Lúc kiều thê sảy thai, hắn chẳng những không túc trực bên cạnh, còn lêu lổng bên ngoài. Sau khi kiều thê biết được, tự sát không thành muốn ly hôn với hắn. Hắn vô cùng hối hận, tự trách.
Từ đó về sau, hắn thay đổi triệt để, yêu thương kiều thê, không trêu hoa ghẹo nguyệt nữa, tâm tư đặt hết vào sự nghiệp.
Hắn thành lập tổng điếm Tương Nguyệt Trai ở Tương Thành. Mười mấy năm, chi nhánh thuộc hạ có mấy chục cửa hàng, mỗi năm thu nhập mấy vạn bạc.
Ngoài Tương Nguyệt Trai, còn có mấy tòa tửu lâu, buôn bán đều rất hồng hỏa.
Cái gọi là lãng tử quay đầu quý hơn vàng. Mã Thanh chính là loại người này.
Ánh mắt Mã Thanh sáng ngời có thần, nhìn về phía Vương lão đầu, ngữ khí ôn hòa hỏi: “Cách làm trứng muối là của lão bá?”
Hiện giờ quan viên lớn nhất Mã gia là chức quan tam phẩm, trong cung còn có một vị nương nương.
Mã gia xem như là thế gia nhất lưu ở Tương Thành.
Mã Thanh là đích tử dòng chính, bản thân là đại phú thương, còn kiêm quản đại bộ phận buôn bán của gia tộc, địa vị trong gia tộc rất cao.
Cho dù như vậy, hắn đối mặt cha con Vương lão đầu chân đất, vẫn nho nhã lễ độ, không có một chút miệt thị.
Chưởng quỹ Tương Nguyệt Trai là một nam tử trung niên mập trắng, đại khái bốn mươi tuổi, khuôn mặt tươi cười, nhìn qua hòa khí sinh tài. Hắn đứng ở phía sau Mã Thanh, ánh mắt nhìn chăm chú Vương lão đầu.
“Không phải. Cách làm này là của vãn bối nhà ta.” Vương lão đầu muốn hiểu rõ nhất về số bạc, ngẩng cổ lên cấp bách hỏi: “Tương Nguyệt Trai muốn ra một trăm lượng bạc mua cách làm trứng muối?”
Mã Thanh gật gật đầu: “Phải.”
Vương lão đầu vui mừng đến mức sắp ngất đi, sau đó quay đầu nhìn Vương Lượng mặt mũi tràn đầy xấu hổ, đưa tay phải ra, một cái tát đánh lên vai Vương Lượng, vừa mừng vừa giận nói: “Một trăm lượng bạc, con nghe xem là một trăm lượng bạc! Con và đại ca con truyền sai lời, thiếu chút nữa hủy vụ mua bán này.”
Thì ra chưởng quỹ ngày hôm qua duỗi ra năm ngón tay có ý là năm mươi lượng bạc, Mã Thanh duỗi một bàn tay lật một cái là một trăm lượng bạc.
Vương gia nghèo khó, huynh đệ Vương Chí tầm nhìn hạn hẹp, liền lầm tưởng năm lượng, mười lượng bạc.
Việc này ầm ĩ, thật sự là truyền sai lời.
Cũng may bây giờ hiểu lầm đã được cởi bỏ, lập tức, Vương lão đầu hứa hẹn sẽ về nhà gọi Lý Thanh Thanh tới giao dịch cách làm trứng muối.
Chuyện tốt như vậy, chỉ sợ đêm dài lắm mộng xảy ra sai sót gì.
Mã Thanh mỉm cười nói: “Lão bá đừng vội. Trên đường đi chậm một chút.”
Chưởng quỹ đợi cha con Vương lão đầu đi rồi, khó hiểu hỏi: “Ông chủ vì sao khăng khăng muốn mua cách làm trứng muối?”
Chưởng quỹ tên là Mã Hướng Nam, là gia sinh tử của Mã gia, ngay cả họ cũng là do Mã gia ban cho, trung thành tận tâm, rất được Mã Thanh tín nhiệm.
Mã Thanh thẳng thắn nói: “Ngươi đã thử qua, trứng muối có thể bảo quản hai tháng không hỏng. Thức ăn như vậy đều có thể vận chuyển đến phương Bắc bán. Trước mắt phương Bắc đã lạnh, lão gia nhà ngươi nếu là phái người mang trứng muối đi phương Bắc bán, ngươi cảm thấy sẽ như thế nào?”
