Trong âm thanh nổ vang đôm đốp, ánh lửa hơi yếu nhảy lên mấy lần, cuối cùng dập tắt.
Bó đuốc cắm ở trên vách đá đã bị đốt hết.
Đường hầm bí mật rơi vào bóng tối, nhưng Lục Diệp không hoàn toàn mất đi thị giác, trong mắt hắn vốn nên lâm vào tình cảnh đen kịt, lại có một số hào quang nhỏ yếu tồn tại, hắn có thể nhìn thấy hình dáng thi thể của Dương quản sự cách đó không xa, cũng có thể nhìn thấy hàn quang trên thanh kiếm bị mình ném ở một bên...
Không phải vì hầm mỏ không đủ đen tối, mà do thị lực của hắn đã tăng cường.
Sau khi mở linh khiếu, Lục Diệp có thể rõ ràng cảm giác được bản thân đã xảy ra biến hóa kỳ diệu, ngay cả thân thể bởi vì bị thương mà yếu ớt, cũng sinh ra rất nhiều lực lượng kỳ lạ.
- Ha ha... Ha ha ha... Ha ha ha ha...
Lục Diệp không nhịn được cười như điên, tiếng cười quanh quẩn trong hoàn cảnh đen tối, mãi đến khi ảnh hưởng tới vết thương thì hắn mới vội vàng dừng lại.
Sau khi đè vui sướng trong lòng xuống, hắn hồi tưởng lại chuyện vừa rồi.
Có thể xác định là mình bỗng nhiên mở linh khiếu có quan hệ tới Ảnh Tử Thụ, cũng có quan hệ tới một viên khoáng thạch màu đỏ sậm mà hắn chưa từng thấy qua.
Không đúng, khoáng thạch không phải trọng điểm, trọng điểm là ngọn lửa màu vàng cam trong khoáng thạch kia! Ảnh Tử Thụ sinh ra sợi rễ, cắn nuốt toàn bộ ngọn lửa kia, kết quả mình mở linh khiếu.
Ảnh Tử Thụ chưa từng có biến hóa như thế, hẳn là bị ngọn lửa màu vàng cam kia kích thích...
Xem ra ý nghĩ trước đó của mình không sai, Ảnh Tử Thụ này quả thật có thể cung cấp cho mình trợ giúp kỳ diệu, chỉ bất quá mình không tìm đúng phương pháp mà thôi.
Sau khi làm rõ suy nghĩ, hắn vội vàng tập trung tinh thần, muốn nhìn Ảnh Tử Thụ bây giờ có hình dáng ra sao, ngọn lửa màu vàng cam kia đã bị Ảnh Tử Thụ ăn hết, chắc chắn sẽ có biến hóa.
Nhưng có lẽ bởi vì cảm xúc quá khích động, cho dù Lục Diệp đã cố gắng tập trung tinh thần, lại không thể nhìn thấy Ảnh Tử Thụ, chuyện này ở trước kia cũng thường xuyên xuất hiện, nguyên nhân là do lực chú ý không đủ tập trung.
Hắn hít sâu mấy hơi, bình phục tâm tình, đợi thêm một lúc lâu mới nếm thử lần nữa.
Lần này thuận lợi thấy được Ảnh Tử Thụ, quả nhiên giống như Lục Diệp nghĩ, Ảnh Tử Thụ vốn tối tăm mờ mịt đã xuất hiện biến hóa.
Trên tổng thể Ảnh Tử Thụ vẫn có hình dáng như cũ, không thấy sợi rễ sinh ra trước đó, chỉ là ở vị trí dưới tán cây, lại có một chiếc lá bao phủ ánh lửa hừng hực, phảng phất như đang thiêu đốt.
Lục Diệp cố gắng tập trung tinh thần, nhìn về phía lá cây đang thiêu đốt kia, mơ hồ nhìn thấy trên lá cây có đồ án cực kì phức tạp.
Hắn tập trung tinh thần muốn nhìn rõ đồ án kia.
Thế nhưng chuyện bất ngờ xảy ra!
