Miêu Hữu Tú mỉm cười, để Tôn Yến Vãn tự đi nghỉ ngơi, lại nuốt một viên thuốc, nhắm mắt ngồi xếp bằng trên giường, vận công chữa thương.
Hắn có thể giết được Hồ Phượng Uy hoàn toàn là do may mắn, tuy rằng một đao giết chết kẻ thù lớn này, nhưng lại bị trúng một chưởng Hỗn Nguyên, dễ phải mất đến một năm rưỡi mới có thể hồi phục.
Ở trong khách điếm này ba ngày, Miêu Hữu Tú nuốt đan dược mấy lần, lại ngồi thiền chữa thương, áp chế nội thương, liền lại khởi hành, một đường đi về phía nam, ngày đi đêm nghỉ suốt mười mấy ngày. Khí hậu dần dần ấm áp, tuy vẫn là mùa đông, nhưng không quá lạnh lẽo, khi đi ngang qua một tòa thành lớn, Miêu Hữu Tú bán con ngựa tốt đổi một chiếc xe ngựa, nhờ thế đi đường cũng đỡ vất vả.
Đợi đến khi hai sư đồ đến thành Sùng Dương ở Giang Nam lộ, Tôn Yến Vãn cuối cùng cũng hiểu rõ khái quát địa lý của thiên hạ này, thế sự mới cũ.
Hiện tại có một triều đình, quốc hiệu Đại Lang, chia thiên hạ thành mười chín lộ, ba mươi lăm đạo, lộ là hành tỉnh, có Thứ sử xử lý chính vụ, quyền lực cực lớn, đạo là nơi đóng quân, thiết lập Đại tổng quản cai quản quân đội, độc đoán chuyên quyền, chính trị và quân sự phân chia, thiên hạ bình thường nhưng không được thái bình lắm, nhân sĩ giang hồ hoành hành ngang ngược, bang hội chiếm núi xưng vương rất nhiều, chống lại việc quyên góp, kháng thuế, cát cứ một phương, Nam Hạ, Bắc Yến hai nước lớn thường xuyên xâm nhiễu, biên cương chiến hỏa không ngừng.
Miêu Hữu Tú đến thành Sùng Dương, tìm một khách điếm ở lại rồi không đi nữa, cả ngày không ra khỏi cửa, chuyên tâm dưỡng thương, qua hơn nửa tháng, thân thể đã chuyển biến tốt, liền gọi Tôn Yến Vãn đến trước mặt, nói:
- Miêu gia chúng ta ngoài võ công gia truyền, cũng thu thập được sáu bảy loại võ học nhất lưu để cho con cháu trong gia tộc khi học võ, có thể suy ra những thứ khác mà tham khảo.
Nói đến đây, hắn thở dài, nói:
- Miêu gia chúng ta vốn cũng là đại tộc, nhưng hiện tại sợ là không còn mấy người.
Tôn Yến Vãn cũng không tiện nói tiếp, cũng không thể nói rằng mình đang phải cố nén bi thương, chỉ có thể im lặng để không phá hỏng bầu không khí.
Miêu Hữu Tú khó chịu một lúc, nói:
- Hôm đó ngươi nhặt được Đãng Ma Kiếm của Hồ Phượng Uy, hẳn là có duyên với kiếm thuật, vậy ta sẽ truyền cho ngươi một đường kiếm pháp của Hồ gia!
Tôn Yến Vãn kinh hãi, nói:
- Sư phụ còn hiểu kiếm pháp của Hồ gia?
Miêu Hữu Tú cười nói:
- Hai nhà chúng ta có thù mấy đời, chém giết lẫn nhau đã hơn một trăm năm, còn có thể không tìm cách dò xét lai lịch của đối phương sao?
- Chỉ có điều, Miêu gia chúng ta cũng chỉ có thể thu thập được công pháp nhập môn của Hồ gia kiếm, Hỗn Nguyên Kiếm Kinh cao thâm nhất thì dù thế nào cũng không thể có được.
