Ngay cả Tôn Yến Vãn – kẻ xuyên không lòng dạ sắt đá – cũng không kìm được mà thoáng chạnh lòng, cảm thấy lão già Lao Thanh Sơn này thật thảm hại. Tuy nhiên, hắn không phải người bị hại, sư phụ Trương Viễn Kiều cũng ở đó nên không tiện lên tiếng.
Lâm Cảnh chỉ là một đứa trẻ, sao đã từng thấy qua cảnh tượng này? Hắn luống cuống tay chân, theo bản năng nhìn về phía biểu đệ Trương Phàm Nhi. Hắn ta bái sư chưa lâu, trong lòng còn chưa coi sư phụ là chỗ dựa, càng tin tưởng biểu đệ cùng lớn lên từ nhỏ.
Trương Phàm Nhi vẫn luôn im lặng, đột nhiên lau đi hàng nước mắt chưa khô, cất tiếng:
- Biểu ca, kẻ thù giết hại hai nhà chúng ta là kẻ đứng sau màn, nhưng những người này chẳng qua cũng chỉ là bất đắc dĩ mà thôi. Chúng ta muốn báo thù, nên tìm những kẻ ra lệnh kia mới phải.
Lâm Cảnh thở phào nhẹ nhõm, nói:
- Biểu đệ nói chí phải.
Lúc này hắn mới nhìn sang Tôn Yến Vãn, lại thấy sư phụ chỉ về phía sư tổ, vội vàng quỳ xuống dưới chân Trương Viễn Kiều, nói:
- Khẩn cầu sư tổ làm chủ.
Trương Viễn Kiều khẽ trầm ngâm, thầm nghĩ: “Hai đứa trẻ này gặp đại nạn mà không chết, e rằng cũng có chút khí vận, chỉ là không biết thiên phú võ học ra sao?”
- Thôi được! Sắp xếp cho bọn chúng một phen vậy.
Trương Viễn Kiều thản nhiên nói:
- Tuy có chút nguyên do, nhưng việc tàn sát người vô tội, há có thể dễ dàng bỏ qua. Từ hôm nay trở đi, Thiên Hạt Giáo tôn…
Hắn liếc nhìn Lâm Cảnh khẽ lắc đầu, cảm thấy đứa trẻ này tuy thông minh lanh lợi, nhưng tâm tư quá sâu, chỉ vào Trương Phàm Nhi nói:
- Đồ tôn Trương Phàm Nhi của ta làm Giáo chủ, hai phụ tử các ngươi làm Phó Giáo chủ. Sau này hai đồ tôn này của ta muốn báo thù rửa hận cho phụ mẫu, hai phụ tử các ngươi phải dốc toàn lực tương trợ.
Tôn Yến Vãn với tư duy của người hiện đại, cho rằng sư phụ trở về sẽ thu Lâm Cảnh và Trương Phàm Nhi làm đồ đệ, đó là lấy lòng mình đo lòng người.
Trương Viễn Kiều chính là đại tông sư đương thời, việc chọn lựa đồ đệ cực kỳ nghiêm khắc. Nếu không có Miêu Hữu Tú cảm kích ân cứu mạng của Tôn Yến Vãn, lại thêm mối quan hệ của tổ tiên Miêu gia và Phong tổ sư, cùng với giao tình của bản thân và Trương Viễn Kiều, Trương Thanh Khê lại đặc biệt có duyên với hắn, nguyện ý tiến cử, thì cũng không dễ dàng bái sư như vậy.
Tôn Yến Vãn nào có biết, Miêu Hữu Tú bảo đảm quan trọng đến nhường nào! Trương Thanh Khê tiến cử khó khăn ra sao.
Bằng không, cho dù Trương Viễn Kiều có nguyện ý thu đồ đệ, ít nhất cũng phải khảo nghiệm vài năm, xác định rõ tính tình phẩm hạnh, mới chính thức truyền thụ tuyệt học Tung Dương phái.
Lâm Cảnh và Trương Phàm Nhi, thứ nhất không có bối cảnh, thứ hai không rõ lai lịch, thân phận chưa chắc trong sạch, lại mang huyết hải thâm thù, càng không biết tư chất luyện võ ra sao, Trương Viễn Kiều không thể nào thu làm đồ đệ.
