Lục Diệp cảm thấy một luồng khí nắm chặt mình, thân hình không tự chủ được theo sát tiến lên, hắn cố gắng nhịn đau đớn từ lồng ngực truyền đến, mở miệng hỏi:
- Dương quản sự, chúng ta đi chỗ nào?
- Bớt nói nhảm!
Dương quản sự hung dữ nói, đột nhiên nhìn về phía cái sọt khoáng sau lưng Lục Diệp:
- Ném đi.
Lục Diệp không dám trái lời, tháo cái sọt khoáng vứt trên mặt đất, nhưng hắn không vứt cuốc chim, Dương quản sự cũng chỉ nhìn thoáng qua, không nói thêm câu nào.
Càng vào trong, ánh sáng sau lưng càng ngày càng mờ.
Đường hầm mỏ tối tăm, chỉ có bó đuốc cách nhau mấy chục trượng mới có thể cung cấp chút ánh sáng, mà khoáng mạch trong đường hầm lại cài răng lược, địa hình phức tạp, cũng không phải mỗi hầm mỏ đều có bó đuốc chiếu sáng, đại đa số đường hầm quanh năm bị bóng tối bao trùm, không ai biết những đường hầm kia thông tới nơi nào.
Cho nên sống ở trong quặng mỏ này, nếu không đi theo ánh sáng bó đuốc, sẽ rất dễ dàng mất phương hướng.
Đám quáng nô vốn là người thường, một khi mất phương hướng ở loại địa phương này thì kết cục không cần nói cũng biết.
Trong miệng đám quáng nô, đường hầm có bó đuốc chiếu sáng là đường sáng, mà những đường quanh năm bị bóng tối bao trùm là đường tối.
Thường xuyên sẽ có bó đuốc bị đốt hết, đường sáng biến thành đường tối, quáng nô không thể xác định phương vị, dẫn đến chết đói.
Theo Dương quản sự tiến lên, Lục Diệp phát hiện một chuyện kỳ quái, đó là thỉnh thoảng Dương quản sự sẽ quay đầu nhìn quanh, thần sắc có vẻ khẩn trương.
Giống như sau lưng có nguy hiểm gì vậy.
Bộ dáng của Dương quản sự như vậy cũng khiến hắn khẩn trương theo.
- Lục Diệp, có phải ngươi nắm giữ đường tối nào đó không?
Bỗng nhiên Dương quản sự mở miệng hỏi.
- Vâng.
Lục Diệp gật đầu, chuyện này không cần thiết giấu giếm Dương quản sự, trên thực tế không chỉ Lục Diệp nắm giữ mấy con đường tối, những quáng nô mạnh mẽ trong mỏ này, trên tay mỗi người đều có mấy con đường như vậy.
Mặc dù đường sáng an toàn, nhưng chỗ có thể khai thác đã không nhiều, còn đường tối mặc dù nguy cơ trùng trùng, nhưng lại thường xuyên tìm được hàng tốt.
Cũng vì mượn nhờ những đường tối tài nguyên phong phú này, Lục Diệp mới mỗi ngày thu hoạch đầy giỏ, bằng không hắn lấy đâu cống hiến đi đổi Khí Huyết Đan.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao khi Dương quản sự nhận ra Lục Diệp lại mang hắn theo.
- Dương quản sự muốn đi đường tối nào?
Lục Diệp hỏi, Dương quản sự đột nhiên hỏi đến chuyện đường tối để cho hắn hơi suy đoán.
Dương quản sự nói:
- Mang ta đi một đường tối thần bí nhất.
- Được!
Lục Diệp gật đầu đồng ý, nhưng mới đi được mấy bước, bỗng nhiên kêu lên đau đớn, đưa tay che ngực mình.
Xương cốt trên ngực hắn bị đánh lệch vị trí, đoạn đường này đi theo Dương quản sự quá nhanh, căn bản không có cách nào nghỉ ngơi, giờ phút này tác động lên thương thế khiến cho hắn đau đớn phải dừng lại, trên trán đã ứa đẫm mồ hôi.
Dương quản sự bất mãn liếc hắn, sau khi do dự thì đưa tay vào một cái túi vải ở bên hông, cầm ra một viên đan dược tròn vo như hạt đậu nành, đưa cho Lục Diệp, nói:
- Ăn đi!
Lục Diệp nhận lấy, không nhận ra đây là đan dược gì, một năm qua hắn chỉ tiếp xúc với Khí Huyết Đan, viên đan dược trong tay rõ ràng không giống đan dược kia.
Thế nhưng lúc này Dương quản sự có việc cần dùng mình, chắc hẳn sẽ không hại mình, thứ này tỉ lệ lớn là dùng để chữa thương.
Hắn nhét đan dược vào miệng, sau khi nhai mấy cái lập tức hối hận đến xanh ruột, bởi vì thuốc này đắng muốn chết.
- Nhai nó làm gì? Nuốt vào là được, đây là đan dược chữa thương.
Dương quản sự tức giận nói.
Quả nhiên là đan dược dùng chữa thương, gương mặt Lục Diệp nhăn nhó, nhưng vẫn phải cảm tạ:
- Đa tạ Dương quản sự.
- Nếu muốn cám ơn ta thì đi nhanh lên.
Dương quản sự đẩy hắn một cái.
