Kiếm Khiếu Linh Tiêu

Chương 19: Thiên Hạt Giáo Chủ

Số chữ: 1578
Lao Ái họ Lao, đại sư huynh gọi là Thiếu giáo chủ, lão già này cũng họ Lao, dòng họ hiếm gặp như vậy chắc chắn không phải tùy tiện xuất hiện, chắc chắn là người một nhà.

Lao Thanh Sơn thở dài một tiếng, nói:

- Ta đã không còn là Thiên Hạt giáo chủ nữa.

Tôn Yến Vãn nhớ tới, Lao Ái cũng từng nhắc đến “Phụ thân đã không còn là giáo chủ nữa”, bừng tỉnh đại ngộ, hỏi:

- Là thủ hạ tạo phản?

Lao Thanh Sơn cười khổ một tiếng, nói:

- Không giấu gì tiểu đạo trưởng, Thiên Hạt giáo làm việc cho đại nhân vật của triều đình, giáo chủ chẳng qua chỉ là hư danh, đại nhân nói ai làm thì làm, nói ai không phải thì không phải. Lần này lão hán làm việc không tốt, làm hỏng mưu đồ của đại nhân, đại nhân ở trên tức giận, chỉ bằng một câu mà ta đã bị phế bỏ chức vị giáo chủ, còn bị giam lại chờ xử lý, vừa rồi tiểu nữ dẫn theo một đám huynh đệ cũ cứu lão hán ra.

Tôn Yến Vãn cuối cùng cũng xâu chuỗi được câu nói lộn xộn của sư phụ “Thiên Hạt giáo nghe nói là làm việc cho Vũ Lâm vệ Chỉ huy sứ Mao Tông Cương”, bèn hỏi một câu:

- Lao tiên sinh có việc gì?

Lao Thanh Sơn chắp tay, đáp:

- Đặc biệt đến nương nhờ tiểu đạo trưởng.

Tôn Yến Vãn kinh ngạc, hắn đã nghĩ đến hơn mười khả năng, trong đó nhiều nhất đương nhiên là người ta mời phụ thân đến để phản kích, lại không ngờ người Lao gia lại đến nương nhờ, không nhịn được hỏi:

- Chuyện này là vì sao?

Lao Thanh Sơn sắc mặt càng thêm chán nản, nói:

- Lão hán cũng không ngờ tới, huynh đệ Đỗ Vạn Lý, Đỗ Thiên Hành tiếp chưởng Thiên Hạt giáo, vì lấy lòng đại nhân trong triều, lại làm ra chuyện đồ diệt thôn trấn. Bọn chúng tưởng rằng làm vậy là tận lực, nào ngờ đám quan lại kia đã sớm tính kế, muốn đẩy Thiên Hạt giáo ra chịu tội, đã hạ lệnh quan binh vây quét Thiên Hạt giáo. Tuy rằng chính lệnh còn chưa ra khỏi kinh thành, nhưng nhiều nhất cũng chỉ một hai tháng nữa, Thiên Hạt giáo sẽ bị diệt, cả nhà lão không ai may mắn thoát khỏi. Lão hán cũng chỉ muốn tìm một con đường sống. Suy đi tính lại, chỉ có nhờ tiểu đạo trưởng đây là còn một tia hy vọng sống sót.

Tôn Yến Vãn chứng kiến cả trấn bị giết, cũng chưa từng cảm nhận được sự tàn khốc của giang hồ như lúc này.

Thiên Hạt giáo làm việc cho triều đình, đã dốc hết toàn lực, ngay cả việc bẩn thỉu như tàn sát cả một trấn cũng làm, vậy mà chỉ một chút việc không như ý, liền bị quan binh tiêu diệt, sinh tử chỉ trong sớm tối.

Vận mệnh xoay vần, tựa như thuyền nhỏ giữa biển khơi, tùy thời có thể bị nhấn chìm.



Hắn còn đang do dự, chuyện này không dễ giải quyết, Lao Thanh Sơn lại nói:

- Thiên Hạt giáo làm việc tàn nhẫn, lão hủ cũng biết sai rồi, hạ lệnh tàn sát người trong trấn, ta nguyện ý giao cho tiểu đạo trưởng, mặc sức chém giết, tuyệt không oán hận.

Tôn Yến Vãn trầm ngâm giây lát, nói:

- Việc này ta không làm chủ được, các ngươi theo ta lên núi!

Lao Thanh Sơn vui mừng quá đỗi, dẫn theo nữ nhi đi theo Tôn Yến Vãn.

Hai phụ tử cố ý đi sau, Lao Ái thấp giọng nói:

- Phụ thân, bọn họ thật sự có thể che chở cho chúng ta sao?

Lao Thanh Sơn khẽ đáp:

- Nếu tin tức của ta không sai, trên núi là vị đại tông sư kia, cả nhà chúng ta sẽ có đường sống. Nếu không phải, cả nhà chúng ta đành bỏ mạng nơi chân trời góc bể! Lần này chúng ta để con gái của Tư Mã Ngự Sử chạy thoát, bỏ lỡ cơ hội, chỉ huy sứ Mao Tông Cương cực kỳ tức giận, hai huynh đệ Đỗ Vạn Lý, Đỗ Thiên Hành lại ham công danh, lạm sát kẻ vô tội, bị người nắm cán, không còn ai bảo vệ Thiên Hạt giáo chúng ta nữa.

Lao Ái khẽ hỏi:

- Nếu lên núi, đám đạo sĩ này trở mặt thì sao?

Lao Thanh Sơn thở dài, nói:

- Ít nhất đệ đệ của con không đi theo, trên người nó mang theo bí tịch của Thiên Hạt giáo, Lao gia ta còn có thể lưu lại chút hương hỏa.