Tôn Yến Vãn thầm nghĩ: “Nhân sĩ võ lâm ở thế giới này dã man vậy sao? Chỉ e lai lịch võ công của những người này không được vẻ vang, nói không chừng còn có hình thức tra tấn bức cung, hoặc là mai phục nằm vùng gì đó.”
Tuy nhiên Tôn Yến Vãn cũng không để ý lắm đến ân oán giữa hai nhà Miêu, Hồ, chỉ cần có thể học được võ công, thì ai quản những võ công này từ đâu mà có.
Miêu Hữu Tú nói:
- Võ công của Hồ gia cũng nổi danh trên giang hồ, nhập môn trước tiên phải học ba mươi sáu đường Hỗn Nguyên Thung, đợi khi đứng tấn được vài năm tự nhiên sẽ sinh ra nội lực, sau đó có thể tu luyện bảy mươi hai đường Đãng Ma Kiếm Thức cao cấp hơn.
Nhưng võ công cao thâm nhất của Hồ gia lại là bộ Hỗn Nguyên Kiếm Kinh.
Ngươi hẳn cũng đã thấy, Hồ Phượng Uy có thể bức ra nửa thước ánh sáng xanh trên trường kiếm, đó chính là Hỗn Nguyên Kiếm Kinh tu luyện thành công, luyện thành kiếm cương, cắt vàng chặt ngọc, không gì không phá nổi, uy lực còn mạnh hơn cả thần binh lợi khí.
Võ công của Hồ gia khác với Miêu gia chúng ta, chú trọng tích lũy, lúc còn trẻ, võ công của người Hồ gia thường không có gì đặc biệt, nhưng đến bảy tám mươi tuổi, công lực thâm hậu, nghiên cứu Hỗn Nguyên Kiếm Kinh tu thành Hỗn Nguyên Kiếm Cương, các môn phái khác sẽ không đánh lại.
Tổ tiên Miêu gia cũng từng suy nghĩ rất nhiều, nhưng cuối cùng vẫn không tìm được cách phá giải Hỗn Nguyên Kiếm Cương của Hồ gia.
May mà Khoái Tai Phong của Miêu gia chúng ta là đao pháp đỉnh cao thế gian, khinh công nhanh tuyệt thiên hạ, Hồ gia bọn họ cũng không làm gì được, mỗi bên đều có ưu khuyết.
Khi tổ phụ và phụ thân ta còn trẻ đã giết không ít người của Hồ gia, người Hồ gia nếu chưa luyện thành công kiếm cương thì vốn không phải là đối thủ của người Miêu gia, nhưng sau đó họ bị bảy tm lão già Hồ gia vây công mà chết.
Hồ Phượng Uy hơn ba mươi tuổi đã luyện thành kiếm cương, được coi là thiên tài ở Hồ gia. May mà hắn chết trong tay ta, nếu không mười năm tám năm nữa...
- Vậy còn ra thể thống gì!
“Hắc hắc!”
- Thôi, không nói những chuyện này nữa, ta truyền cho ngươi Hỗn Nguyên Thung trước.
Tôn Yến Vãn nghe mà lòng đầy xúc động, cũng không so đo học võ công của nhà ai, vội vàng nói:
- Đa tạ sư phụ ban ơn dạy võ.
Miêu Hữu Tú cười ha ha, rất hài lòng với sự nghe lời của đồ đệ mới thu nhận, trước tiên truyền cho Tôn Yến Vãn ba đường thung pháp.
Khi chỉ điểm Tôn Yến Vãn đứng tấn, hắn cũng không ngờ ngộ tính của đồ đệ mới này lại cao như vậy, học rất nhanh, chỉ sửa lại mấy lỗi nhỏ là đã nắm được ba đường thung pháp. Miêu Hữu Tú không khỏi vui mừng trong lòng, thầm nghĩ: “Vốn ta chỉ thấy hắn đáng thương, không ngờ ngộ tính lại tốt như vậy, cũng không uổng công ban cho một phần duyên phận này.”
Miêu Hữu Tú nói cho Tôn Yến Vãn biết võ công của mình là gia truyền, không thể dễ dàng truyền ra ngoài, nhưng không nói võ công Hồ gia cũng không truyền ra ngoài, việc học trộm võ công như vậy là đại kỵ của giang hồ.