Tôn Yến Vãn thay hắn thu hai đồ tôn, hắn cũng không đặc biệt yêu thích, lão đạo nghĩ rằng: “Nếu bọn chúng có chút tư chất luyện võ, cũng có thể kế thừa chân truyền của Thái Ất quan ta.”
“Nếu không có thiên phú võ học, tùy tiện truyền thụ vài bộ võ công, Thiên Hạt giáo lại là nơi thích hợp, một người làm Giáo chủ, một người có thể nương thân trong giáo, sống một cuộc sống không tệ.”
Còn việc Lâm Cảnh và Trương Phàm Nhi báo thù ra sao, căn bản không nằm trong phạm vi suy xét của Trương Viễn Kiều.
Lao Thanh Sơn mừng rỡ quá đỗi, vội vàng dập đầu lạy Trương Viễn Kiều và Trương Phàm Nhi. Lao Ái cũng theo phụ thân quỳ xuống, thầm nghĩ: “Lao gia ta cuối cùng cũng thoát được một kiếp.”
Trương Phàm Nhi luống cuống tay chân, dù sao hắn cũng chỉ là một đứa trẻ bảy, tám tuổi, lí nhí nói:
- Ta không thích hợp làm Giáo chủ.
Tôn Yến Vãn đưa tay vỗ vai đồ đệ này, nói:
- Kẻ thù của ngươi thế lực rất lớn, ngươi và Lâm Cảnh đơn độc hai người, không có người giúp đỡ, quyết không thể báo thù.
Trương Phàm Nhi cắn răng, nói:
- Vậy ta đồng ý.
Tôn Yến Vãn thầm nghĩ: “Có chút phong thái nhân vật chính của tiểu thuyết võ hiệp cổ điển rồi đấy.”
Hắn lại liếc nhìn Lâm Cảnh, vỗ vai hắn nói:
- Sư tổ ngươi vừa thu phục Thiên Xà bang. Ừm, ta không nói ngươi làm bang chủ Thiên Xà bang. Ý của vi sư là, với địa vị giang hồ của Thái Ất quan chúng ta, loại bang hội tam, tứ lưu này, tùy tiện có thể thu phục mười bảy, mười tám bang. Ngươi phải chăm chỉ luyện võ, mới có thể đối kháng với kẻ thù.
Lâm Cảnh vốn không nghĩ nhiều như vậy, dù sao hắn vẫn chỉ là một đứa trẻ, nhưng bị mấy câu nói của sư phụ làm cho tâm tình sục sôi, hận không thể lập tức luyện thành võ công, chiêu mộ hàng ngàn hàng vạn thủ hạ đi báo thù.
Trương Viễn Kiều lần đầu tiên phát hiện ra nhị đệ tử này lại giảo hoạt như vậy, cười nói:
- Nếu ngươi muốn thu đồ đệ, những tục vụ này đều giao cho ngươi quản lý, nhưng quyết không được lơ là việc luyện võ. Trong khoảng thời gian vi sư rời đi, ngươi có lười biếng chăng?
Tôn Yến Vãn vội vàng nói:
- Đại sư huynh có thể làm chứng, đồ nhi vô cùng chăm chỉ nỗ lực.
Trương Viễn Kiều có ý muốn khảo nghiệm bài vở của tân đồ đệ, phất tay bảo phụ tử Lao Thanh Sơn rời đi, cũng để Lâm Cảnh và Trương Phàm Nhi chờ ở một bên, dẫn hai đồ đệ đến thiên điện nơi thường ngày giảng dạy.
Không đợi sư phụ hỏi, Tôn Yến Vãn liền vội vàng nói:
- Sau khi sư phụ rời đi, đồ nhi vẫn luôn nỗ lực tu luyện Tử Ngọ Kinh, đến nay đã đả thông được kinh mạch thứ ba.
