Kiếm Khiếu Linh Tiêu

Chương 18: Thiên Hạt giáo Làm Việc Cho Chỉ Huy Sứ Vũ Lâm Vệ Mao Tông Cương

Số chữ: 1676
Tôn Yến Vãn lại không nhận kiếm nói:

- Đại sư huynh, huynh cũng không có thanh kiếm nào tốt, thanh Đãng Ma kiếm này cứ giữ lại mà dùng. Nó là binh khí tùy thân của Hồ Phượng Uy, vỏ kiếm quá mức hoa lệ dễ gây chú ý, dễ bị người khác nhận ra, sư huynh nên tìm một vỏ kiếm khác cho đỡ phiền phức.

Lúc trước Tôn Yến Vãn coi trọng thanh kiếm này là vì thân kiếm hoa lệ, trên vỏ gỗ mun khảm nạm không ít sợi tơ vàng bạc, sau khi biết Hồ gia uy chấn giang hồ, còn có lão tổ tông Đại Tông Sư thì không muốn giữ lại thanh kiếm này nữa.

Tặng Đãng Ma kiếm cho đại sư huynh, tự mình lấy những trang sức đáng giá trên vỏ kiếm xuống, cũng không lãng phí.

Hai sư đồ Trương Thanh Khê và Trương Viễn Kiều xuống núi vội vàng, hắn nhớ sư phụ và đại sư bá cãi nhau một trận lớn nên chưa kịp thu dọn gì cả mà dẫn hắn xuống núi luôn, đừng nói là binh khí tùy thân, ngay cả bạc cũng không có mấy lượng, cho nên mới chọn đạo quán hoang vu Thái Ất quan này để tạm thời ở lại.

Thanh Đãng Ma kiếm này dài ngắn nặng nhẹ, đều vừa tay hắn, hắn suy nghĩ một chút, liền cười nói:

- Ta quả thực thiếu một thanh kiếm, nếu sư đệ đã hào phóng tặng, sư huynh xin nhận. Nhị sư đệ nói cũng đúng, vỏ kiếm này trả lại cho ngươi, ta sẽ tìm vỏ kiếm khác.

Hai sư huynh đệ bận rộn nửa đêm, vừa giết người vừa cứu người, cũng đều có chút mệt mỏi, mỗi người tách ra, trở về phòng.

Tôn Yến Vãn tiện tay ném vỏ kiếm vào góc phòng, nhìn hai “đồ nhi”, thầm nghĩ: “Sư phụ còn chưa về, Tử Ngọ kinh tạm thời chưa thể truyền thụ, ngày mai dạy bọn chúng Hỗn Nguyên Trang vậy.”

Tuy rằng hôm nay thân thể mệt mỏi, Tôn Yến Vãn vẫn tu luyện Tử Ngọ kinh một lần, kinh mạch mới đả thông, chân khí lưu chuyển hoạt bát.

Tu luyện hơn hai canh giờ, hắn mặc nguyên y phục đi ngủ.

Trong khi đó, Trương Viễn Kiều dẫn theo bảy tám mươi hán tử cường tráng của Thiên Xà bang, đang gấp rút đi trên đường.

Hắn thu phục Thiên Xà bang dễ như trở bàn tay, giết vài tên đầu mục tội ác tày trời, há lại không chịu khuất phục? Rồi hắn chọn một bang chủ dễ bảo, định ra tiền cống nạp hàng tháng, dễ dàng biến Thiên Xà bang thành ngoại vi của Thái Ất quan, lại chọn ra đám hán tử trẻ tuổi cường tráng này trở về phụ giúp tu sửa Thái Ất quan.

Xa xa nhìn thấy trấn nhỏ gần Thái Ất quan, tường đổ vách nát, lửa cháy chưa tắt, Trương Viễn Kiều không khỏi kinh hãi, thi triển khinh công xông vào trấn, đi một vòng, xác định là có người giang hồ động thủ, giết người trong trấn.