Tôn Yến Vãn đi theo Miêu Hữu Tú, liên tục luyện hơn một tháng, học hết ba mươi sáu đường Hỗn Nguyên Thung của Hồ gia. Theo chỉ dẫn của sư phụ tu luyện môn thung công này, tay chân hắn dần dần sinh ra khí lực, hành động nhanh nhẹn hơn, thân thể cũng khỏe hơn rất nhiều. Thấy môn công pháp này quả nhiên có chỗ bất phàm, hắn càng ra sức khổ luyện.
Một ngày nọ, Miêu Hữu Tú để đồ đệ ở lại khách sạn, nói muốn đi thăm bạn.
Tôn Yến Vãn không có hứng thú gì với thế giới cổ đại này, dù sao khắp nơi đều giống như nông thôn lớn, thậm chí còn không bằng nông thôn giàu có hiện đại, cho dù danh thành của Đại Lang cũng chỉ bình thường.
Sau khi Miêu Hữu Tú đi khỏi, hắn cũng không ra ngoài mà ở trong khách sạn tu luyện hai ba canh giờ, bỗng nhiên xương cụt nóng lên, một luồng nhiệt khí dâng trào theo cột sống xông thẳng lên đỉnh đầu, hơi đảo quanh huyệt Bách Hội, rồi hóa thành một luồng khí lạnh, dọc theo mi tâm, sống mũi, cổ họng, ngực, một đường đổ xuống và rơi xuống đan điền. Luồng khí lưu này như có như không, xoay chuyển cực nhanh tại đan điền, lại thông với xương cụt, trong cơ thể nóng lạnh giao tranh, khi lên khi xuống, tạo thành một vòng tuần hoàn.
Tôn Yến Vãn mừng rỡ, đây không phải chuyện đùa, thầm kêu lên:
- Đây là sinh ra chân khí sao?
Hắn được Miêu Hữu Tú chỉ dạy, tuy rằng vui mừng, nhưng tâm thái phải bình tĩnh, không nhúc nhích, mặc cho chân khí từ từ tăng lên, mãi đến hơn nửa canh giờ sau, chân khí ổn định trong đan điền, mới thu lại Hỗn Nguyên Thung công.
Tôn Yến Vãn khẽ ấn đan điền một cái, bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ: “Sư phụ từng nói: Đợi khi đứng tấn được vài năm, tự nhiên sẽ sinh ra nội lực, liền có thể truyền thụ Đãng Ma Kiếm Pháp. Ta phải hỏi sư phụ xem, bao lâu mới có thể luyện ra chân khí? Nếu quá nhanh, ta phải giấu giiếm trước, để tránh cây cao đón gió.”
- Nhưng, ta giấu giếm tu vi, nếu lỡ mất cơ hội học võ công cao cấp hơn thì chẳng phải là lợi bất cập hại sao?
Trong lòng hắn rối bời, đêm đó, Miêu Hữu Tú không trở về.
Tôn Yến Vãn đợi hai ba ngày, vẫn không thấy Miêu Hữu Tú trở về, hắn lo lắng cho sư phụ, cũng sợ chỗ dựa này đột nhiên biến mất, không kìm được muốn ra ngoài dò la tin tức.
Miêu Hữu Tú không nói đi gặp bạn bè nào, dù sao Tôn Yến Vãn cũng là người xuyên không, suy nghĩ nhanh nhạy, thầm nghĩ: “Bạn tốt của sư phụ chắc cũng là nhân sĩ võ lâm!” Hắn tìm chủ quán hỏi thăm xem ở đây có nhân sĩ võ lâm nổi tiếng nào không? Hỏi ra bảy tám cái tên, trong lòng đã có chút manh mối, không đến mức mờ mịt không biết gì.
Tôn Yến Vãn lặng lẽ ra khỏi khách sạn, vừa lúc nhìn thấy một đám người của bang phái vội vã đi lướt qua hắn tiến vào khách sạn, trong lòng hắn khẽ động, xoay người đi vào con hẻm nhỏ gần đó.