Trương Viễn Kiều đưa tay ấn vào mạch môn của tiểu đồ đệ, truyền một đạo chân khí qua, quả nhiên phát hiện trong cơ thể Tôn Yến Vãn có ba đường kinh mạch đã được đả thông, không khỏi lộ vẻ vui mừng, thầm nghĩ: “Vốn dĩ chỉ nể mặt Miêu Hữu Tú, lại có Thanh Khê nói đỡ mới thu nhận đồ đệ này, không ngờ thiên phú lại cao đến vậy.”
“Ngay cả ta năm đó tu hành Tử Ngọ Kinh, tốc độ tiến triển cũng chỉ đến thế mà thôi, đồ đệ này thu nhận không uổng.”
“Haiz, chỉ là quá mức lộn xộn, làm việc tùy tiện, ta mới ra ngoài có mấy ngày đã nhận hai đứa đồ tôn. Yến Vãn đã thu nhận người, lại là hai đứa trẻ mồ côi, cũng không tiện đuổi đi.”
Hắn mỉm cười, nói:
- Không tệ, Yến Vãn quả nhiên nỗ lực. Ngươi tu tập Tử Ngọ Kinh có tiến triển, trước hết cứ chuyên tâm vào môn tâm pháp này. Đợi đến khi đả thông thêm hai đường kinh mạch nữa, ta sẽ truyền thụ cho ngươi quyền pháp nhập môn của Tung Dương phái. Ừm, còn một việc nữa, tạm thời ngươi không được truyền thụ Tử Ngọ Kinh cho Lâm Cảnh và Trương Phàm Nhi. Đợi trong vòng vài năm, xem bọn chúng có làm điều gì sai trái không, phẩm hạnh có đoan chính không, thiên phú có đủ hay không, mới có thể truyền thụ Tử Ngọ Kinh. Trước hết ngươi hãy truyền thụ cho bọn chúng Hỗn Nguyên Thung, còn Đãng Ma Kiếm Pháp thì không được tùy tiện truyền thụ.
Tôn Yến Vãn cũng không biết vì sao sư phụ không cho phép mình truyền thụ Tử Ngọ Kinh cho hai đồ đệ? Dù sao hắn cũng là người xuyên không nên không được thích ứng cho lắm đối với những quy củ môn phái cổ xưa này. Tuy nhiên, hắn không phải là người hay câu nệ, sư phụ không nói, có nghĩa là hắn không cần biết, chỉ cần làm theo là được, lập tức đáp:
- Đồ nhi đã rõ.
Kiểm tra qua võ công của tiểu đồ đệ, Trương Viễn Kiều lại hỏi vài câu về tiến triển của đại đồ đệ và chỉ dạy vài chỗ. Hắn cũng không để Tôn Yến Vãn tránh đi, chỉ là việc chỉ dạy võ công như vậy, chỉ cần chọn những chỗ mấu chốt, không đầy đủ, Tôn Yến Vãn nghe cũng không hiểu.
Kiểm tra hai đồ đệ xong, Trương Viễn Kiều thuận miệng kể một vài chuyện thú vị trong chuyến đi lần này, thu phục Thiên Xà bang ra sao. Trương Thanh Khê từng theo sư phụ hành tẩu giang hồ nên không cảm thấy gì, còn Tôn Yến Vãn lại được mở rộng tầm mắt, hắn giờ đây đã hiểu thế nào là “võ công cao cường, kiếm tiền dễ dàng.”
-------------------
Một nam tử mặc thanh bào, thản nhiên hỏi:
- Lao Thanh Sơn bắt hai huynh đệ các ngươi lên đạo quán kia ư?
Hai gã nam tử dũng mãnh mặt mày kinh hãi, vội vàng gật đầu, sợ vị thượng sai này nổi giận, tiện tay giết chết bọn hắn.
Nam tử thanh bào cười lạnh, nói:
- Bảo các ngươi thay thế Lao Thanh Sơn nắm giữ Thiên Hạt giáo, vậy mà các ngươi làm việc lộn xộn, lại còn để phụ tử Lao gia chạy thoát, các ngươi còn có tác dụng gì?
Đỗ Vạn Lý, Đỗ Thiên Hành, huynh đệ hai người lòng lạnh như băng, đều cảm nhận được sát ý trên người nam tử thanh bào.