Lục Diệp không thể không kéo tinh thần lên, đi ở phía trước dẫn đường.
- Dương quản sự, chúng ta đi chỗ nào?
- Bớt nói nhảm!
Dương quản sự hung dữ nói, đột nhiên nhìn về phía cái sọt khoáng sau lưng Lục Diệp:
- Ném đi.
Lục Diệp không dám trái lời, tháo cái sọt khoáng vứt trên mặt đất, nhưng hắn không vứt cuốc chim, Dương quản sự cũng chỉ nhìn thoáng qua, không nói thêm câu nào.
Càng vào trong, ánh sáng sau lưng càng ngày càng mờ.
Đường hầm mỏ tối tăm, chỉ có bó đuốc cách nhau mấy chục trượng mới có thể cung cấp chút ánh sáng, mà khoáng mạch trong đường hầm lại cài răng lược, địa hình phức tạp, cũng không phải mỗi hầm mỏ đều có bó đuốc chiếu sáng, đại đa số đường hầm quanh năm bị bóng tối bao trùm, không ai biết những đường hầm kia thông tới nơi nào.
Cho nên sống ở trong quặng mỏ này, nếu không đi theo ánh sáng bó đuốc, sẽ rất dễ dàng mất phương hướng.
Đám quáng nô vốn là người thường, một khi mất phương hướng ở loại địa phương này thì kết cục không cần nói cũng biết.
Trong miệng đám quáng nô, đường hầm có bó đuốc chiếu sáng là đường sáng, mà những đường quanh năm bị bóng tối bao trùm là đường tối.
Thường xuyên sẽ có bó đuốc bị đốt hết, đường sáng biến thành đường tối, quáng nô không thể xác định phương vị, dẫn đến chết đói.
Theo Dương quản sự tiến lên, Lục Diệp phát hiện một chuyện kỳ quái, đó là thỉnh thoảng Dương quản sự sẽ quay đầu nhìn quanh, thần sắc có vẻ khẩn trương.
Giống như sau lưng có nguy hiểm gì vậy.
Bộ dáng của Dương quản sự như vậy cũng khiến hắn khẩn trương theo.
- Lục Diệp, có phải ngươi nắm giữ đường tối nào đó không?
Bỗng nhiên Dương quản sự mở miệng hỏi.
- Vâng.
Lục Diệp gật đầu, chuyện này không cần thiết giấu giếm Dương quản sự, trên thực tế không chỉ Lục Diệp nắm giữ mấy con đường tối, những quáng nô mạnh mẽ trong mỏ này, trên tay mỗi người đều có mấy con đường như vậy.
Mặc dù đường sáng an toàn, nhưng chỗ có thể khai thác đã không nhiều, còn đường tối mặc dù nguy cơ trùng trùng, nhưng lại thường xuyên tìm được hàng tốt.
Cũng vì mượn nhờ những đường tối tài nguyên phong phú này, Lục Diệp mới mỗi ngày thu hoạch đầy giỏ, bằng không hắn lấy đâu cống hiến đi đổi Khí Huyết Đan.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao khi Dương quản sự nhận ra Lục Diệp lại mang hắn theo.
- Dương quản sự muốn đi đường tối nào?
Lục Diệp hỏi, Dương quản sự đột nhiên hỏi đến chuyện đường tối để cho hắn hơi suy đoán.
Dương quản sự nói:
- Mang ta đi một đường tối thần bí nhất.
- Được!
Lục Diệp gật đầu đồng ý, nhưng mới đi được mấy bước, bỗng nhiên kêu lên đau đớn, đưa tay che ngực mình.
Xương cốt trên ngực hắn bị đánh lệch vị trí, đoạn đường này đi theo Dương quản sự quá nhanh, căn bản không có cách nào nghỉ ngơi, giờ phút này tác động lên thương thế khiến cho hắn đau đớn phải dừng lại, trên trán đã ứa đẫm mồ hôi.
Dương quản sự bất mãn liếc hắn, sau khi do dự thì đưa tay vào một cái túi vải ở bên hông, cầm ra một viên đan dược tròn vo như hạt đậu nành, đưa cho Lục Diệp, nói:
- Ăn đi!
Lục Diệp nhận lấy, không nhận ra đây là đan dược gì, một năm qua hắn chỉ tiếp xúc với Khí Huyết Đan, viên đan dược trong tay rõ ràng không giống đan dược kia.
Thế nhưng lúc này Dương quản sự có việc cần dùng mình, chắc hẳn sẽ không hại mình, thứ này tỉ lệ lớn là dùng để chữa thương.
Hắn nhét đan dược vào miệng, sau khi nhai mấy cái lập tức hối hận đến xanh ruột, bởi vì thuốc này đắng muốn chết.
- Nhai nó làm gì? Nuốt vào là được, đây là đan dược chữa thương.
Dương quản sự tức giận nói.
Quả nhiên là đan dược dùng chữa thương, gương mặt Lục Diệp nhăn nhó, nhưng vẫn phải cảm tạ:
- Đa tạ Dương quản sự.
- Nếu muốn cám ơn ta thì đi nhanh lên.
Dương quản sự đẩy hắn một cái.
Lục Diệp không thể không kéo tinh thần lên, đi ở phía trước dẫn đường.