Đại hán mặt đỏ bị giết, bang chúng Thiên Hạt giáo không còn duy trì được khí thế, hô lên một tiếng, tan tác bỏ chạy.
Trương Thanh Khê lo lắng cho nhị sư đệ, vì bảo vệ Tôn Yến Vãn nên cũng không đuổi theo, nói:
- Sư đệ, chúng ta tìm thử xem còn có người sống hay không.
Tôn Yến Vãn nhìn khắp trấn lửa cháy, không nhịn được hỏi:
- Những người này không có tim sao? Sao có thể vô duyên vô cớ tàn sát mấy trăm người? Bọn chúng đúng là súc sinh!
Trương Thanh Khê thở dài một tiếng, nói:
- Giang hồ xưa nay vốn vậy. Cho nên, chúng ta mới phải liều mạng luyện võ, gặp phải thảm cảnh như vậy mới có thể thay người khác ra mặt, cứu giúp kẻ vô tội.
Không thể giết sạch người của Thiên Hạt giáo, Tôn Yến Vãn hơi có chút tiếc nuối, nhưng hắn cũng biết, người làm lỡ dở việc của đại sư huynh chính là sư đệ hắn đây. Tôn Yến Vãn theo Trương Thanh Khê đi một vòng quanh trấn, chỉ thấy khắp nơi đều là thi thể, từ lão già bảy tám mươi tuổi đến đứa trẻ bi bô tập nói đều bị giết sạch, càng thêm không đành lòng, cũng càng thêm kỳ quái, nữ tử váy đỏ kia rốt cuộc có lai lịch gì?
Những người dân trong trấn này, nhiều nhất cũng chỉ là nhìn thấy Thiên Hạt bang bắt người, sao lại bị diệt khẩu?
Thậm chí Thiên Hạt bang giết sạch người trong trấn, còn muốn đến Thái Ất quan giết người?
Thực sự có đại âm mưu gì sao?
Hay là những người này trời sinh hung tàn?
Thấy không còn người sống, hai sư huynh đệ cũng không cứu được trận hỏa hoạn này, gió thổi lửa bốc, nhà cửa càng cháy càng lớn, đã sắp không đứng vững được nữa, Tôn Yến Vãn đang muốn nói với đại sư huynh một câu, trước tiên rút khỏi trấn thì phát hiện một căn nhà dân có chút động tĩnh.
Tôn Yến Vãn chạy tới, thấy trong sân có một cái giếng, treo một mảnh áo, vội nhìn xuống dưới giếng, có hai đứa trẻ khoảng bảy tám tuổi đang ôm nhau run rẩy, nhìn thấy hắn thì càng thêm hoảng sợ.
Tôn Yến Vãn mừng rỡ kêu lên:
- Đại sư huynh, ở đây còn có hai đứa trẻ.
Trương Thanh Khê chạy tới, thấy hai đứa trẻ này, cũng rất vui mừng, ôn hòa nói:
- Chúng ta là đạo sĩ ở Thái Ất quan gần đây, thấy trong trấn xảy ra chuyện, nên đến xem xét, bây giờ trong trấn đã không còn kẻ xấu, các ngươi mau ra đây.
Hai đứa trẻ đều không tin, nằm trong giếng như chim cút không nhúc nhích.
Trương Thanh Khê búng hai viên đá nhỏ ở bên cạnh giếng xuống, lật người nhảy vào giếng, một lát sau ôm hai đứa trẻ lên.
Hai đứa trẻ đều không nhúc nhích, chỉ có tròng mắt đảo quanh, Tôn Yến Vãn thầm nghĩ: “Đây là bị đại sư huynh dùng đá điểm huyệt, cho nên mới không giãy giụa.”
Trong hai đứa trẻ này, một đứa có khuôn mặt chất phác, hẳn là con nhà nông dân bình thường, một đứa xinh đẹp thanh thoát, quần áo trên người cũng sạch sẽ hơn, có ba phần thư sinh, hẳn là đã từng đọc sách.
Trương Thanh Khê cứu người xong liền gọi sư đệ một tiếng rồi quay người rời đi, Tôn Yến Vãn cũng vội vàng đuổi theo, hai sư huynh đệ ra khỏi trấn, lên ngựa trở về Thái Ất quan.
Trên đường, Trương Thanh Khê giải huyệt đạo cho hai đứa trẻ, hai đứa trẻ này đều ngoan ngoãn, nhìn ra tuổi hai vị tiểu đạo trưởng cũng không lớn hơn mấy này quả thực không có ác ý, cũng không khóc không nháo, chỉ là trên mặt lộ rõ vẻ bi thương, hiển nhiên đều biết người lớn trong nhà đã gặp bất hạnh.