Hai huynh đệ từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, tâm ý tương thông, đồng loạt quát lớn, một người thi triển Thiên Kiêu Trảo gia truyền, một người thi triển Xích Hạt Thủ độc môn của Thiên Hạt giáo, cùng đánh về phía người nọ.
Lâm Cảnh chỉ là một đứa trẻ, sao đã từng thấy qua cảnh tượng này? Hắn luống cuống tay chân, theo bản năng nhìn về phía biểu đệ Trương Phàm Nhi. Hắn ta bái sư chưa lâu, trong lòng còn chưa coi sư phụ là chỗ dựa, càng tin tưởng biểu đệ cùng lớn lên từ nhỏ.
Trương Phàm Nhi vẫn luôn im lặng, đột nhiên lau đi hàng nước mắt chưa khô, cất tiếng:
- Biểu ca, kẻ thù giết hại hai nhà chúng ta là kẻ đứng sau màn, nhưng những người này chẳng qua cũng chỉ là bất đắc dĩ mà thôi. Chúng ta muốn báo thù, nên tìm những kẻ ra lệnh kia mới phải.
Lâm Cảnh thở phào nhẹ nhõm, nói:
- Biểu đệ nói chí phải.
Lúc này hắn mới nhìn sang Tôn Yến Vãn, lại thấy sư phụ chỉ về phía sư tổ, vội vàng quỳ xuống dưới chân Trương Viễn Kiều, nói:
- Khẩn cầu sư tổ làm chủ.
Trương Viễn Kiều khẽ trầm ngâm, thầm nghĩ: “Hai đứa trẻ này gặp đại nạn mà không chết, e rằng cũng có chút khí vận, chỉ là không biết thiên phú võ học ra sao?”
- Thôi được! Sắp xếp cho bọn chúng một phen vậy.
Trương Viễn Kiều thản nhiên nói:
- Tuy có chút nguyên do, nhưng việc tàn sát người vô tội, há có thể dễ dàng bỏ qua. Từ hôm nay trở đi, Thiên Hạt Giáo tôn…
Hắn liếc nhìn Lâm Cảnh khẽ lắc đầu, cảm thấy đứa trẻ này tuy thông minh lanh lợi, nhưng tâm tư quá sâu, chỉ vào Trương Phàm Nhi nói:
- Đồ tôn Trương Phàm Nhi của ta làm Giáo chủ, hai phụ tử các ngươi làm Phó Giáo chủ. Sau này hai đồ tôn này của ta muốn báo thù rửa hận cho phụ mẫu, hai phụ tử các ngươi phải dốc toàn lực tương trợ.
Tôn Yến Vãn với tư duy của người hiện đại, cho rằng sư phụ trở về sẽ thu Lâm Cảnh và Trương Phàm Nhi làm đồ đệ, đó là lấy lòng mình đo lòng người.
Trương Viễn Kiều chính là đại tông sư đương thời, việc chọn lựa đồ đệ cực kỳ nghiêm khắc. Nếu không có Miêu Hữu Tú cảm kích ân cứu mạng của Tôn Yến Vãn, lại thêm mối quan hệ của tổ tiên Miêu gia và Phong tổ sư, cùng với giao tình của bản thân và Trương Viễn Kiều, Trương Thanh Khê lại đặc biệt có duyên với hắn, nguyện ý tiến cử, thì cũng không dễ dàng bái sư như vậy.
Tôn Yến Vãn nào có biết, Miêu Hữu Tú bảo đảm quan trọng đến nhường nào! Trương Thanh Khê tiến cử khó khăn ra sao.
Bằng không, cho dù Trương Viễn Kiều có nguyện ý thu đồ đệ, ít nhất cũng phải khảo nghiệm vài năm, xác định rõ tính tình phẩm hạnh, mới chính thức truyền thụ tuyệt học Tung Dương phái.
Lâm Cảnh và Trương Phàm Nhi, thứ nhất không có bối cảnh, thứ hai không rõ lai lịch, thân phận chưa chắc trong sạch, lại mang huyết hải thâm thù, càng không biết tư chất luyện võ ra sao, Trương Viễn Kiều không thể nào thu làm đồ đệ.