Lá cây nho nhỏ không ngừng phóng đại, rất nhanh đã che đậy tầm mắt của hắn, cùng lúc, rất nhiều tin tức khó hiểu không thể khống chế tràn vào đầu, Lục Diệp cảm giác giống như có người cầm búa hung hăng đập đầu hắn một cái, ngay cả thanh âm cũng không kịp thốt, đã trực tiếp hôn mê.
Khi Lục Diệp tỉnh lại lần nữa, chỉ cảm thấy chóng mặt, đầu lại đau như muốn nứt.
Hắn khẽ lắc lư đầu, ráng chống đỡ tinh thần đứng lên, dựa lưng mình vào vách đá.
Hắn hồi tưởng tao ngộ của mình trước khi hôn mê, lại kinh ngạc phát hiện trong đầu của mình nhiều hơn rất nhiều tin tức chưa hề tiếp xúc, những tin tức này thâm căn cố đế, giống như ký ức của bản thân.
Lục Diệp dằn lại suy nghĩ trong lòng, điều tra những ký ức lẽ ra không nên tồn tại này, rất nhanh đã hiểu rõ ngọn nguồn mọi chuyện.
Nguyên nhân vẫn là do Ảnh Tử Thụ, sau khi nó nuốt ngọn lửa màu vàng cam kia, kết quả trên cây nhiều thêm một mảnh lá cây thiêu đốt.
Trên lá cây này có một loại đồ án huyền diệu, bao gồm rất nhiều tri thức thần kỳ, khi Lục Diệp điều tra, những kiến thức này cưỡng ép rót vào trong đầu hắn.
Phong Duệ! (*sắc bén)
Đây là thứ khắc trên phiến lá kia, chính là một linh văn tên Phong Duệ.
Lục Diệp đã từng nghe đến linh văn, đây là một loại đồ vật ẩn chứa lực lượng huyền diệu, liên quan đến sinh hoạt, tu hành, chiến đấu của tu sĩ.
Dường như còn có một loại người chuyên môn nghiên cứu linh văn, được xưng là Linh Văn Sư, nhưng số lượng loại người này rất ít, bởi vì nghiên cứu linh văn không hề dễ.
Sau khi hiểu rõ những thứ này, Lục Diệp đang muốn điều động linh lực trong linh khiếu.
Nhưng hắn phát hiện những linh lực trong linh khiếu vô cùng nặng nề, căn bản không thể điều động được.
Lục Diệp hơi suy nghĩ mới nhớ, bản thân mình còn ở trong phạm vi Nguyên Từ Lực Trường bao phủ, làm sao điều động linh lực được?
Trước đó Dương quản sự cũng bởi vì nguyên nhân này mới chết ở trên tay hắn.
Hắn đứng dậy, tập tễnh bước về nơi xa, vừa đi vừa cảm thụ phản ứng của linh lực trong linh khiếu, mãi đến khi có thể điều động được những linh lực này mới dừng chân, vị trí này đã rời khỏi phạm vi Nguyên Từ Lực Trường bao phủ rồi.
Linh lực vốn nặng nề trở nên sôi nổi, chảy xuôi ở trong thân thể, đi tới chỗ nào, chỗ đó lập tức ấm áp, hắn chưa bao giờ có loại trải nghiệm này, cho nên cảm thấy rất ngạc nhiên.
Sau khi chơi một lát, hắn lại nhớ tới linh văn kia, gần như là theo bản năng, hắn rót linh lực vào lòng bàn tay, trong khoảnh khắc ấy, có một tia hào quang hiện lên ở trên lòng bàn tay.
Mặc dù chỉ nháy mắt, nhưng Lục Diệp vẫn thấy rõ ràng, hào quang kia là một loại đồ án cực kì phức tạp và khó hiểu, giống đồ án khắc trên lá cây thiêu đốt kia như đúc!
- Đây chính là Phong Duệ?