Một lát sau, đám người bang phái kia xông ra, đuổi dọc theo con đường lớn.
Hắn có thể giết được Hồ Phượng Uy hoàn toàn là do may mắn, tuy rằng một đao giết chết kẻ thù lớn này, nhưng lại bị trúng một chưởng Hỗn Nguyên, dễ phải mất đến một năm rưỡi mới có thể hồi phục.
Ở trong khách điếm này ba ngày, Miêu Hữu Tú nuốt đan dược mấy lần, lại ngồi thiền chữa thương, áp chế nội thương, liền lại khởi hành, một đường đi về phía nam, ngày đi đêm nghỉ suốt mười mấy ngày. Khí hậu dần dần ấm áp, tuy vẫn là mùa đông, nhưng không quá lạnh lẽo, khi đi ngang qua một tòa thành lớn, Miêu Hữu Tú bán con ngựa tốt đổi một chiếc xe ngựa, nhờ thế đi đường cũng đỡ vất vả.
Đợi đến khi hai sư đồ đến thành Sùng Dương ở Giang Nam lộ, Tôn Yến Vãn cuối cùng cũng hiểu rõ khái quát địa lý của thiên hạ này, thế sự mới cũ.
Hiện tại có một triều đình, quốc hiệu Đại Lang, chia thiên hạ thành mười chín lộ, ba mươi lăm đạo, lộ là hành tỉnh, có Thứ sử xử lý chính vụ, quyền lực cực lớn, đạo là nơi đóng quân, thiết lập Đại tổng quản cai quản quân đội, độc đoán chuyên quyền, chính trị và quân sự phân chia, thiên hạ bình thường nhưng không được thái bình lắm, nhân sĩ giang hồ hoành hành ngang ngược, bang hội chiếm núi xưng vương rất nhiều, chống lại việc quyên góp, kháng thuế, cát cứ một phương, Nam Hạ, Bắc Yến hai nước lớn thường xuyên xâm nhiễu, biên cương chiến hỏa không ngừng.
Miêu Hữu Tú đến thành Sùng Dương, tìm một khách điếm ở lại rồi không đi nữa, cả ngày không ra khỏi cửa, chuyên tâm dưỡng thương, qua hơn nửa tháng, thân thể đã chuyển biến tốt, liền gọi Tôn Yến Vãn đến trước mặt, nói:
- Miêu gia chúng ta ngoài võ công gia truyền, cũng thu thập được sáu bảy loại võ học nhất lưu để cho con cháu trong gia tộc khi học võ, có thể suy ra những thứ khác mà tham khảo.
Nói đến đây, hắn thở dài, nói:
- Miêu gia chúng ta vốn cũng là đại tộc, nhưng hiện tại sợ là không còn mấy người.
Tôn Yến Vãn cũng không tiện nói tiếp, cũng không thể nói rằng mình đang phải cố nén bi thương, chỉ có thể im lặng để không phá hỏng bầu không khí.
Miêu Hữu Tú khó chịu một lúc, nói:
- Hôm đó ngươi nhặt được Đãng Ma Kiếm của Hồ Phượng Uy, hẳn là có duyên với kiếm thuật, vậy ta sẽ truyền cho ngươi một đường kiếm pháp của Hồ gia!
Tôn Yến Vãn kinh hãi, nói:
- Sư phụ còn hiểu kiếm pháp của Hồ gia?
Miêu Hữu Tú cười nói:
- Hai nhà chúng ta có thù mấy đời, chém giết lẫn nhau đã hơn một trăm năm, còn có thể không tìm cách dò xét lai lịch của đối phương sao?
- Chỉ có điều, Miêu gia chúng ta cũng chỉ có thể thu thập được công pháp nhập môn của Hồ gia kiếm, Hỗn Nguyên Kiếm Kinh cao thâm nhất thì dù thế nào cũng không thể có được.
Tôn Yến Vãn thầm nghĩ: “Nhân sĩ võ lâm ở thế giới này dã man vậy sao? Chỉ e lai lịch võ công của những người này không được vẻ vang, nói không chừng còn có hình thức tra tấn bức cung, hoặc là mai phục nằm vùng gì đó.”
