Nàng Dâu Nhà Nông: Phú Quý Lâm Môn

Chương 16: Tóp mỡ tỏa hương thèm người

Số chữ: 1590
Trấn Xương là nơi phải đi qua khi đến Tương Thành từ huyện Hòa, cách Tương Thành chỉ có ba mươi dặm. Vị trí địa lý tốt khiến nơi này rất phồn hoa, dân cư đông đúc.

Trên một con phố chính của trấn Xương, xe ngựa như nước.

Lúc này, đầu đường có một nam nhân trung niên dáng người mập lùn, mặc quần áo màu xám, đang ra sức bán cơm nắm rau xanh cho người qua đường.

“Cơm nắm rau xanh của ta, đừng nhìn ít rau, nhưng rất ngon, giá rẻ, một nắm cơm một đồng tiền.”

Nam nhân mập lùn là nông dân ở thôn phụ cận huyện thành. Xế chiều hôm qua, lúc bán rau, anh ta nhìn thấy sạp cơm nắm rau của Trương Đại Hổ buôn bán đặc biệt đắt khách, nên sáng sớm nay đã cùng người nhà làm hơn hai trăm nắm cơm rau xanh.

Vốn dĩ gã muốn đến huyện thành bán cơm nắm rau xanh, nhưng không ngờ lại nhìn thấy mấy người ở ngoài cổng thành đều bán món này, liền thay đổi lộ trình chạy đến trấn Xương bán.

Lượng người ở trấn Xương không ít hơn huyện thành. Người ở trấn Xương lại có tiền.

Chỉ là nam nhân mập lùn làm cơm nắm rau xanh, hình thức thực sự khó coi, hơn nữa trong cơm nắm không có muối, ăn vào hương vị nhạt nhẽo, cho dù rẻ, người mua cũng không nhiều.

Chờ Lưu thị và Vương Chí đi tới cuối phố chính bán cơm nắm rau xanh vừng đen, cơm nắm của nam nhân mập lùn càng không có người mua.

Nam nhân mập lùn cũng không biết người sáng tạo ra cơm nắm rau xanh là Vương gia. Trong lòng tức giận Vương gia học trộm cơm nắm rau của Trương Đại Hổ, lại quên mất chính hắn mới là kẻ học trộm.

Lý Thanh Thanh cải tiến lại cơm nắm rau xanh, đậu dùng không phải rau xanh nông dân bán đầy đường, mà phối hợp với cà rốt màu sắc tươi sáng, còn rắc vừng đen rang chín, nhào nặn rất chặt, không bị rời rạc.

Giá của cơm nắm rau xanh vừng đen cao, mẫu mã đẹp, chất lượng tốt. Ngoài khách quen từng mua trứng muối tới ủng hộ, còn có một số khách hàng mới.

Khi Vương Lượng chạy tới, Lưu thị và Vương Chí đã bán đi hơn chín phần, còn lại không đến hai mươi nắm.

Nghe được tin vui lớn Vương Lượng mang đến, Lưu thị đúng là vui đến phát khóc: “Cưới được con dâu Thanh Thanh thật quá tốt. Con ta Vương Hạo thật là có phúc khí. Mộ tổ tiên Vương gia chúng ta bốc khói xanh rồi mới cưới được con dâu tốt như vậy.”

Lại nói tiếp, cả đời này Lưu thị rất không dễ dàng.

Hôn nhân đầu tiên của bà bị trượng phu thanh mai trúc mã phản bội, bà bị ép buộc, bất đắc dĩ mang theo con cái hòa ly rồi tái giá.

Con trai trưởng của bà tàn tật không tìm được vợ, thật vất vả mới tìm được, con dâu trưởng dung mạo xấu lại là người tái hôn lần ba, sau khi cưới lại liên tiếp sinh ba đứa con gái, thai thứ tư phỏng chừng cũng là con gái.

Nhị nữ nhi gả chồng mấy năm cũng không có mang thai.



Con trai thứ ba thông minh tài giỏi nhất, còn đọc sách mấy năm, đáng tiếc vừa thành niên đã gặp phải nghĩa vụ quân sự, xa xứ đi lính...

Con thứ tư nghịch ngợm, gây sự, đặc biệt làm người ta không bớt lo, trước kia thường không chào hỏi người nhà đã chạy mất dạng, mấy lần thiếu chút nữa bị bọn buôn người bán đi, mãi đến tám tuổi mới sửa được tật xấu này.

Tiểu nữ nhi sinh non, thường xuyên đau ốm, trước năm tuổi coi thuốc thang như nước uống...

Nói đến mấy năm nay, Vương Hạo cưới Lý Thanh Thanh, Lý Thanh Thanh bán cách làm, cũng chỉ có hai chuyện vui này khiến Lưu thị vô cùng vui vẻ.

Vương Chí sau khi khiếp sợ thì cười ha ha, bất đắc dĩ đầu óc ít từ, lật đi lật lại chỉ nói được một câu: “Đệ muội thật biết kiếm tiền.”

Ngay lập tức, Lưu thị quyết định không bán cơm nắm nữa, trước tiên cùng hai con trai mỗi người ăn vài nắm cho no cái bụng đang kêu ùng ục, sau đó hỏa tốc về nhà.

Nam nhân mập lùn thấy mẹ con Lưu thị rốt cục đi rồi, trong lòng thở phào một hơi, thầm nghĩ: “Lần này cơm nắm rau của ta chắc sẽ có người mua rồi.”

Từ trấn Xương đến Vương thôn cách hai mươi mấy dặm. Đoạn đường này, Vương Lượng hưng phấn không ngừng nói chuyện: “Nương, Tam tẩu của con kiếm được nhiều tiền như vậy, Tam ca của con biết chắc chắn sẽ rất vui mừng.”