Lục Diệp cúi đầu xem kỹ bàn tay của mình, theo lý mà nói, hắn vừa mới mở linh khiếu, vận dụng linh lực như thế nào cũng là kiến thức nửa vời, chứ đừng nói dùng linh lực tạo ra một linh văn.
Nhưng hết lần này tới lần khác hắn lại thành công, giống như đã trải qua vô số lần rèn luyện.
Hào quang nhàn nhạt nở rộ trên bàn tay hao hết sạch, giống như một con đom đóm cỡ lớn, trong lòng bàn tay hắn truyền đến từng đợt đau đớn do bị đâm, cho Lục Diệp cảm giác giống như có rất nhiều kim đâm vào da thịt mình.
Tuy bàn tay đã nắm lại, nhưng giờ phút này lại cho hắn một loại cảm giác cực kì sắc bén, Lục Diệp cảm thấy mình có thể dùng chưởng bổ ra một tảng đá!
Nghĩ vậy, hắn lập tức lay một tảng đá lớn bằng chậu rửa mặt ở bên cạnh, loại tảng đá này có thể thấy khắp nơi trong hầm mỏ, cũng là thứ không có bất cứ giá trị gì.
Sau khi kéo hòn đá ra trước mặt mình, Lục Diệp dựng thẳng bàn tay lên rồi bổ xuống.
Tảng đá lớn bằng chậu rửa mặt nứt ra, chỗ vết cắt rất chỉnh tề.
Lục Diệp sợ ngây người, tuy nói vừa rồi hắn cảm thấy mình có thể bổ tảng đá, nhưng làm sao cũng không nghĩ tới sẽ có hiệu quả như vậy, đây không phải bổ, đây là cắt, mà thứ cắt tảng đá kia ra, chỉ là một cánh tay của hắn!
Mà tất cả chuyện này chỉ bởi vì Phong Duệ gia trì, dường như linh văn này có thể để cho một vật trở nên cực kỳ sắc bén.
Trước kia thấy một tu sĩ Tà Nguyệt Cốc dùng chưởng vỗ nát tảng đá, đã khiến hắn kinh hãi như gặp tiên nhân, nhưng hiện tại xem ra, hắn cũng có năng lực làm được, không những thế còn làm tốt hơn.
Đây là cắt đá, nếu như cắt người thì sao?
Hào quang trên bàn tay sau khi cắt đứt tảng đá chậm rãi tiêu tán, nguyên nhân là do linh lực hao hết, Lục Diệp đã không thể cảm nhận được thân thể mình, cảm giác suy yếu đánh tới.
Hắn thầm nghĩ hỏng rồi.
Mình mới vừa mở linh khiếu, nhất thời ngứa ngáy ngưng tụ ra linh văn, quả thật là không biết tự lượng sức mình, làm cả người tiêu hao nghiêm trọng.
Lục Diệp cố nén cảm giác mệt mỏi, nếu lúc này ngủ thiếp đi, cũng không biết còn có thể tỉnh lại không.
Hắn vội vàng trở lại chỗ vừa rồi, cầm lấy một bình Khí Huyết Đan, đổ ra mấy hạt nhét vào trong miệng, lại cầm lấy một miếng thịt thú cắn ăn.
Dược hiệu của Khí Huyết Đan tan ra, dần dần tẩm bổ thân thể của hắn, khiến cảm giác suy yếu chậm rãi biến mất.
Tựa lưng vào vách đá, hắn sửa sang lại suy nghĩ của mình.
Ảnh Tử Thụ làm bạn với mình hơn một năm, sau khi nuốt ngọn lửa màu vàng cam lại để hắn mở ra linh khiếu, trở thành tu sĩ, sau đó hắn xem xét Ảnh Tử Thụ lại phát hiện một lá cây thiêu đốt, từ trong lá cây thiêu đốt kia, hắn nhận được linh văn Phong Duệ...
Giờ phút này lại nhìn Ảnh Tử Thụ, Lục Diệp không khỏi sinh ra cảm giác thân thiết.
Lục Diệp trầm ngâm một lát, chợt bừng tỉnh đại ngộ:
- Đây chẳng phải là Thiên Phú Thụ sao?