Tôn Yến Vãn hỏi:
- Các ngươi đều là người trong trấn sao? Họ gì tên gì, gần đây còn có thân thích không?
Đứa trẻ xinh đẹp thanh thoát tuổi lớn hơn một chút, cũng lanh lợi hơn, đáp:
- Ta tên là Lâm Cảnh, phụ thân ta là thầy đồ trong trấn, mở một lớp dạy trẻ, nó là biểu đệ của ta, tên là Trương Phàm Nhi, mẹ nó là A Di của ta, phụ mẫu đều làm ruộng. Trong trấn này chỉ có hai nhà ta là thân thích, không có người quen nào khác. Đạo trưởng, những người kia có lai lịch gì? Tại sao thấy người liền giết? Trấn chúng ta cũng không có người ác, càng không thể đắc tội người khác!
Nói đến đây, hốc mắt Lâm Cảnh đỏ lên, bàn tay nhỏ nắm chặt, vẻ mặt tức giận.
Trương Phàm Nhi tuổi còn nhỏ hơn, ngây ngô chưa hiểu chuyện gì xảy ra, không nhịn được vừa khóc vừa nói:
- Biểu ca, A Di bảo chúng ta trốn đi, bọn họ phải làm sao?
Lâm Cảnh vội vàng an ủi biểu đệ, nhưng tuổi nó cũng không lớn, làm sao chịu được chuyện thảm khốc như vậy? An ủi không được mấy câu, bản thân cũng khóc theo. Trương Thanh Khê thấp giọng nói:
- Hai đứa trẻ này cũng chỉ có thể để Thái Ất quan chúng ta thu nhận.
Tôn Yến Vãn rất đồng ý, nói:
- Phụ mẫu các ngươi, còn có người trong trấn đều bị một bang phái giang hồ giết chết, lửa cũng là do bọn chúng phóng. Sư huynh đệ ta là người của Thái Ất quan, khi chạy tới thì bọn chúng còn chưa đi, chỉ là hai người chúng ta thế đơn lực mỏng, khó có thể giữ bọn chúng lại, chỉ có thể đuổi bọn chúng đi. Nếu huynh đệ các ngươi muốn báo thù, có thể bái ta làm sư phụ, ta sẽ truyền thụ võ nghệ cho các ngươi, đợi khi học được bản lĩnh sẽ báo thù cho phụ mẫu và người thân.
Trương Thanh Khê ngây ra như phỗng, suy nghĩ một chút, không nói gì, chỉ là càng thêm vài phần hứng thú đối với vị sư đệ này, đại sư huynh Thái Ất quan này cả đời chưa từng thấy qua người nào thú vị như vậy.
Tôn Yến Vãn nhìn thấy hai đứa trẻ này, trong đầu liền hiện lên vô số tình tiết kinh điển.
Nhà tan cửa nát, thiếu niên cô độc, chính là mô típ nhân vật chính kinh điển, có đại khí vận chân thân, các loại kỳ ngộ quấn thân.
Nếu Lâm Cảnh và Trương Phàm Nhi ở lại Thái Ất quan, tám chín phần mười sẽ bái Trương Viễn Kiều làm sư phụ, làm sư huynh đệ của hắn, nói không chừng sẽ có chuyện trở mặt thành thù, nhưng nếu hắn nhanh chân đến trước thu làm đồ đệ chính là thừa cơ hội, ít nhiều gì cũng có thể được lợi.
“Sư huynh đệ là quan hệ cạnh tranh, sư đồ là quan hệ cùng có lợi! Sao có thể giống nhau được?”
Lâm Cảnh cũng không ngờ, tiểu đạo trưởng này lại muốn thu bọn họ làm đồ đệ, nó tuy rằng trời sinh thông minh lanh lợi, nhưng dù sao cũng chưa từng trải việc đời, thầm nghĩ:
“Hai vị tiểu đạo trưởng này đuổi được những kẻ hung ác kia đi, võ công tất nhiên rất cao, ta không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, chê bọn họ tuổi còn nhỏ.”
Lập tức kéo biểu đệ một cái, nói:
- Lâm Cảnh và Trương Phàm Nhi nguyện ý bái sư.
Tôn Yến Vãn lại nhìn Trương Phàm Nhi, đứa trẻ này rõ ràng không lanh lợi bằng, nói một câu:
- Ta nghe theo biểu ca!
Tôn Yến Vãn nói:
- Đã như vậy, các ngươi hãy bái sư ở ven đường đi!