Vốn lớn bao nhiêu thì làm buôn bán bấy nhiêu.
Lý Thanh Thanh chỉ nghĩ tới việc bán trứng muối ở Tương Thành, Mã Thanh đã mặc sức tưởng tượng bán trứng muối đến phương Bắc của nước Đại Đường.
Mã Hướng Nam chợt hiểu ra: “Ồ, mùa đông trời lạnh, phương Bắc không có rau xanh để ăn, gà cũng không đẻ trứng, trứng muối Tương Nguyệt Trai chúng ta bỏ muối vào trong, có thể làm thức ăn, món ngon như vậy tất nhiên bán rất chạy.”
Mã Thanh nghĩ tới điều gì, sắc mặt chợt thay đổi, cười lạnh nói: “Lão Hà của Giang Nam Trai còn muốn tranh mối làm ăn với ta vào tháng Chạp, hừ, đến lúc đó có trứng muối, ta xem hắn lấy cái gì mà tranh!”
Giang Nam Trai là một cửa hàng điểm tâm khác ở Tương Thành. Nhà này có lịch sử lâu đời, đã mấy chục năm, tổng điếm không ở Tương Thành, mà là ở Giang Nam phồn hoa nhất Đại Đường, thanh danh lan xa, phàm là người từng đi Giang Nam đều biết.
Lão Hà là chưởng quỹ Giang Nam Trai trú tại cửa hàng Tương Thành, cũng là dòng chính của đông gia Hà gia Giang Nam Trai.
Từ khi Tương Nguyệt Trai thành lập đã cùng Giang Nam Trai đánh lôi đài, là đối thủ thương nghiệp.
Cho dù là cửa hàng cũ tiếng tăm lừng lẫy Giang Nam như Giang Nam Trai, cũng không có bán điểm tâm đến phương Bắc, một trong những nguyên nhân chính là điểm tâm không dễ dàng cất giữ.
Lần này, Mã Thanh chuẩn bị dùng trứng muối khiến Tương Nguyệt Trai ở tháng Chạp hung hăng áp chế Giang Nam Trai một đầu, còn phải dùng trứng muối mở ra thị trường phương Bắc.
Trong lòng Mã Hướng Nam kính nể, khen ngợi: “Lão gia anh minh.”
Mã Thanh ngồi xuống nhìn như nhàn nhã uống trà, kỳ thật trong lòng có chút lo lắng.
Vì có được cách làm trứng muối, buổi tối ngày hôm trước hắn đã tới huyện Hòa, hy vọng hôm nay có thể hoàn thành việc này, như vậy có thể trở về Tương Thành hạ lệnh thu mua trứng vịt số lượng lớn.
Cha con Vương lão đầu vô cùng lo lắng chạy về phía Vương thôn, trên đường đi Vương lão đầu cũng không để ý đến việc oán trách con trai truyền sai số bạc.
Nào ngờ vừa vào Vương thôn, đã bị tộc nhân Vương Đại Đầu đang nhặt phân gà trên đường thôn cản lại: “Thúc, nhà đại bá bày tiệc rượu, Lưu thị ở phòng bếp thái rau, không cẩn thận cắt vào ngón tay, Kết muội muội nói Hạo tẩu tử biết khám bệnh, liền dẫn Lưu thị tới nhà thúc, lúc này cũng không biết thế nào rồi?”
Vương Đại Đầu năm nay mười ba tuổi, là con trai của nhị đường ca Vương lão đầu, sinh ra đầu to, thân thể nhỏ, tướng mạo già dặn, nhìn qua như mười sáu, mười bảy tuổi, giọng nói lại ồm ồm, càng thêm có vẻ thành thục.
Nghe vậy, Vương lão đầu sửng sốt một chút, hỏi: “Lưu thị nào?”
Vương Đại Đầu giải thích: “Người nhà mẹ đẻ của đại bá nương tới giúp nấu cơm, ta nghe người ta gọi bà ấy là Lưu thị.”
Vương Lượng vội nói: “Cha, không phải nương con, là Lưu thị ở thôn ngoài.”
Vương lão đầu thầm nghĩ: Một trăm lượng bạc mua bán đang chờ Thanh Thanh, bên này ngón tay Lưu thị bị cắt, Thanh Thanh phải cứu người, không biết cứu đến bao giờ. Haiz... Ông chủ Tương Nguyệt Trai sẽ không chờ không kịp mà bỏ đi chứ?
