Mang Theo Siêu Thị Đi Trồng Ruộng

Chương 1

Số chữ: 750
Hạ Đạo Hoa tỉnh lại vì vị đắng.

Vừa mở mắt ra, nàng liền trông thấy người gây họa. Đó là một thiếu nữ tuổi độ trăng tròn, tóc đen như mây, búi song nha kế, khuôn mặt trắng trẻo như trứng ngỗng, dung mạo đoan trang, ngũ quan tinh xảo, lại khiến người ta có cảm giác quen thuộc lạ kỳ.

Thiếu nữ ấy đang cầm một chiếc bát sứ thô viền mẻ, mày khẽ nhíu, vẻ mặt đầy lo lắng, tay múc từng thìa thuốc đen như mực, nhẹ nhàng đút cho Hạ Đạo Hoa uống.

Nhìn thoáng qua bát thuốc, Hạ Đạo Hoa lập tức mím chặt môi, sống chết không chịu uống thêm ngụm nào.

Thiếu nữ thấy nàng mở mắt, lại quay đầu né tránh, liền đặt mạnh bát thuốc xuống bàn, đứng bật dậy, quay đầu gọi lớn ra ngoài cửa: “Cha, nương, gia gia, nãi nãi, Đạo Hoa tỉnh rồi!”

Giọng nàng ấy trong trẻo lại vang dội, khiến Hạ Đạo Hoa giật mình thon thót. Trong lòng thầm nghĩ, vị cô nương này e rằng tính tình không dễ chịu.

Thế nhưng, nàng ấy chẳng hề nổi giận, trái lại còn quay đầu lại, mặt mày rạng rỡ, liên tục hỏi han: “Đạo Hoa, đầu còn đau không? Có đói bụng không? Muốn ăn gì không?”

Hạ Đạo Hoa còn chưa kịp đáp lời, tấm rèm vải bông dày đã bị vén lên, một đoàn người ùa vào như gió lùa, mang theo một luồng khí lạnh ùa tới.

Đi đầu là một hán tử trung niên, thân hình cao lớn, mặt vuông chữ điền, mày rậm mắt to, trông rất đỗi chất phác.



Theo sau là một phụ nhân trung niên, dung mạo hiền hòa, da dẻ trắng trẻo. Bên cạnh bà là hai đứa trẻ, một cao một thấp, đứa lớn búi hai búi tóc nhỏ, đứa nhỏ đầu còn chưa mọc tóc.

Sau nữa là một ông lão mặt vuông và một bà lão mặt tròn, trông rất có tướng phu thê.

Cuối cùng là một phụ nhân trung niên, mắt dài, gò má cao, môi mỏng, dáng người cao gầy, nét mặt có phần cay nghiệt.

Ai nấy đều mặc áo bông quần bông dày cộp, bên ngoài khoác áo vải thô màu lam, tay áo rộng, ống quần phồng, tuy chắp vá không ít, màu sắc vá chẳng đồng nhất, nhưng đều sạch sẽ gọn gàng.

Nam nhân búi tóc, đầu quấn khăn vải màu nhạt, nữ nhân cài trâm gỗ đào chạm khắc. Nhìn qua, chẳng khác nào một đoàn diễn viên trong đoàn kịch cổ trang phục dựng chân thực.

Hạ Đạo Hoa há miệng định nói, nhưng chưa kịp thốt lời thì đã bị một tràng câu hỏi dồn dập nhấn chìm:

“Đạo Hoa, con tỉnh rồi à?”

“Đạo Hoa, cảm thấy thế nào? Có chỗ nào khó chịu không?”

“Đạo Hoa, đầu còn đau không? Còn nhớ bị thương thế nào không?”



“Đạo Hoa, ta để dành cho con nửa viên kẹo hồ lô, uống thuốc xong sẽ cho con ăn!”

“Đạo Hoa,…”

Giữa những tiếng hỏi han đầy xúc động và quan tâm ấy, bỗng vang lên một giọng the thé, chói tai, phá vỡ bầu không khí:

“Ôi chao, nhìn xem nha đầu Đạo Hoa nhà ta, chỉ là té một cái, đầu rách chút xíu, mà giờ thành tiểu thư quý tộc rồi. Bạc trắng như nước chảy đổ vào mấy bát thuốc đắng nghét, cả nhà chẳng ai chớp mắt lấy một cái. Thật tội cho nhị lang nhà ta, mười chín tuổi đầu rồi mà còn chưa có tiền cưới vợ.”

Lời vừa dứt, cả gian phòng lập tức im phăng phắc.

Lão thái thái mặt tròn sầm mặt lại, trầm giọng quát:

“Nhà lão Nhị, không biết nói lời tử tế thì ngậm rễ cỏ mà ngồi yên một chỗ. Không nói cũng chẳng ai tưởng ngươi là câm đâu. Đạo Hoa là cháu ruột của ngươi, chẳng lẽ ngươi thật lòng nhẫn tâm, vì muốn cưới vợ cho nhị lang mà trơ mắt nhìn con bé máu chảy đầm đìa sau đầu ư?”

Người phụ nữ mặt mỏng kia nghe vậy, tức tối cãi lại:

“Nhà nông như chúng ta có ai được nuông chiều như vậy đâu? Trẻ con ngã đau, bôi tí tro cây là xong, ai lại như con bé Đạo Hoa này, quý giá đến thế? Chỉ là đập đầu vào thành giếng thôi mà đã vội vàng đưa đến Phổ Tế Đường. Nơi đó là chỗ dân đen như chúng ta có thể bước chân vào sao?”
6 Bình luận