Mang Theo Siêu Thị Đi Trồng Ruộng

Chương 6

Số chữ: 734
“Đại ca đã hiếu thuận như vậy, chi bằng đón cha nương cùng tiểu muội lên trấn ở cùng, để cha nương cũng được hưởng chút phúc khí, sống cảnh sai nha gọi bộc?

Dù sao tiểu muội cũng sắp xuất giá, ở nhờ nhà đại ca đại tẩu một thời gian cũng chẳng tốn kém bao nhiêu. Vừa hay, còn có thể học hỏi đại tẩu hiền đức, xem nên làm chủ gia đình như thế nào, hầu hạ cha mẹ chồng ra sao.”

Lão đại nghe vậy lập tức đỏ bừng mặt, vội vàng phân bua:

“Lão Ngũ, đệ lại nghe ai nói bậy rồi? Ta với đại tẩu đệ sống ở trấn trên cũng tằn tiện lắm, nào có chuyện sai nha gọi bộc gì chứ? Chẳng qua đại chất nhi của ngươi học ở thư viện, thư viện quy định phải có thư đồng, đó là quy củ nhà người ta, đâu phải chúng ta muốn làm ra vẻ đâu?”

Lão Ngũ cười nhạt: “Có phải nói bậy hay không, trong lòng đại ca tự biết. Nếu thật sự thấy chúng ta là lũ bất hiếu, sao không đón cha nương về ở cùng, tự mình phụng dưỡng, làm gương cho huynh đệ?”

Lão đại bị nói đến á khẩu, nhưng vốn quen làm đại ca, sao chịu cúi đầu nhận sai, liền đẩy trách nhiệm sang hai lão nhân:

“Hồi ấy chuyển lên trấn, ta đã nói muốn đón cha nương đi cùng. Nhưng cha nương quen sống ở quê, không nỡ rời mấy mẫu ruộng, nên mới không chịu đi. Nay đã phân gia, nếu cha nương bằng lòng lên trấn ở thì càng tốt.”



Tuy miệng nói cứng, nhưng trong lòng lão đại đã bắt đầu run rẩy, giọng nói cũng có phần lắp bắp.

Lão Ngũ cười khẩy, khiến mặt lão đại càng đỏ bừng.

Những người khác chỉ lạnh nhạt đứng xem, chẳng ai muốn chen vào giảng hòa.

Chu thị bĩu môi, không khách khí mà quát lớn: “Lão Ngũ bớt lời đi, dù sao đó cũng là đại ca của ngươi. Còn biết tôn ti lớn nhỏ hay không?”

“Lão Đại, ngươi cũng ngậm miệng lại cho ta. Cha nương các ngươi còn chưa lú lẫn, chẳng lẽ không nhìn ra mấy cái tính toán trong lòng các ngươi? Ta với cha các ngươi chẳng đi đâu hết. Ngươi cũng đừng có mà vênh váo trước mặt huynh đệ, làm ra vẻ ta đây!”

Chu thị vừa mở miệng, cả nhà lập tức im phăng phắc, mấy huynh đệ đều không dám hó hé thêm lời nào.

Lê Hoa kể lại chuyện phân gia cho Đạo Hoa nghe, mặt mày rạng rỡ, thần thái sinh động, bắt chước ai là giống y như đúc, khiến Đạo Hoa và muội muội Lăng Hoa không nhịn được mà cười khúc khích.

Giang thị ngồi bên cạnh nghe, cũng khẽ mím môi cười trộm. Nhưng cười xong rồi, vẫn không quên dặn dò Lê Hoa đôi câu:



“Lê Hoa, ra ngoài tuyệt đối không được như vậy đâu. Là bậc hậu bối, sao có thể đem trưởng bối ra làm trò cười?”

Lê Hoa đáp lời lanh lảnh: “Nương yên tâm, nữ nhi biết chừng mực mà!”

Kỳ thực, không chỉ riêng tứ phòng là vui vẻ.

Từ sau khi phân gia, tiếng cười tiếng nói trong từng phòng đều nhiều hơn trước.

Chỉ là, không ai biết, người vui mừng nhất trong số đó lại chính là Hạ Đạo Hoa, một kẻ hồn xuyên đến từ dị giới.

Không phải vì chuyện phân gia, mà là bởi nàng bất ngờ phát hiện ra một điều khiến người ta mừng rỡ đến ngây ngẩn: cái siêu thị nhỏ mà kiếp trước nàng vất vả điều hành đến mức nửa sống nửa chết, vậy mà cũng theo nàng xuyên tới thế giới này!

Hạ Đạo Hoa vốn là người bản địa ở Đế Kinh. Sau khi tốt nghiệp đại học, nàng vào làm tại một công ty khởi nghiệp, làm một tiểu viên chức. Vận khí không tệ, được hưởng ké thành công của vị chủ nhân khởi nghiệp, người ta ăn thịt, nàng cũng được húp canh, nhờ đó mà tích góp được một khoản kha khá.

Sau đó, nàng dứt khoát từ chức, mua một căn nhà và một gian mặt bằng, rồi đem toàn bộ số bạc còn lại đầu tư vào giấc mộng thuở nhỏ của mình: mở một siêu thị, thứ gì cũng có.
6 Bình luận