Hắn lo lắng cho hai đồ đệ, bèn bảo đám người Thiên Xà bang dọn dẹp hiện trường trước, rồi thi triển khinh công, chạy thẳng về Thái Ất quan.

Trương Viễn Kiều vừa bước vào Thái Ất quan, liền nghe thấy nhị đồ đệ đang răn dạy người khác:



- Sao mới có chút khổ cực đã không chịu được? Các ngươi còn muốn báo thù cho cha mẹ người thân hay không?

Thức Hỗn Nguyên Trang này, phải hư lĩnh đỉnh kính, hàm hung bạt bối...

Tôn Yến Vãn đang chỉ dạy cho hai tiểu đồ đệ, đột nhiên thấy sư phụ trở về, vội vàng kêu lên:

- Đại sư huynh, sư phụ đã về.

Hắn tự mình tiến lên vài bước, hỏi han ân cần:

- Sư phụ có muốn uống nước nóng không?

- Lâm Cảnh, đi nấu nước cho tổ sư. Trương Phàm Nhi mau đi chuẩn bị cơm chay, cứ đem bánh bao ta chuẩn bị hôm qua hấp lên là được.

Hai đứa nhỏ bị hắn sai bảo như chong chóng, Trương Viễn Kiều vừa định hỏi, trong quan sao lại có thêm hai đứa trẻ? Trương Thanh Khê cũng ra nghênh đón sư phụ, kể lại toàn bộ chuyện xảy ra gần đây, không giấu giếm bất cứ chi tiết nào.

Trương Viễn Kiều nghe xong, trầm ngâm một lát nói:

- Yến Vãn muốn thu đồ đệ cũng không phải không được... Nhưng chỉ một lần này thôi, lần sau không được tái phạm. Sau này nếu không bẩm báo vi sư, không được ta đồng ý thì không được phép thu đồ lung tung nữa. Khi vi sư đi thu phục Thiên Xà bang, vừa hay nghe được một số tin đồn. Trong quan trường của Đại Lang vương triều có một trận biến động, liên quan đến một vụ án lớn, hẳn là sẽ có mấy chục quan lớn trong triều phải chết. Thiên Hạt giáo nghe nói là làm việc cho Chỉ huy sứ Vũ Lâm vệ Mao Tông Cương, hẳn là có liên quan gì đó. Nhưng mà, vi sư nghe nói Lao giáo chủ của Thiên Hạt giáo, tuy không phải xuất thân danh môn chính phái, nhưng làm người cũng không tệ, danh tiếng trên giang hồ không xấu, sao lại làm ra chuyện tàn sát người vô tội? Thật là có vài phần kỳ quái.

Tôn Yến Vãn nghe mà mơ hồ, thầm nghĩ:

“Sư phụ nói chuyện lộn xộn quá, ngoại trừ việc biết Thiên Hạt giáo làm việc cho Chỉ huy sứ Vũ Lâm vệ Mao Tông Cương, thì cũng không có tin tức hữu ích nào khác!”

Tuy rằng biết được kẻ đứng sau, nhưng Tôn Yến Vãn cũng không đến mức vì người vô tội trong trấn mà đi giết loại quan lớn của Đại Lang triều này, chẳng phải còn có Lâm Cảnh và Trương Phàm Nhi sao? Bọn chúng muốn báo thù huyết thống, chính nghĩa tràn đầy, chỉ là phải dặn dò hai đứa nhỏ một tiếng, nếu có gây ra chuyện gì thì đừng nhắc đến ai là sư phụ của mình.

Trương Viễn Kiều trở về, bất kể là Trương Thanh Khê hay Tôn Yến Vãn đều có người tâm phúc, hai đồ nhi không có chuyện gì, Trương Viễn Kiều cũng yên tâm, nói:

- Ta dẫn theo mấy chục người Thiên Xà bang trở về, sau này việc tu sửa đạo quan, không cần sư đồ chúng ta động tay, cứ để bọn họ làm. Thanh Khê, Yến Vãn, các ngươi đi gọi những người đó tới, sắp xếp công việc cho bọn họ đi.