Lâm Cảnh và Trương Phàm Nhi cũng không biết vì sao vị tiểu đạo trưởng này lại vội vàng như vậy, nhưng vẫn nghe lời quỳ xuống ven đường, mỗi người dập đầu tám cái, bái nhập môn hạ của Tôn Yến Vãn, trở thành đệ tử đời thứ ba của Thái Ất quan.
Ừm, cũng là đệ tử đời thứ tư của Tung Dương phái.
Trương Thanh Khê cố nén cười, đợi khi trở về Thái Ất quan liền sắp xếp chỗ ở cho hai đứa trẻ ở cùng với Tôn Yến Vãn, dù sao Thái Ất quan rất nghèo, không có chăn đệm dư thừa, hai đứa nhỏ chiếm giường gỗ Tôn Yến Vãn ngồi thiền, khóc một hồi rồi an ủi lẫn nhau vài câu rồi ngủ say.
Trương Thanh Khê thấy Lâm Cảnh và Trương Phàm Nhi đã ngủ, gọi Tôn Yến Vãn ra ngoài, hỏi:
- Nhị sư đệ, ngươi tự ý thu đồ đệ, không sợ sư phụ trách mắng sao?
Tôn Yến Vãn nói:
- Sư phụ không thích thì đuổi hai đứa nhỏ đi là được. Mắng một trận cũng không mất mấy cân thịt, cần gì phải để ý?
Trương Thanh Khê cả đời này cũng chưa từng thấy qua nhân vật nào vô lại như vậy, thầm nghĩ:
“Tính tình của nhị sư đệ, sau này hành tẩu giang hồ, không dễ chịu thiệt.”
Hắn đưa Đãng Ma kiếm qua, nói:
- Trả lại kiếm này cho ngươi!
Trương Thanh Khê lo lắng cho nhị sư đệ, vì bảo vệ Tôn Yến Vãn nên cũng không đuổi theo, nói:
- Sư đệ, chúng ta tìm thử xem còn có người sống hay không.
Tôn Yến Vãn nhìn khắp trấn lửa cháy, không nhịn được hỏi:
- Những người này không có tim sao? Sao có thể vô duyên vô cớ tàn sát mấy trăm người? Bọn chúng đúng là súc sinh!
Trương Thanh Khê thở dài một tiếng, nói:
- Giang hồ xưa nay vốn vậy. Cho nên, chúng ta mới phải liều mạng luyện võ, gặp phải thảm cảnh như vậy mới có thể thay người khác ra mặt, cứu giúp kẻ vô tội.
Không thể giết sạch người của Thiên Hạt giáo, Tôn Yến Vãn hơi có chút tiếc nuối, nhưng hắn cũng biết, người làm lỡ dở việc của đại sư huynh chính là sư đệ hắn đây. Tôn Yến Vãn theo Trương Thanh Khê đi một vòng quanh trấn, chỉ thấy khắp nơi đều là thi thể, từ lão già bảy tám mươi tuổi đến đứa trẻ bi bô tập nói đều bị giết sạch, càng thêm không đành lòng, cũng càng thêm kỳ quái, nữ tử váy đỏ kia rốt cuộc có lai lịch gì?
Những người dân trong trấn này, nhiều nhất cũng chỉ là nhìn thấy Thiên Hạt bang bắt người, sao lại bị diệt khẩu?
Thậm chí Thiên Hạt bang giết sạch người trong trấn, còn muốn đến Thái Ất quan giết người?
Thực sự có đại âm mưu gì sao?
Hay là những người này trời sinh hung tàn?
Thấy không còn người sống, hai sư huynh đệ cũng không cứu được trận hỏa hoạn này, gió thổi lửa bốc, nhà cửa càng cháy càng lớn, đã sắp không đứng vững được nữa, Tôn Yến Vãn đang muốn nói với đại sư huynh một câu, trước tiên rút khỏi trấn thì phát hiện một căn nhà dân có chút động tĩnh.
Tôn Yến Vãn chạy tới, thấy trong sân có một cái giếng, treo một mảnh áo, vội nhìn xuống dưới giếng, có hai đứa trẻ khoảng bảy tám tuổi đang ôm nhau run rẩy, nhìn thấy hắn thì càng thêm hoảng sợ.
Tôn Yến Vãn mừng rỡ kêu lên:
- Đại sư huynh, ở đây còn có hai đứa trẻ.
