Nghệ Thuật Gia Thế Hệ Z

Chương 18: Thời đại đang kêu gọi tôi đi chinh phục 7

Số chữ: 489
Sau khi mồ hôi ra đẫm, về nhà lau người, cảm giác sống khỏe mạnh lập tức tràn ngập lồng ngực, rất sảng khoái.

Sau đó bắt đầu đói cồn cào.

Cơ thể khỏe mạnh của một thiếu niên 13 tuổi thật sự phiền phức, nhưng cũng rất sống động, tràn đầy sức sống.

“Dậy, dậy!”

Phương Tinh Hà vào nhà chính lay tỉnh ba thằng đệ, giục chúng dậy: “Nhanh lên, kiếm gì ăn đi.”

Không ai biết nấu, chỉ có thể ra ngoài ăn.

Trong lúc lững thững đi tìm đồ ăn, ba thằng đệ thì thầm sau lưng.

“Lão đại sao thế nhỉ?”

“Chịu...”

“Tự dưng không ngủ nướng nữa, hưng phấn cái gì vậy?”

“Còn phải nghĩ à? Động đực rồi chứ sao!”

“Mẹ kiếp! Nói nhỏ thôi! Cậu muốn chết đừng kéo bọn tôi theo.”



“Ai? Nhắm vào ai thế?”

“Lư Đình Đình và Phòng Vũ Đình chứ ai, chạy đâu cho thoát.”

“Vớ vẩn! Không thể là Lư Đình Đình, trong lòng cô ấy chỉ có tôi!”

“Cậu đúng là... Cậu bắt chuyện với Lư Đình Đình, cô ấy có trả lời không?”

“Cậu không hiểu con gái, con gái ngoan đều hay ngại! Nếu không có cảm tình với tôi, thì sao lúc tôi bắt chuyện cô ấy cứ đỏ mặt?”

Phương Tinh Hà không biết đã đến gần từ lúc nào, liếc nhìn Đảng Đào, không nhịn được cười: “Lúc cậu lải nhải với người ta cứ thò tay vào quần gãi, đừng nói Lư Đình Đình, mẹ Lư Đình Đình thấy cũng phải đỏ mặt.”

“Phụt...”

“Hahahahahaha!”

Lưu Phú và Vu Tiểu Đa cười như điên, cổ họng sắp rách ra vì cười.

“Em không có! Em không làm thế! Em, em...”

Tiểu Đào mặt đỏ bừng giải thích một hồi, thấy giải thích không rõ, cuối cùng đành chán nản thừa nhận: “Em cũng không muốn, nhưng em cứ ngứa...”

Lưu Phú nhảy ra xa 3 mét: “Vãi! Cậu có mọc cái gì lạ không đấy?!”



“Không có!” Tiểu Đào tức giận tột độ: “Tôi chỉ nhiều mồ hôi thôi! Mẹ kiếp cậu!”

Phương Tinh Hà đại khái đã hiểu, đưa ra giải pháp: “Sau này đổi sang quần sịp đùi, loại cotton ấy.”

“Có tác dụng không?”

“Có.”

Thế là Tiểu Đào lại vui vẻ trở lại: “Em biết ngay mà! Chỉ có mình em tự gãi, người khác không đụng vào, làm sao mọc cái gì được?”

Lưu Phú chợt nảy ra ý nghĩ kỳ lạ: “Có khi nào là vì cậu hay chùi đít rách giấy rồi không rửa tay đã đi gãi không?”

“Không thể nào!”

Tiểu Đào chỉ kiên định được một giây, sau đó chột dạ nhìn Phương Tinh Hà: “Không thể nào đâu lão đại nhỉ?”

Phương Tinh Hà đau đầu muốn chết, vỗ mạnh vào trán: “Sau này cậu chú ý vệ sinh một chút đi!”

Trẻ con thời này...

Có ba có mẹ cũng như trẻ hoang.

Đùa giỡn một hồi, rồi ăn sáng bằng quẩy, sữa đậu nành và bánh bao thịt ở đầu ngõ, Phương Tinh Hà bắt đầu giao việc cho chúng.
7 Bình luận