Tôn Yến Vãn thay hắn thu hai đồ tôn, hắn cũng không đặc biệt yêu thích, lão đạo nghĩ rằng: “Nếu bọn chúng có chút tư chất luyện võ, cũng có thể kế thừa chân truyền của Thái Ất quan ta.”
“Nếu không có thiên phú võ học, tùy tiện truyền thụ vài bộ võ công, Thiên Hạt giáo lại là nơi thích hợp, một người làm Giáo chủ, một người có thể nương thân trong giáo, sống một cuộc sống không tệ.”
Còn việc Lâm Cảnh và Trương Phàm Nhi báo thù ra sao, căn bản không nằm trong phạm vi suy xét của Trương Viễn Kiều.
Lao Thanh Sơn mừng rỡ quá đỗi, vội vàng dập đầu lạy Trương Viễn Kiều và Trương Phàm Nhi. Lao Ái cũng theo phụ thân quỳ xuống, thầm nghĩ: “Lao gia ta cuối cùng cũng thoát được một kiếp.”
Trương Phàm Nhi luống cuống tay chân, dù sao hắn cũng chỉ là một đứa trẻ bảy, tám tuổi, lí nhí nói:
- Ta không thích hợp làm Giáo chủ.
Tôn Yến Vãn đưa tay vỗ vai đồ đệ này, nói:
- Kẻ thù của ngươi thế lực rất lớn, ngươi và Lâm Cảnh đơn độc hai người, không có người giúp đỡ, quyết không thể báo thù.
Trương Phàm Nhi cắn răng, nói:
- Vậy ta đồng ý.
Tôn Yến Vãn thầm nghĩ: “Có chút phong thái nhân vật chính của tiểu thuyết võ hiệp cổ điển rồi đấy.”
Hắn lại liếc nhìn Lâm Cảnh, vỗ vai hắn nói:
- Sư tổ ngươi vừa thu phục Thiên Xà bang. Ừm, ta không nói ngươi làm bang chủ Thiên Xà bang. Ý của vi sư là, với địa vị giang hồ của Thái Ất quan chúng ta, loại bang hội tam, tứ lưu này, tùy tiện có thể thu phục mười bảy, mười tám bang. Ngươi phải chăm chỉ luyện võ, mới có thể đối kháng với kẻ thù.
Lâm Cảnh vốn không nghĩ nhiều như vậy, dù sao hắn vẫn chỉ là một đứa trẻ, nhưng bị mấy câu nói của sư phụ làm cho tâm tình sục sôi, hận không thể lập tức luyện thành võ công, chiêu mộ hàng ngàn hàng vạn thủ hạ đi báo thù.
Trương Viễn Kiều lần đầu tiên phát hiện ra nhị đệ tử này lại giảo hoạt như vậy, cười nói:
- Nếu ngươi muốn thu đồ đệ, những tục vụ này đều giao cho ngươi quản lý, nhưng quyết không được lơ là việc luyện võ. Trong khoảng thời gian vi sư rời đi, ngươi có lười biếng chăng?
Tôn Yến Vãn vội vàng nói:
- Đại sư huynh có thể làm chứng, đồ nhi vô cùng chăm chỉ nỗ lực.
Trương Viễn Kiều có ý muốn khảo nghiệm bài vở của tân đồ đệ, phất tay bảo phụ tử Lao Thanh Sơn rời đi, cũng để Lâm Cảnh và Trương Phàm Nhi chờ ở một bên, dẫn hai đồ đệ đến thiên điện nơi thường ngày giảng dạy.
Không đợi sư phụ hỏi, Tôn Yến Vãn liền vội vàng nói:
- Sau khi sư phụ rời đi, đồ nhi vẫn luôn nỗ lực tu luyện Tử Ngọ Kinh, đến nay đã đả thông được kinh mạch thứ ba.
Trương Viễn Kiều đưa tay ấn vào mạch môn của tiểu đồ đệ, truyền một đạo chân khí qua, quả nhiên phát hiện trong cơ thể Tôn Yến Vãn có ba đường kinh mạch đã được đả thông, không khỏi lộ vẻ vui mừng, thầm nghĩ: “Vốn dĩ chỉ nể mặt Miêu Hữu Tú, lại có Thanh Khê nói đỡ mới thu nhận đồ đệ này, không ngờ thiên phú lại cao đến vậy.”