Bó đuốc cắm ở trên vách đá đã bị đốt hết.
Đường hầm bí mật rơi vào bóng tối, nhưng Lục Diệp không hoàn toàn mất đi thị giác, trong mắt hắn vốn nên lâm vào tình cảnh đen kịt, lại có một số hào quang nhỏ yếu tồn tại, hắn có thể nhìn thấy hình dáng thi thể của Dương quản sự cách đó không xa, cũng có thể nhìn thấy hàn quang trên thanh kiếm bị mình ném ở một bên...
Không phải vì hầm mỏ không đủ đen tối, mà do thị lực của hắn đã tăng cường.
Sau khi mở linh khiếu, Lục Diệp có thể rõ ràng cảm giác được bản thân đã xảy ra biến hóa kỳ diệu, ngay cả thân thể bởi vì bị thương mà yếu ớt, cũng sinh ra rất nhiều lực lượng kỳ lạ.
- Ha ha... Ha ha ha... Ha ha ha ha...
Lục Diệp không nhịn được cười như điên, tiếng cười quanh quẩn trong hoàn cảnh đen tối, mãi đến khi ảnh hưởng tới vết thương thì hắn mới vội vàng dừng lại.
Sau khi đè vui sướng trong lòng xuống, hắn hồi tưởng lại chuyện vừa rồi.
Có thể xác định là mình bỗng nhiên mở linh khiếu có quan hệ tới Ảnh Tử Thụ, cũng có quan hệ tới một viên khoáng thạch màu đỏ sậm mà hắn chưa từng thấy qua.
Không đúng, khoáng thạch không phải trọng điểm, trọng điểm là ngọn lửa màu vàng cam trong khoáng thạch kia! Ảnh Tử Thụ sinh ra sợi rễ, cắn nuốt toàn bộ ngọn lửa kia, kết quả mình mở linh khiếu.
Ảnh Tử Thụ chưa từng có biến hóa như thế, hẳn là bị ngọn lửa màu vàng cam kia kích thích...
Xem ra ý nghĩ trước đó của mình không sai, Ảnh Tử Thụ này quả thật có thể cung cấp cho mình trợ giúp kỳ diệu, chỉ bất quá mình không tìm đúng phương pháp mà thôi.
Sau khi làm rõ suy nghĩ, hắn vội vàng tập trung tinh thần, muốn nhìn Ảnh Tử Thụ bây giờ có hình dáng ra sao, ngọn lửa màu vàng cam kia đã bị Ảnh Tử Thụ ăn hết, chắc chắn sẽ có biến hóa.
Nhưng có lẽ bởi vì cảm xúc quá khích động, cho dù Lục Diệp đã cố gắng tập trung tinh thần, lại không thể nhìn thấy Ảnh Tử Thụ, chuyện này ở trước kia cũng thường xuyên xuất hiện, nguyên nhân là do lực chú ý không đủ tập trung.
Hắn hít sâu mấy hơi, bình phục tâm tình, đợi thêm một lúc lâu mới nếm thử lần nữa.
Lần này thuận lợi thấy được Ảnh Tử Thụ, quả nhiên giống như Lục Diệp nghĩ, Ảnh Tử Thụ vốn tối tăm mờ mịt đã xuất hiện biến hóa.
Trên tổng thể Ảnh Tử Thụ vẫn có hình dáng như cũ, không thấy sợi rễ sinh ra trước đó, chỉ là ở vị trí dưới tán cây, lại có một chiếc lá bao phủ ánh lửa hừng hực, phảng phất như đang thiêu đốt.
Lục Diệp cố gắng tập trung tinh thần, nhìn về phía lá cây đang thiêu đốt kia, mơ hồ nhìn thấy trên lá cây có đồ án cực kì phức tạp.
Hắn tập trung tinh thần muốn nhìn rõ đồ án kia.
Thế nhưng chuyện bất ngờ xảy ra!