Tôn Yến Vãn thong thả cưỡi ngựa, khi về tới Thái Ất quan, hắn xuống ngựa, đi thẳng tới gặp sư phụ.

Trương Viễn Kiều đã tắm rửa sạch sẽ, thay đạo bào mới, dùng một cành trúc cài búi tóc, phong thái ung dung, thần thanh khí sảng, thấy nhị đệ tử trở về, mỉm cười nói:

- Yến Vãn đi nhanh về nhanh, làm việc gọn gàng, vi sư rất hài lòng!

Tôn Yến Vãn không dám chậm trễ, kể lại chuyện của hai phụ tử Lao Thanh Sơn và Lao Ái, Lâm Cảnh đang bưng trà rót nước bên cạnh sư tổ lập tức nổi giận, kêu lên:

- Chúng ta ra ngoài giết hai phụ tử bọn chúng! Sao bọn chúng còn dám vác mặt lên núi?



Trương Phàm Nhi không biết nói gì, chỉ ngơ ngác trốn sau lưng biểu ca, không dám lên tiếng.

Lúc này có sư phụ ở đây, Tôn Yến Vãn đương nhiên sẽ không nói lung tung, làm đồ đệ phải biết khi nào không nên tranh việc.

Trương Viễn Kiều mỉm cười, nói:

- Thôi được! Đi gặp vị Thiên Hạt giáo chủ này!

Trương Viễn Kiều dẫn hai đồ đệ và hai đồ tôn ra khỏi Thái Ất quan, đối diện chắp tay, nói:

- Bần đạo Trương Viễn Kiều, bái kiến Thiên Hạt giáo chủ.

Lao Thanh Sơn nghe ba chữ Trương Viễn Kiều, kích động đến run rẩy cả người, kéo con gái quỳ xuống đất, dập đầu lia lịa, kêu lên:

- Lao Thanh Sơn cùng tiểu nữ Lao Ái, kính xin Trương thần tiên cứu mạng.

Hắn lăn lộn giang hồ đã lâu, loáng thoáng nghe được gần đây Tung Dương phái xảy ra một chuyện lớn, một trong ngũ đại tông sư trong thiên hạ Trương Viễn Kiều xung đột với chưởng giáo đại sư huynh, phẫn nộ rời núi. Chỉ là hắn không được như Miêu Hữu Tú, tổ tiên có giao tình với Tung Dương phái để có thể biết tin tức nội bộ, chỉ có thể nghe tin mà suy đoán lung tung.

Lần này làm hỏng việc, chọc giận chỗ dựa sau lưng, nghe nữ nhi Lao Ái nhắc tới hai vị tiểu đạo sĩ, trong lòng đã có vài phần suy đoán, chỉ là không dám chắc chắn. Trương Viễn Kiều tự báo danh tính, thân phận đã rõ ràng, Lao Thanh Sơn mừng rỡ như điên, điên cuồng dập đầu, lực đạo mười phần, mới bảy tám cái, trán đã chảy máu, nhưng không dám ngưng nghỉ, vẫn dập đầu không ngừng.

Trương Viễn Kiều mỉm cười, nói:

- Đâu phải thần tiên gì, chẳng qua là giang hồ đồn thổi mà thôi, Lao giáo chủ có chuyện gì cứ đứng dậy nói.

Hắn đưa tay ra đỡ, Lao Thanh Sơn không thể dập đầu được nữa. Vị Thiên Hạt giáo chủ này tuy từng nghe giang hồ đồn đại, đương thời có bốn vị đại tông sư: Ma giáo chí tôn, Tà Tổ Huyền Minh; Thiếu Lâm Không Thiền, Tung Dương Viễn Kiều! Võ công thông thần, ngang tài ngang sức! Nhưng chưa từng gặp Trương Viễn Kiều, trong lòng không khỏi hơi thấp thỏm, giờ thấy Trương Viễn Kiều thi triển thủ đoạn này, chỉ dựa vào một luồng tiên thiên chân khí, đã có thể cách không khiến hắn không thể dập đầu, công lực thâm bất khả trắc, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Tuy rằng giang hồ đồn đại còn có một vị đại tông sư Kiếm Thần Hồ Thanh Đế, nhưng vị đại tông sư này đã là nhân vật của đời trước, thoái ẩn giang hồ nhiều năm, gần hai mươi năm không có tin tức, nên hiện nay chỉ có bốn vị đại tông sư này là danh tiếng vang dội nhất, rất ít người nhắc tới Kiếm Thần.

Lâm Cảnh và Trương Phàm Nhi dù sao vẫn còn nhỏ, nay thấy cảnh tượng Lao Thanh Sơn dập đầu điên cuồng thì cũng chấn động, Lâm Cảnh một lúc sau mới hoàn hồn, hét lớn:

- Ngươi muốn sống, vậy phụ mẫu, A Di và cả nhà ta và mọi người trong trấn đều chết oan uổng sao?

Lao Thanh Sơn là người từng trải, lập tức đổi hướng quỳ lạy Lâm Cảnh và Trương Phàm Nhi, cúi đầu sát đất nói:

- Chuyện này là do có người ép buộc, lão cũng là bất đắc dĩ. Hung thủ động thủ giết người, ta đã bắt giữ toàn bộ, mặc cho các đạo trưởng xử trí. Nếu vẫn còn khó xử, xin chém đầu lão, chỉ cầu tha cho hai đứa con của lão.

Lao Thanh Sơn khóc lóc thảm thiết, đến đá cũng phải mủi lòng.
9 Bình luận