điều này cũng đồng nghĩa với việc cô không thể kiếm thêm cỏ.
Mà đống lửa lại ở vị trí cố định, con sói hoang cũng không thể ngốc nghếch đứng im ở đó mãi được, đợi nó hoàn hồn, chắc chắn sẽ lén lút tấn công họ từ hướng khác.
Nhưng trong tay cô có đuốc thì khác, ít nhất có thể linh hoạt vung vẩy, ngăn cản sói hoang đến gần.
Đương nhiên cô cũng biết cây đuốc này cũng sẽ có lúc cháy hết, nhưng bây giờ cô cũng không lo được nhiều như vậy, có thể kéo dài được bao lâu thì hay bấy nhiêu.
Nhìn cây đuốc dần dần cháy hết, nỗi sợ hãi Tần Thiên Như lại trỗi dậy, mà đống lửa nhỏ phía trước ngăn cản con sói hoang đã sớm cháy thành tro tàn.
“Auuuuu...”
Đột nhiên con sói hoang ngửa mặt lên trời tru một tiếng, dọa cho Tần Thiên Như suýt nữa đánh rơi cây đuốc.
“Đừng đến đây!”
Đồng tử Tần Thiên Như co rút, hai tay run nhẹ, dù tay trái cầm dao Thụy Sĩ, cũng không thể ngăn nổi nỗi sợ hãi cô.
Cô lớn đến chừng này đến cả con gà cũng chưa từng giết, huống chi là giết một con sói hoang hung dữ.
“Gừ...”
Con sói hoang đột nhiên nhe nanh sắc nhọn về phía Tần Thiên Như, đôi mắt xanh lục trở nên hung dữ.
Tần Thiên Như tiến lên hai bước, chắn trước mặt người bạn đời tương lai của mình, trừng mắt nhìn con sói hoang đến đỏ cả mắt, cô cắn chặt môi dưới, cả người đều ở trạng thái phòng bị, sẵn sàng chiến đấu với con sói hoang bất cứ lúc nào.
Đúng lúc này hai chân trước của con sói hoang hơi hạ thấp, làm tư thế tấn công, ngay sau đó nhảy vọt qua đống lửa nhỏ chỉ còn chút ánh lửa.
Tần Thiên Như không khỏi nín thở, giơ cao con dao Thụy Sĩ trong tay.