Lá cây nho nhỏ không ngừng phóng đại, rất nhanh đã che đậy tầm mắt của hắn, cùng lúc, rất nhiều tin tức khó hiểu không thể khống chế tràn vào đầu, Lục Diệp cảm giác giống như có người cầm búa hung hăng đập đầu hắn một cái, ngay cả thanh âm cũng không kịp thốt, đã trực tiếp hôn mê.
Khi Lục Diệp tỉnh lại lần nữa, chỉ cảm thấy chóng mặt, đầu lại đau như muốn nứt.
Hắn khẽ lắc lư đầu, ráng chống đỡ tinh thần đứng lên, dựa lưng mình vào vách đá.
Hắn hồi tưởng tao ngộ của mình trước khi hôn mê, lại kinh ngạc phát hiện trong đầu của mình nhiều hơn rất nhiều tin tức chưa hề tiếp xúc, những tin tức này thâm căn cố đế, giống như ký ức của bản thân.
Lục Diệp dằn lại suy nghĩ trong lòng, điều tra những ký ức lẽ ra không nên tồn tại này, rất nhanh đã hiểu rõ ngọn nguồn mọi chuyện.
Nguyên nhân vẫn là do Ảnh Tử Thụ, sau khi nó nuốt ngọn lửa màu vàng cam kia, kết quả trên cây nhiều thêm một mảnh lá cây thiêu đốt.
Trên lá cây này có một loại đồ án huyền diệu, bao gồm rất nhiều tri thức thần kỳ, khi Lục Diệp điều tra, những kiến thức này cưỡng ép rót vào trong đầu hắn.
Phong Duệ! (*sắc bén)
Đây là thứ khắc trên phiến lá kia, chính là một linh văn tên Phong Duệ.
Lục Diệp đã từng nghe đến linh văn, đây là một loại đồ vật ẩn chứa lực lượng huyền diệu, liên quan đến sinh hoạt, tu hành, chiến đấu của tu sĩ.
Dường như còn có một loại người chuyên môn nghiên cứu linh văn, được xưng là Linh Văn Sư, nhưng số lượng loại người này rất ít, bởi vì nghiên cứu linh văn không hề dễ.
Sau khi hiểu rõ những thứ này, Lục Diệp đang muốn điều động linh lực trong linh khiếu.
Nhưng hắn phát hiện những linh lực trong linh khiếu vô cùng nặng nề, căn bản không thể điều động được.
Lục Diệp hơi suy nghĩ mới nhớ, bản thân mình còn ở trong phạm vi Nguyên Từ Lực Trường bao phủ, làm sao điều động linh lực được?
Trước đó Dương quản sự cũng bởi vì nguyên nhân này mới chết ở trên tay hắn.
Hắn đứng dậy, tập tễnh bước về nơi xa, vừa đi vừa cảm thụ phản ứng của linh lực trong linh khiếu, mãi đến khi có thể điều động được những linh lực này mới dừng chân, vị trí này đã rời khỏi phạm vi Nguyên Từ Lực Trường bao phủ rồi.
Linh lực vốn nặng nề trở nên sôi nổi, chảy xuôi ở trong thân thể, đi tới chỗ nào, chỗ đó lập tức ấm áp, hắn chưa bao giờ có loại trải nghiệm này, cho nên cảm thấy rất ngạc nhiên.
Sau khi chơi một lát, hắn lại nhớ tới linh văn kia, gần như là theo bản năng, hắn rót linh lực vào lòng bàn tay, trong khoảnh khắc ấy, có một tia hào quang hiện lên ở trên lòng bàn tay.
Mặc dù chỉ nháy mắt, nhưng Lục Diệp vẫn thấy rõ ràng, hào quang kia là một loại đồ án cực kì phức tạp và khó hiểu, giống đồ án khắc trên lá cây thiêu đốt kia như đúc!
- Đây chính là Phong Duệ?
Lục Diệp cúi đầu xem kỹ bàn tay của mình, theo lý mà nói, hắn vừa mới mở linh khiếu, vận dụng linh lực như thế nào cũng là kiến thức nửa vời, chứ đừng nói dùng linh lực tạo ra một linh văn.