“Ngay cả ta năm đó tu hành Tử Ngọ Kinh, tốc độ tiến triển cũng chỉ đến thế mà thôi, đồ đệ này thu nhận không uổng.”
“Haiz, chỉ là quá mức lộn xộn, làm việc tùy tiện, ta mới ra ngoài có mấy ngày đã nhận hai đứa đồ tôn. Yến Vãn đã thu nhận người, lại là hai đứa trẻ mồ côi, cũng không tiện đuổi đi.”
Hắn mỉm cười, nói:
- Không tệ, Yến Vãn quả nhiên nỗ lực. Ngươi tu tập Tử Ngọ Kinh có tiến triển, trước hết cứ chuyên tâm vào môn tâm pháp này. Đợi đến khi đả thông thêm hai đường kinh mạch nữa, ta sẽ truyền thụ cho ngươi quyền pháp nhập môn của Tung Dương phái. Ừm, còn một việc nữa, tạm thời ngươi không được truyền thụ Tử Ngọ Kinh cho Lâm Cảnh và Trương Phàm Nhi. Đợi trong vòng vài năm, xem bọn chúng có làm điều gì sai trái không, phẩm hạnh có đoan chính không, thiên phú có đủ hay không, mới có thể truyền thụ Tử Ngọ Kinh. Trước hết ngươi hãy truyền thụ cho bọn chúng Hỗn Nguyên Thung, còn Đãng Ma Kiếm Pháp thì không được tùy tiện truyền thụ.
Tôn Yến Vãn cũng không biết vì sao sư phụ không cho phép mình truyền thụ Tử Ngọ Kinh cho hai đồ đệ? Dù sao hắn cũng là người xuyên không nên không được thích ứng cho lắm đối với những quy củ môn phái cổ xưa này. Tuy nhiên, hắn không phải là người hay câu nệ, sư phụ không nói, có nghĩa là hắn không cần biết, chỉ cần làm theo là được, lập tức đáp:
- Đồ nhi đã rõ.
Kiểm tra qua võ công của tiểu đồ đệ, Trương Viễn Kiều lại hỏi vài câu về tiến triển của đại đồ đệ và chỉ dạy vài chỗ. Hắn cũng không để Tôn Yến Vãn tránh đi, chỉ là việc chỉ dạy võ công như vậy, chỉ cần chọn những chỗ mấu chốt, không đầy đủ, Tôn Yến Vãn nghe cũng không hiểu.
Kiểm tra hai đồ đệ xong, Trương Viễn Kiều thuận miệng kể một vài chuyện thú vị trong chuyến đi lần này, thu phục Thiên Xà bang ra sao. Trương Thanh Khê từng theo sư phụ hành tẩu giang hồ nên không cảm thấy gì, còn Tôn Yến Vãn lại được mở rộng tầm mắt, hắn giờ đây đã hiểu thế nào là “võ công cao cường, kiếm tiền dễ dàng.”
-------------------
Một nam tử mặc thanh bào, thản nhiên hỏi:
- Lao Thanh Sơn bắt hai huynh đệ các ngươi lên đạo quán kia ư?
Hai gã nam tử dũng mãnh mặt mày kinh hãi, vội vàng gật đầu, sợ vị thượng sai này nổi giận, tiện tay giết chết bọn hắn.
Nam tử thanh bào cười lạnh, nói:
- Bảo các ngươi thay thế Lao Thanh Sơn nắm giữ Thiên Hạt giáo, vậy mà các ngươi làm việc lộn xộn, lại còn để phụ tử Lao gia chạy thoát, các ngươi còn có tác dụng gì?
Đỗ Vạn Lý, Đỗ Thiên Hành, huynh đệ hai người lòng lạnh như băng, đều cảm nhận được sát ý trên người nam tử thanh bào.
Hai huynh đệ từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, tâm ý tương thông, đồng loạt quát lớn, một người thi triển Thiên Kiêu Trảo gia truyền, một người thi triển Xích Hạt Thủ độc môn của Thiên Hạt giáo, cùng đánh về phía người nọ.