Nhà chính của Vương gia đã chật ních người.
Người trong cuộc Lưu thị là người thôn bên cạnh, năm nay bốn mươi ba tuổi, mặt to mày rậm, làn da vừa đen vừa thô, nhưng ăn mặc sạch sẽ, thu dọn rất gọn gàng, vừa nhìn đã biết là người đanh đá.
Ngón trỏ tay trái của bà ta bị chính mình không cẩn thận dùng dao phay cắt mất một miếng thịt, thiếu chút nữa là cắt đến xương, lúc này đang khóc lóc nước mắt nước mũi giàn giụa, thỉnh thoảng kêu to: “Đau chết mất, ta sẽ bị uốn ván, chết thôi.”
Khi Lưu thị còn bé, một hán tử trẻ tuổi trong thôn khi chẻ củi không cẩn thận chém mất một miếng thịt ở bắp chân, kết quả cùng ngày đầu nóng lên, bị uốn ván, qua mấy ngày liền mất mạng.
Chuyện này, Lưu thị ký ức vẫn còn mới mẻ. Bà ta lúc dùng dao chẻ củi đặc biệt cẩn thận, sợ chém vào chân.
Ai ngờ hôm nay bà ta dùng dao phay thái rau lại cắt vào ngón tay.
Cô cô của Lưu thị đứng bên cạnh cũng chính là con dâu của Vương lão đại, Đại Lưu thị, còn có hai con dâu của Đại Lưu thị, hai cháu gái ngoại, cộng thêm nữ nhân lớn nhỏ Vương gia đã vượt qua mười người.
Ba người đàn bà thành một vở kịch, nhiều nữ nhân như vậy đều đang nói chuyện, hơn nữa Lưu thị khóc lóc, vô cùng ầm ĩ.
Hai cha con Vương lão đầu đi vào nhìn một chút, còn chưa chen vào nói chuyện được với Lý Thanh Thanh thì đã bị Đại Lưu thị đang lau nước mắt kéo ra ngoài nói chuyện.
“Ngũ đệ, ngươi giúp ta hỏi tức phụ Vương Hạo một chút, tay của cháu gái ta có thể giữ được hay không?” Hiện tại Đại Lưu thị hối tiếc không kịp, sớm biết sẽ xảy ra chuyện như vậy, đánh chết cũng không gọi cháu gái nhà mẹ đẻ xuống bếp phụ việc.
Từ đó về sau, hắn thay đổi triệt để, yêu thương kiều thê, không trêu hoa ghẹo nguyệt nữa, tâm tư đặt hết vào sự nghiệp.
Hắn thành lập tổng điếm Tương Nguyệt Trai ở Tương Thành. Mười mấy năm, chi nhánh thuộc hạ có mấy chục cửa hàng, mỗi năm thu nhập mấy vạn bạc.
Ngoài Tương Nguyệt Trai, còn có mấy tòa tửu lâu, buôn bán đều rất hồng hỏa.
Cái gọi là lãng tử quay đầu quý hơn vàng. Mã Thanh chính là loại người này.
Ánh mắt Mã Thanh sáng ngời có thần, nhìn về phía Vương lão đầu, ngữ khí ôn hòa hỏi: “Cách làm trứng muối là của lão bá?”
Hiện giờ quan viên lớn nhất Mã gia là chức quan tam phẩm, trong cung còn có một vị nương nương.
Mã gia xem như là thế gia nhất lưu ở Tương Thành.
Mã Thanh là đích tử dòng chính, bản thân là đại phú thương, còn kiêm quản đại bộ phận buôn bán của gia tộc, địa vị trong gia tộc rất cao.
Cho dù như vậy, hắn đối mặt cha con Vương lão đầu chân đất, vẫn nho nhã lễ độ, không có một chút miệt thị.
Chưởng quỹ Tương Nguyệt Trai là một nam tử trung niên mập trắng, đại khái bốn mươi tuổi, khuôn mặt tươi cười, nhìn qua hòa khí sinh tài. Hắn đứng ở phía sau Mã Thanh, ánh mắt nhìn chăm chú Vương lão đầu.
“Không phải. Cách làm này là của vãn bối nhà ta.” Vương lão đầu muốn hiểu rõ nhất về số bạc, ngẩng cổ lên cấp bách hỏi: “Tương Nguyệt Trai muốn ra một trăm lượng bạc mua cách làm trứng muối?”
Mã Thanh gật gật đầu: “Phải.”
