Niên Đại 70: Nhật Ký Cuộc Sống Cá Mặn Của Cô Vợ May Mắn

Chương 13: Sói hoang tấn công 1

Số chữ: 515
Xung quanh đây toàn là bãi cỏ hoang, vì quanh năm hoang vắng không ai chăm sóc, nên những đám cỏ này mọc um tùm cao rậm rạp, chiều cao đã ngang đến nửa người của một người trưởng thành.

Khoảnh khắc này Tần Thiên Như bỗng có cảm giác cả thế giới đều yên tĩnh lại, yên tĩnh đến mức cô chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch vì căng thẳng.

Tần Thiên Như nắm chặt con dao Thụy Sĩ trong tay, cố gắng điều chỉnh cảm xúc của mình.

Cô không thể hoảng loạn, không thể rối loạn.

Bên cạnh cô bây giờ còn có một người bị thương cần cô chăm sóc, nếu đến cả cô cũng sợ hãi, buông xuôi chống cự, thì đêm nay hai người họ sẽ trở thành thức ăn của dã thú.

Động tĩnh này rõ ràng là dã thú đang di chuyển, nơi này hoang vắng đến mức không thể hoang vắng hơn, hơn nữa vào thời điểm này cũng không thể có người đi đường.



Cho nên đáp án đã rõ ràng, chỉ là bây giờ cô không thể tránh được.

Đầu tiên là tay cô ngắn chân cũn ngắn, không chạy nhanh bằng dã thú nhanh nhẹn, thứ hai, cô cũng không biết phương hướng, hoàn toàn không quen thuộc địa hình xung quanh, cô có thể chạy đi đâu?

Tiếp theo người bạn đời tương lai của cô vẫn đang nằm đây bị thương, cô không phải là thủy thủ Popeye (*), có thể vác anh chạy trốn cùng, đương nhiên, cô cũng không thể bỏ mặc anh một mình làm mồi cho dã thú.

(*) Popeye là một nhân vật hoạt hình nổi tiếng, một thủy thủ có sức mạnh phi thường sau khi ăn rau bina. Anh ta nổi tiếng với hình ảnh cánh tay to, hình xăm mỏ neo và chiếc tẩu luôn ngậm trên miệng. Popeye thường xuyên phải giải cứu bạn gái Olive Oyl khỏi tên Brutus xấu xa.

Nếu đã không thể trốn thoát, vậy thì cùng nhau đối mặt!

Đột nhiên trong bãi cỏ lóe lên ánh sáng xanh lục giống như một đôi mắt phát sáng xanh, trong màn đêm đen kịt này, càng thêm âm u đáng sợ.



“Auuuuu...”

Nghe thấy tiếng sói tru, Tần Thiên Như lập tức run rẩy, vô thức nép sát vào người bạn đời tương lai của mình, chỉ ước mình có thể chui vào lòng anh trốn.

“Này, bạn ơi? Đồng chí? Anh bạn? Bạn trai tương lai, anh mau tỉnh lại đi, có sói hoang kìa! Phải làm sao bây giờ? Tôi không có kinh nghiệm này. Tôi không muốn chết trẻ đâu.”

Tần Thiên Như nhăn mặt khóc nức nở, hốc mắt đỏ hoe, ghé sát vào tai người đàn ông lẩm bẩm, nhưng đôi mắt lại nhìn chằm chằm vào vị trí phía trước bên trái.

“Nó đến rồi! Nó đang đi về phía chúng ta, phải làm sao bây giờ?”

Mắt Tần Thiên Như ngấn lệ, sợ hãi đến mức không dám khóc, từ khi sinh ra đến giờ, môi trường sống của cô luôn thái bình thịnh vượng.
10 Bình luận