Nhưng hết lần này tới lần khác hắn lại thành công, giống như đã trải qua vô số lần rèn luyện.
Hào quang nhàn nhạt nở rộ trên bàn tay hao hết sạch, giống như một con đom đóm cỡ lớn, trong lòng bàn tay hắn truyền đến từng đợt đau đớn do bị đâm, cho Lục Diệp cảm giác giống như có rất nhiều kim đâm vào da thịt mình.
Tuy bàn tay đã nắm lại, nhưng giờ phút này lại cho hắn một loại cảm giác cực kì sắc bén, Lục Diệp cảm thấy mình có thể dùng chưởng bổ ra một tảng đá!
Nghĩ vậy, hắn lập tức lay một tảng đá lớn bằng chậu rửa mặt ở bên cạnh, loại tảng đá này có thể thấy khắp nơi trong hầm mỏ, cũng là thứ không có bất cứ giá trị gì.
Sau khi kéo hòn đá ra trước mặt mình, Lục Diệp dựng thẳng bàn tay lên rồi bổ xuống.
Tảng đá lớn bằng chậu rửa mặt nứt ra, chỗ vết cắt rất chỉnh tề.
Lục Diệp sợ ngây người, tuy nói vừa rồi hắn cảm thấy mình có thể bổ tảng đá, nhưng làm sao cũng không nghĩ tới sẽ có hiệu quả như vậy, đây không phải bổ, đây là cắt, mà thứ cắt tảng đá kia ra, chỉ là một cánh tay của hắn!
Mà tất cả chuyện này chỉ bởi vì Phong Duệ gia trì, dường như linh văn này có thể để cho một vật trở nên cực kỳ sắc bén.
Trước kia thấy một tu sĩ Tà Nguyệt Cốc dùng chưởng vỗ nát tảng đá, đã khiến hắn kinh hãi như gặp tiên nhân, nhưng hiện tại xem ra, hắn cũng có năng lực làm được, không những thế còn làm tốt hơn.
Đây là cắt đá, nếu như cắt người thì sao?
Hào quang trên bàn tay sau khi cắt đứt tảng đá chậm rãi tiêu tán, nguyên nhân là do linh lực hao hết, Lục Diệp đã không thể cảm nhận được thân thể mình, cảm giác suy yếu đánh tới.
Hắn thầm nghĩ hỏng rồi.
Mình mới vừa mở linh khiếu, nhất thời ngứa ngáy ngưng tụ ra linh văn, quả thật là không biết tự lượng sức mình, làm cả người tiêu hao nghiêm trọng.
Lục Diệp cố nén cảm giác mệt mỏi, nếu lúc này ngủ thiếp đi, cũng không biết còn có thể tỉnh lại không.
Hắn vội vàng trở lại chỗ vừa rồi, cầm lấy một bình Khí Huyết Đan, đổ ra mấy hạt nhét vào trong miệng, lại cầm lấy một miếng thịt thú cắn ăn.
Dược hiệu của Khí Huyết Đan tan ra, dần dần tẩm bổ thân thể của hắn, khiến cảm giác suy yếu chậm rãi biến mất.
Tựa lưng vào vách đá, hắn sửa sang lại suy nghĩ của mình.
Ảnh Tử Thụ làm bạn với mình hơn một năm, sau khi nuốt ngọn lửa màu vàng cam lại để hắn mở ra linh khiếu, trở thành tu sĩ, sau đó hắn xem xét Ảnh Tử Thụ lại phát hiện một lá cây thiêu đốt, từ trong lá cây thiêu đốt kia, hắn nhận được linh văn Phong Duệ...
Giờ phút này lại nhìn Ảnh Tử Thụ, Lục Diệp không khỏi sinh ra cảm giác thân thiết.
Lục Diệp trầm ngâm một lát, chợt bừng tỉnh đại ngộ:
- Đây chẳng phải là Thiên Phú Thụ sao?