Mang Theo Siêu Thị Đi Trồng Ruộng

Chương 17

Số chữ: 720
Nàng vẫn chưa tìm được thời cơ thích hợp, trong nỗi lo lắng mơ hồ ấy, ngày tháng cứ thế trôi qua. Tuyết lại rơi mấy trận, Tết cũng ngày một cận kề.

Nhà họ Hạ trong ngoài đều bận rộn, mỗi phòng đều đang chuẩn bị đón năm mới.

Giang thị dẫn theo Lê Hoa, quét dọn trong ngoài sạch sẽ tinh tươm, không chỉ quét nhà, giặt giũ y phục, tháo giặt chăn bông rồi may lại, mà ngay cả rèm cửa cũng được nhồi thêm bông, giấy dán cửa sổ cũng được thay mới.

Hạ Hữu Điền cũng dẫn theo Ngũ lang vào núi hai lượt, chặt về không ít củi lửa.

Đáng nói nhất là, lần ấy Hạ Đạo Hoa dắt theo Lăng Hoa, lén lút bám theo sau cha và Ngũ lang vào núi, rồi bắt được hai con thỏ rừng lông xám vàng.

Khi Hạ Đạo Hoa xách hai con thỏ về, Lăng Hoa mắt sáng như sao, lập tức đổi cách xưng hô, không gọi “Đạo Hoa” nữa mà ngọt ngào gọi “tỷ tỷ”. Từ đó về sau, miệng nhỏ như bôi mật, “tỷ tỷ” trước, “tỷ tỷ” sau, chưa từng gọi sai một lần.

Lúc Hạ Hữu Điền lột da thỏ, Hạ Đạo Hoa không nỡ nhìn, liền lánh ra ngoài.

Còn Lăng Hoa thì lại chăm chú quan sát từ đầu đến cuối, không sót một chi tiết, ánh mắt sáng rỡ, đầy vẻ hứng thú.



Giang thị đem một con thỏ đã làm sạch gửi sang cho hai lão nhân gia.

Con còn lại, một nửa được chặt nhỏ, thêm khoai và củ cải, hầm thành một nồi lớn cho lũ trẻ ăn, nửa kia thì xát muối, treo lên xà nhà, để dành đến Tết mới dùng.

Tối hôm ấy, khi nồi thịt thỏ đang sôi sùng sục, nhị thẩm không nhịn được chạy sang tứ phòng nói móc Giang thị mấy câu, liền bị Nhị lang đuổi theo kéo về.

Nhị phòng vốn chỉ có hai người làm việc là Nhị lang trầm mặc ít lời và Đào Hoa cũng chẳng hay nói năng.

Nhị bá thì làm ruộng rất siêng năng, được xem là người giỏi giang có tiếng ở thôn Bắc Quan. Nhưng hễ về đến nhà là tay chân buông thõng, nằm dài trên giường như lão gia, chẳng động đến việc gì.

Chuyện trong nhà, dù là cọng rơm cọng cỏ, ông ta cũng chẳng buồn nhúng tay. Dù có bình dầu đổ ngay trước mắt cũng chẳng thèm dựng lại.

Nhị thẩm Tôn thị thì tay chân lanh lẹ, nhưng miệng lưỡi lại cay nghiệt vô cùng.

Tôn thị sinh được ba trai ba gái, trừ lão thái thái Chu thị ra, trong nhà họ Hạ chẳng ai đẻ nhiều bằng bà ta.



Chính điều ấy dường như cho bà ta một thứ khí thế lạ lùng, khiến bà ta bất kể thời gian hay hoàn cảnh, đều dám đối đầu với bất kỳ ai trong nhà họ Hạ, cãi vã là chuyện thường như cơm bữa.

Gặp người mềm mỏng như Giang thị, Tôn thị càng chẳng khách khí. Còn với đám con cái do mình sinh ra, khí thế lại càng bức người.

Song, sự chua ngoa của Tôn thị cũng có phân biệt.

Gặp Nhị lang, bà ta lại không tự chủ được mà dịu giọng vài phần.

Việc trong nhà Nhị phòng, bà ta đều cố gắng phân cho bọn trẻ. Trong đó, Nhị lang và Đào Hoa là hai đứa lớn nhất, hiểu chuyện nhất thì bị sai bảo nhiều nhất. Hạnh Hoa, Mai Hoa cũng khá siêng năng.

Còn Tam lang và Tứ lang thì thường coi lời bà ta như gió thoảng bên tai, hễ nghe gọi đi làm là chạy biến, có khi còn trốn biệt ngoài sân, đến bữa cơm mới ló mặt về.

Nhị lang là người làm nhiều nhất, nói ít nhất trong nhà. Không rõ vì chuyện hôn sự bị trì hoãn, hay vì là trưởng tử của Nhị phòng, mà mỗi khi đối mặt với Nhị lang, Tôn thị lại chẳng thể cứng giọng như với người khác.

Tai Hạ Đạo Hoa rất thính, nghe thấy Nhị lang vừa kéo tay Tôn thị, vừa thấp giọng nói: “Bánh đậu của Tam thẩm hấp xong cả rồi, đậu nhà mình còn chưa nấu, nương còn rảnh ở đây tám chuyện với Tứ thẩm à?”
6 Bình luận