Tôn Yến Vãn là người vui vẻ nhất, hắn là một người xuyên không, không thích làm việc nặng nhọc, xung phong nhận việc nói:



- Việc này không cần đại sư huynh, sư phụ vừa trở về cũng cần có người hầu hạ, để đại sư huynh ở lại với người, ta đi một mình là được. Đồ nhi và đại sư huynh đã đào một cái hố ở cạnh dòng suối nhỏ lấy nước, dẫn nước suối vào, rất tiện tắm rửa, còn chuẩn bị cho sư phụ một bộ đạo bào mới tinh, vừa hay tắm rửa xong có thể thay.

Trương Viễn Kiều rất hài lòng, ôn hòa nói:

- Đồ nhi đi đi!

Tôn Yến Vãn cưỡi một con ngựa tốt, chạy thẳng xuống trấn nhỏ dưới núi, xa xa nhìn thấy khắp nơi đều là khói bụi, không còn một căn nhà nào nguyên vẹn, trong lòng thở dài. Sau khi hắn vào trấn, nhìn thấy mấy chục hán tử trẻ tuổi đang lười biếng đi lại, tuy Trương Viễn Kiều bảo bọn họ dọn dẹp hiện trường trước, nhưng người bản địa của thế giới này không quen việc nặng, chỉ muốn lười biếng, căn bản không có ai chịu làm việc.

Tôn Yến Vãn quát lớn một tiếng:

- Ta là nhị đệ tử của Trương chân nhân ở Thái Ất quan, các ngươi đều là người của Thiên Xà bang? Theo ta lên núi.

Đám bang chúng Thiên Xà bang này, tuy thấy Tôn Yến Vãn tuổi còn nhỏ, cũng không dám khinh thường.

Dù sao Trương Viễn Kiều dùng thủ đoạn rất tàn khốc để thu phục Thiên Xà bang, những kẻ không chịu phục, không chịu nghe lời, không đủ lanh lợi đều đã không còn, đồng loạt đáp lời, xúm lại gần.

Tôn Yến Vãn đang định dẫn người lên núi, thì nghe thấy một giọng nói già nua vang lên:

- Tiểu đạo trưởng, Lao Thanh Sơn cầu kiến.

Tôn Yến Vãn hơi kinh ngạc, hắn nhìn theo hướng giọng nói, thấy một lão già đang chắp tay ở ngoài trấn.

Thần sắc lão già hơi tiều tụy, giống như mấy ngày không ngủ ngon, trường bào trên người rất bẩn, thậm chí còn có vết máu.

Lao Ái cũng ở bên cạnh lão già, hắn có ấn tượng với nữ tử áo đen này, tiên pháp của đối phương rất màu mè, lần đầu tiên hắn thấy Lao Ái ra tay, không thể phân biệt được võ công của nàng và Hồ Phượng Uy, Miêu Hữu Tú, đại sư huynh ai cao ai thấp, còn tưởng rằng đều xấp xỉ nhau.

Đương nhiên, sau đó Trương Thanh Khê đã dùng hành động nói cho hắn biết, đại sư huynh chính là đại sư huynh, một chiêu đã chém đứt trường tiên của Lao Ái.

Hai người cách nhau rất xa, nhưng giọng nói của lão già lại như vang lên bên tai, không hề có vẻ cao giọng quát lớn, hiển nhiên nội công rất không tầm thường, có thể so sánh với Hồ Phượng Uy, Miêu Hữu Tú, còn có thể so với đại sư huynh nhà mình hay không thì còn khó nói, nhưng chắc chắn là mạnh hơn hắn.

Tôn Yến Vãn hơi sợ hãi, cố gắng trấn tĩnh, đề khí quát:

- Là Thiên Hạt giáo chủ?
9 Bình luận