Tuy nhiên Tôn Yến Vãn cũng không để ý lắm đến ân oán giữa hai nhà Miêu, Hồ, chỉ cần có thể học được võ công, thì ai quản những võ công này từ đâu mà có.
Miêu Hữu Tú nói:
- Võ công của Hồ gia cũng nổi danh trên giang hồ, nhập môn trước tiên phải học ba mươi sáu đường Hỗn Nguyên Thung, đợi khi đứng tấn được vài năm tự nhiên sẽ sinh ra nội lực, sau đó có thể tu luyện bảy mươi hai đường Đãng Ma Kiếm Thức cao cấp hơn.
Nhưng võ công cao thâm nhất của Hồ gia lại là bộ Hỗn Nguyên Kiếm Kinh.
Ngươi hẳn cũng đã thấy, Hồ Phượng Uy có thể bức ra nửa thước ánh sáng xanh trên trường kiếm, đó chính là Hỗn Nguyên Kiếm Kinh tu luyện thành công, luyện thành kiếm cương, cắt vàng chặt ngọc, không gì không phá nổi, uy lực còn mạnh hơn cả thần binh lợi khí.
Võ công của Hồ gia khác với Miêu gia chúng ta, chú trọng tích lũy, lúc còn trẻ, võ công của người Hồ gia thường không có gì đặc biệt, nhưng đến bảy tám mươi tuổi, công lực thâm hậu, nghiên cứu Hỗn Nguyên Kiếm Kinh tu thành Hỗn Nguyên Kiếm Cương, các môn phái khác sẽ không đánh lại.
Tổ tiên Miêu gia cũng từng suy nghĩ rất nhiều, nhưng cuối cùng vẫn không tìm được cách phá giải Hỗn Nguyên Kiếm Cương của Hồ gia.
May mà Khoái Tai Phong của Miêu gia chúng ta là đao pháp đỉnh cao thế gian, khinh công nhanh tuyệt thiên hạ, Hồ gia bọn họ cũng không làm gì được, mỗi bên đều có ưu khuyết.
Khi tổ phụ và phụ thân ta còn trẻ đã giết không ít người của Hồ gia, người Hồ gia nếu chưa luyện thành công kiếm cương thì vốn không phải là đối thủ của người Miêu gia, nhưng sau đó họ bị bảy tm lão già Hồ gia vây công mà chết.
Hồ Phượng Uy hơn ba mươi tuổi đã luyện thành kiếm cương, được coi là thiên tài ở Hồ gia. May mà hắn chết trong tay ta, nếu không mười năm tám năm nữa...
- Vậy còn ra thể thống gì!
“Hắc hắc!”
- Thôi, không nói những chuyện này nữa, ta truyền cho ngươi Hỗn Nguyên Thung trước.
Tôn Yến Vãn nghe mà lòng đầy xúc động, cũng không so đo học võ công của nhà ai, vội vàng nói:
- Đa tạ sư phụ ban ơn dạy võ.
Miêu Hữu Tú cười ha ha, rất hài lòng với sự nghe lời của đồ đệ mới thu nhận, trước tiên truyền cho Tôn Yến Vãn ba đường thung pháp.
Khi chỉ điểm Tôn Yến Vãn đứng tấn, hắn cũng không ngờ ngộ tính của đồ đệ mới này lại cao như vậy, học rất nhanh, chỉ sửa lại mấy lỗi nhỏ là đã nắm được ba đường thung pháp. Miêu Hữu Tú không khỏi vui mừng trong lòng, thầm nghĩ: “Vốn ta chỉ thấy hắn đáng thương, không ngờ ngộ tính lại tốt như vậy, cũng không uổng công ban cho một phần duyên phận này.”
Miêu Hữu Tú nói cho Tôn Yến Vãn biết võ công của mình là gia truyền, không thể dễ dàng truyền ra ngoài, nhưng không nói võ công Hồ gia cũng không truyền ra ngoài, việc học trộm võ công như vậy là đại kỵ của giang hồ.