Vương lão đầu vui mừng đến mức sắp ngất đi, sau đó quay đầu nhìn Vương Lượng mặt mũi tràn đầy xấu hổ, đưa tay phải ra, một cái tát đánh lên vai Vương Lượng, vừa mừng vừa giận nói: “Một trăm lượng bạc, con nghe xem là một trăm lượng bạc! Con và đại ca con truyền sai lời, thiếu chút nữa hủy vụ mua bán này.”
Thì ra chưởng quỹ ngày hôm qua duỗi ra năm ngón tay có ý là năm mươi lượng bạc, Mã Thanh duỗi một bàn tay lật một cái là một trăm lượng bạc.
Vương gia nghèo khó, huynh đệ Vương Chí tầm nhìn hạn hẹp, liền lầm tưởng năm lượng, mười lượng bạc.
Việc này ầm ĩ, thật sự là truyền sai lời.
Cũng may bây giờ hiểu lầm đã được cởi bỏ, lập tức, Vương lão đầu hứa hẹn sẽ về nhà gọi Lý Thanh Thanh tới giao dịch cách làm trứng muối.
Chuyện tốt như vậy, chỉ sợ đêm dài lắm mộng xảy ra sai sót gì.
Mã Thanh mỉm cười nói: “Lão bá đừng vội. Trên đường đi chậm một chút.”
Chưởng quỹ đợi cha con Vương lão đầu đi rồi, khó hiểu hỏi: “Ông chủ vì sao khăng khăng muốn mua cách làm trứng muối?”
Chưởng quỹ tên là Mã Hướng Nam, là gia sinh tử của Mã gia, ngay cả họ cũng là do Mã gia ban cho, trung thành tận tâm, rất được Mã Thanh tín nhiệm.
Mã Thanh thẳng thắn nói: “Ngươi đã thử qua, trứng muối có thể bảo quản hai tháng không hỏng. Thức ăn như vậy đều có thể vận chuyển đến phương Bắc bán. Trước mắt phương Bắc đã lạnh, lão gia nhà ngươi nếu là phái người mang trứng muối đi phương Bắc bán, ngươi cảm thấy sẽ như thế nào?”
Vốn lớn bao nhiêu thì làm buôn bán bấy nhiêu.
Lý Thanh Thanh chỉ nghĩ tới việc bán trứng muối ở Tương Thành, Mã Thanh đã mặc sức tưởng tượng bán trứng muối đến phương Bắc của nước Đại Đường.
Mã Hướng Nam chợt hiểu ra: “Ồ, mùa đông trời lạnh, phương Bắc không có rau xanh để ăn, gà cũng không đẻ trứng, trứng muối Tương Nguyệt Trai chúng ta bỏ muối vào trong, có thể làm thức ăn, món ngon như vậy tất nhiên bán rất chạy.”
Mã Thanh nghĩ tới điều gì, sắc mặt chợt thay đổi, cười lạnh nói: “Lão Hà của Giang Nam Trai còn muốn tranh mối làm ăn với ta vào tháng Chạp, hừ, đến lúc đó có trứng muối, ta xem hắn lấy cái gì mà tranh!”
Giang Nam Trai là một cửa hàng điểm tâm khác ở Tương Thành. Nhà này có lịch sử lâu đời, đã mấy chục năm, tổng điếm không ở Tương Thành, mà là ở Giang Nam phồn hoa nhất Đại Đường, thanh danh lan xa, phàm là người từng đi Giang Nam đều biết.
Lão Hà là chưởng quỹ Giang Nam Trai trú tại cửa hàng Tương Thành, cũng là dòng chính của đông gia Hà gia Giang Nam Trai.
Từ khi Tương Nguyệt Trai thành lập đã cùng Giang Nam Trai đánh lôi đài, là đối thủ thương nghiệp.
Cho dù là cửa hàng cũ tiếng tăm lừng lẫy Giang Nam như Giang Nam Trai, cũng không có bán điểm tâm đến phương Bắc, một trong những nguyên nhân chính là điểm tâm không dễ dàng cất giữ.
Lần này, Mã Thanh chuẩn bị dùng trứng muối khiến Tương Nguyệt Trai ở tháng Chạp hung hăng áp chế Giang Nam Trai một đầu, còn phải dùng trứng muối mở ra thị trường phương Bắc.
Trong lòng Mã Hướng Nam kính nể, khen ngợi: “Lão gia anh minh.”
Mã Thanh ngồi xuống nhìn như nhàn nhã uống trà, kỳ thật trong lòng có chút lo lắng.