“Đúng vậy.”

Vương Lượng bước nhanh, vui vẻ nói với Lưu thị: “Nương, tam tẩu của con nói muốn mua thịt cho cả nhà chúng ta ăn.”

“Được.” Đã hơn hai tháng rồi Lưu thị không ăn thịt. Bà ấy không keo kiệt như Vương lão đầu, nên tiêu tiền thì sẽ tiêu.

Vương Chí không nhịn được nuốt nước miếng, vẻ mặt chờ mong.

Vương Lượng đợi Vương Chí đi vào rừng cây nhỏ bên cạnh đường quan để đi vệ sinh, hỏi: “Nương, người nói Tam tẩu sẽ cho nhà mẹ đẻ bạc sao?”

“Sẽ cho. Cái khác ta không biết, ta chỉ biết Thanh Thanh cảm kích hai tỷ tỷ của nó. Thanh Thanh nhất định sẽ cho các tỷ tỷ bạc.”

Vương Lượng nói: “Sau khi tam tẩu thành thân còn chưa lại mặt.”

Phong tục địa phương, chỉ cần không phải con gái gả xa, ngày thứ ba sau khi thành thân phải cùng con rể về nhà mẹ đẻ một chuyến.

Ngày thứ hai sau khi Lý Thanh Thanh thành thân, Vương Hạo liền đi quân đội. Lúc ấy, phu thê Vương lão đầu đề nghị hai người bọn họ mang theo lễ vật đi theo Lý Thanh Thanh về lại mặt.

Ai ngờ, Lý Thanh Thanh uyển chuyển từ chối.



Người trong Vương thôn đều biết chuyện này, còn nghị luận ầm ĩ, nói Lý Thanh Thanh có quan hệ không tốt với nhà mẹ đẻ, không muốn về nhà mẹ đẻ.

Lưu thị nói thẳng: “Thanh Thanh chưa từng đề cập cha mẹ, ca ca, tẩu tử của nàng. Nàng không muốn về nhà.”

Vương Lượng cười nói: “Ha ha, nương, quan hệ giữa nương và nhà mẹ đẻ không tốt, tam tẩu con cũng giống như người.”

“Thanh Thanh và hai tỷ tỷ của nàng có quan hệ tốt.” Lưu thị thấy trưởng tử khập khiễng đi ra từ rừng cây nhỏ, oán trách nói: “Con không cân nhắc làm việc như thế nào, cứ đặt tâm tư ở chuyện nhà làm gì?”

Ba mẹ con trở lại Vương thôn, nghe hai tộc nhân tán dương Lý Thanh Thanh thì giật nảy mình, còn tưởng rằng tộc nhân đều biết chuyện Lý Thanh Thanh bán cách làm, chờ nghe vài câu mới biết Lý Thanh Thanh dùng y thuật cầm máu cho Lưu thị ở thôn ngoài.

“Y thuật của Tam tẩu con rất cao minh.” Vương Lượng ngữ khí phi thường tự hào.

Trước đó, khi Lý Thanh Thanh dùng y thuật chữa bệnh cho cô em chồng Vương Kết, phu thê ông Vương đã nảy sinh nghi ngờ.

Lúc ấy Vương gia chọn trúng Lý Thanh Thanh, đi thôn Tiểu Tuyền hỏi thăm, căn bản không nghe người trong thôn nói Lý Thanh Thanh biết y thuật.

Sau đó, Lý Thanh Thanh dùng y thuật chữa khỏi cho mấy tộc nhân của Vương thôn, làm vẻ vang cho Vương gia. Phu thê Vương lão đầu cũng không nghĩ nhiều, không tra hỏi Lý Thanh Thanh, thậm chí còn giả bộ ngớ ngẩn che giấu cho Lý Thanh Thanh.

Giọng Lưu thị vừa cao vừa lớn, cười nói: “Thanh Thanh nhà ta lại biết chữ, rất thông minh, xem y thư tự học y thuật đấy.”

Tộc nhân giơ ngón tay cái, khen ngợi: “Thẩm, thẩm thật đúng là cưới được con dâu tốt!”

Từ xa đã ngửi thấy mùi thắng mỡ heo thơm lừng, ba mẹ con đã lâu không ăn thịt heo không khỏi rảo bước nhanh hơn.

Cũng may Vương gia cách hàng xóm khá xa, bằng không mùi thơm này thật có thể khiến hàng xóm thèm chết.

Vương Phán Đệ như cơn gió chạy từ nhà chính ra nghênh đón trưởng bối, cười hì hì nói: “Tam thẩm mua rất nhiều mỡ lá, thịt heo. Nương con đang thắng mỡ.”

“Các ngươi đã về rồi.” Trương thị mặt đầy vui mừng đi tới cửa phòng bếp chào hỏi ba người.

Lưu thị hỏi: “Thanh Thanh đâu?”

Trương thị đáp: “Đệ muội đang băm ớt ở phía sau.” Lại nói: “Phán Đệ, Chiêu Đệ nhờ phúc của đệ muội mà được ăn cỗ. Vừa rồi đệ muội lại lấy tóp mỡ cho chúng nó ăn.”

“Con cũng muốn ăn tóp mỡ.” Vương Lượng vội vàng chạy vào phòng bếp, thấy trên bếp đặt nửa chậu tóp mỡ, trong nồi nửa nồi mỡ heo bóng loáng đang sôi sùng sục, bèn đưa tay bốc một nắm tóp mỡ, nhét tất cả vào trong miệng, há to miệng nhai, trong khoang miệng tràn ngập mùi thơm của tóp mỡ, không ngấy chút nào, cực kỳ ngon.

Một mình cậu có thể ăn sạch chỗ tóp mỡ này.
4 Bình luận