Tôn Yến Vãn đi theo Miêu Hữu Tú, liên tục luyện hơn một tháng, học hết ba mươi sáu đường Hỗn Nguyên Thung của Hồ gia. Theo chỉ dẫn của sư phụ tu luyện môn thung công này, tay chân hắn dần dần sinh ra khí lực, hành động nhanh nhẹn hơn, thân thể cũng khỏe hơn rất nhiều. Thấy môn công pháp này quả nhiên có chỗ bất phàm, hắn càng ra sức khổ luyện.
Một ngày nọ, Miêu Hữu Tú để đồ đệ ở lại khách sạn, nói muốn đi thăm bạn.
Tôn Yến Vãn không có hứng thú gì với thế giới cổ đại này, dù sao khắp nơi đều giống như nông thôn lớn, thậm chí còn không bằng nông thôn giàu có hiện đại, cho dù danh thành của Đại Lang cũng chỉ bình thường.
Sau khi Miêu Hữu Tú đi khỏi, hắn cũng không ra ngoài mà ở trong khách sạn tu luyện hai ba canh giờ, bỗng nhiên xương cụt nóng lên, một luồng nhiệt khí dâng trào theo cột sống xông thẳng lên đỉnh đầu, hơi đảo quanh huyệt Bách Hội, rồi hóa thành một luồng khí lạnh, dọc theo mi tâm, sống mũi, cổ họng, ngực, một đường đổ xuống và rơi xuống đan điền. Luồng khí lưu này như có như không, xoay chuyển cực nhanh tại đan điền, lại thông với xương cụt, trong cơ thể nóng lạnh giao tranh, khi lên khi xuống, tạo thành một vòng tuần hoàn.
Tôn Yến Vãn mừng rỡ, đây không phải chuyện đùa, thầm kêu lên:
- Đây là sinh ra chân khí sao?
Hắn được Miêu Hữu Tú chỉ dạy, tuy rằng vui mừng, nhưng tâm thái phải bình tĩnh, không nhúc nhích, mặc cho chân khí từ từ tăng lên, mãi đến hơn nửa canh giờ sau, chân khí ổn định trong đan điền, mới thu lại Hỗn Nguyên Thung công.
Tôn Yến Vãn khẽ ấn đan điền một cái, bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ: “Sư phụ từng nói: Đợi khi đứng tấn được vài năm, tự nhiên sẽ sinh ra nội lực, liền có thể truyền thụ Đãng Ma Kiếm Pháp. Ta phải hỏi sư phụ xem, bao lâu mới có thể luyện ra chân khí? Nếu quá nhanh, ta phải giấu giiếm trước, để tránh cây cao đón gió.”
- Nhưng, ta giấu giếm tu vi, nếu lỡ mất cơ hội học võ công cao cấp hơn thì chẳng phải là lợi bất cập hại sao?
Trong lòng hắn rối bời, đêm đó, Miêu Hữu Tú không trở về.
Tôn Yến Vãn đợi hai ba ngày, vẫn không thấy Miêu Hữu Tú trở về, hắn lo lắng cho sư phụ, cũng sợ chỗ dựa này đột nhiên biến mất, không kìm được muốn ra ngoài dò la tin tức.
Miêu Hữu Tú không nói đi gặp bạn bè nào, dù sao Tôn Yến Vãn cũng là người xuyên không, suy nghĩ nhanh nhạy, thầm nghĩ: “Bạn tốt của sư phụ chắc cũng là nhân sĩ võ lâm!” Hắn tìm chủ quán hỏi thăm xem ở đây có nhân sĩ võ lâm nổi tiếng nào không? Hỏi ra bảy tám cái tên, trong lòng đã có chút manh mối, không đến mức mờ mịt không biết gì.
Tôn Yến Vãn lặng lẽ ra khỏi khách sạn, vừa lúc nhìn thấy một đám người của bang phái vội vã đi lướt qua hắn tiến vào khách sạn, trong lòng hắn khẽ động, xoay người đi vào con hẻm nhỏ gần đó.
Một lát sau, đám người bang phái kia xông ra, đuổi dọc theo con đường lớn.