Vì có được cách làm trứng muối, buổi tối ngày hôm trước hắn đã tới huyện Hòa, hy vọng hôm nay có thể hoàn thành việc này, như vậy có thể trở về Tương Thành hạ lệnh thu mua trứng vịt số lượng lớn.
Cha con Vương lão đầu vô cùng lo lắng chạy về phía Vương thôn, trên đường đi Vương lão đầu cũng không để ý đến việc oán trách con trai truyền sai số bạc.
Nào ngờ vừa vào Vương thôn, đã bị tộc nhân Vương Đại Đầu đang nhặt phân gà trên đường thôn cản lại: “Thúc, nhà đại bá bày tiệc rượu, Lưu thị ở phòng bếp thái rau, không cẩn thận cắt vào ngón tay, Kết muội muội nói Hạo tẩu tử biết khám bệnh, liền dẫn Lưu thị tới nhà thúc, lúc này cũng không biết thế nào rồi?”
Vương Đại Đầu năm nay mười ba tuổi, là con trai của nhị đường ca Vương lão đầu, sinh ra đầu to, thân thể nhỏ, tướng mạo già dặn, nhìn qua như mười sáu, mười bảy tuổi, giọng nói lại ồm ồm, càng thêm có vẻ thành thục.
Nghe vậy, Vương lão đầu sửng sốt một chút, hỏi: “Lưu thị nào?”
Vương Đại Đầu giải thích: “Người nhà mẹ đẻ của đại bá nương tới giúp nấu cơm, ta nghe người ta gọi bà ấy là Lưu thị.”
Vương Lượng vội nói: “Cha, không phải nương con, là Lưu thị ở thôn ngoài.”
Vương lão đầu thầm nghĩ: Một trăm lượng bạc mua bán đang chờ Thanh Thanh, bên này ngón tay Lưu thị bị cắt, Thanh Thanh phải cứu người, không biết cứu đến bao giờ. Haiz... Ông chủ Tương Nguyệt Trai sẽ không chờ không kịp mà bỏ đi chứ?
Nhà chính của Vương gia đã chật ních người.
Người trong cuộc Lưu thị là người thôn bên cạnh, năm nay bốn mươi ba tuổi, mặt to mày rậm, làn da vừa đen vừa thô, nhưng ăn mặc sạch sẽ, thu dọn rất gọn gàng, vừa nhìn đã biết là người đanh đá.
Ngón trỏ tay trái của bà ta bị chính mình không cẩn thận dùng dao phay cắt mất một miếng thịt, thiếu chút nữa là cắt đến xương, lúc này đang khóc lóc nước mắt nước mũi giàn giụa, thỉnh thoảng kêu to: “Đau chết mất, ta sẽ bị uốn ván, chết thôi.”
Khi Lưu thị còn bé, một hán tử trẻ tuổi trong thôn khi chẻ củi không cẩn thận chém mất một miếng thịt ở bắp chân, kết quả cùng ngày đầu nóng lên, bị uốn ván, qua mấy ngày liền mất mạng.
Chuyện này, Lưu thị ký ức vẫn còn mới mẻ. Bà ta lúc dùng dao chẻ củi đặc biệt cẩn thận, sợ chém vào chân.
Ai ngờ hôm nay bà ta dùng dao phay thái rau lại cắt vào ngón tay.
Cô cô của Lưu thị đứng bên cạnh cũng chính là con dâu của Vương lão đại, Đại Lưu thị, còn có hai con dâu của Đại Lưu thị, hai cháu gái ngoại, cộng thêm nữ nhân lớn nhỏ Vương gia đã vượt qua mười người.
Ba người đàn bà thành một vở kịch, nhiều nữ nhân như vậy đều đang nói chuyện, hơn nữa Lưu thị khóc lóc, vô cùng ầm ĩ.
Hai cha con Vương lão đầu đi vào nhìn một chút, còn chưa chen vào nói chuyện được với Lý Thanh Thanh thì đã bị Đại Lưu thị đang lau nước mắt kéo ra ngoài nói chuyện.
“Ngũ đệ, ngươi giúp ta hỏi tức phụ Vương Hạo một chút, tay của cháu gái ta có thể giữ được hay không?” Hiện tại Đại Lưu thị hối tiếc không kịp, sớm biết sẽ xảy ra chuyện như vậy, đánh chết cũng không gọi cháu gái nhà mẹ đẻ xuống bếp phụ việc.