Trương Thanh Khê chạy tới, thấy hai đứa trẻ này, cũng rất vui mừng, ôn hòa nói:
- Chúng ta là đạo sĩ ở Thái Ất quan gần đây, thấy trong trấn xảy ra chuyện, nên đến xem xét, bây giờ trong trấn đã không còn kẻ xấu, các ngươi mau ra đây.
Hai đứa trẻ đều không tin, nằm trong giếng như chim cút không nhúc nhích.
Trương Thanh Khê búng hai viên đá nhỏ ở bên cạnh giếng xuống, lật người nhảy vào giếng, một lát sau ôm hai đứa trẻ lên.
Hai đứa trẻ đều không nhúc nhích, chỉ có tròng mắt đảo quanh, Tôn Yến Vãn thầm nghĩ: “Đây là bị đại sư huynh dùng đá điểm huyệt, cho nên mới không giãy giụa.”
Trong hai đứa trẻ này, một đứa có khuôn mặt chất phác, hẳn là con nhà nông dân bình thường, một đứa xinh đẹp thanh thoát, quần áo trên người cũng sạch sẽ hơn, có ba phần thư sinh, hẳn là đã từng đọc sách.
Trương Thanh Khê cứu người xong liền gọi sư đệ một tiếng rồi quay người rời đi, Tôn Yến Vãn cũng vội vàng đuổi theo, hai sư huynh đệ ra khỏi trấn, lên ngựa trở về Thái Ất quan.
Trên đường, Trương Thanh Khê giải huyệt đạo cho hai đứa trẻ, hai đứa trẻ này đều ngoan ngoãn, nhìn ra tuổi hai vị tiểu đạo trưởng cũng không lớn hơn mấy này quả thực không có ác ý, cũng không khóc không nháo, chỉ là trên mặt lộ rõ vẻ bi thương, hiển nhiên đều biết người lớn trong nhà đã gặp bất hạnh.
Tôn Yến Vãn hỏi:
- Các ngươi đều là người trong trấn sao? Họ gì tên gì, gần đây còn có thân thích không?
Đứa trẻ xinh đẹp thanh thoát tuổi lớn hơn một chút, cũng lanh lợi hơn, đáp:
- Ta tên là Lâm Cảnh, phụ thân ta là thầy đồ trong trấn, mở một lớp dạy trẻ, nó là biểu đệ của ta, tên là Trương Phàm Nhi, mẹ nó là A Di của ta, phụ mẫu đều làm ruộng. Trong trấn này chỉ có hai nhà ta là thân thích, không có người quen nào khác. Đạo trưởng, những người kia có lai lịch gì? Tại sao thấy người liền giết? Trấn chúng ta cũng không có người ác, càng không thể đắc tội người khác!
Nói đến đây, hốc mắt Lâm Cảnh đỏ lên, bàn tay nhỏ nắm chặt, vẻ mặt tức giận.
Trương Phàm Nhi tuổi còn nhỏ hơn, ngây ngô chưa hiểu chuyện gì xảy ra, không nhịn được vừa khóc vừa nói:
- Biểu ca, A Di bảo chúng ta trốn đi, bọn họ phải làm sao?
Lâm Cảnh vội vàng an ủi biểu đệ, nhưng tuổi nó cũng không lớn, làm sao chịu được chuyện thảm khốc như vậy? An ủi không được mấy câu, bản thân cũng khóc theo. Trương Thanh Khê thấp giọng nói:
- Hai đứa trẻ này cũng chỉ có thể để Thái Ất quan chúng ta thu nhận.
Tôn Yến Vãn rất đồng ý, nói:
- Phụ mẫu các ngươi, còn có người trong trấn đều bị một bang phái giang hồ giết chết, lửa cũng là do bọn chúng phóng. Sư huynh đệ ta là người của Thái Ất quan, khi chạy tới thì bọn chúng còn chưa đi, chỉ là hai người chúng ta thế đơn lực mỏng, khó có thể giữ bọn chúng lại, chỉ có thể đuổi bọn chúng đi. Nếu huynh đệ các ngươi muốn báo thù, có thể bái ta làm sư phụ, ta sẽ truyền thụ võ nghệ cho các ngươi, đợi khi học được bản lĩnh sẽ báo thù cho phụ mẫu và người thân.
Trương Thanh Khê ngây ra như phỗng, suy nghĩ một chút, không nói gì, chỉ là càng thêm vài phần hứng thú đối với vị sư đệ này, đại sư huynh Thái Ất quan này cả đời chưa từng thấy qua người nào thú vị như vậy.
Tôn Yến Vãn nhìn thấy hai đứa trẻ này, trong đầu liền hiện lên vô số tình tiết kinh điển.
Nhà tan cửa nát, thiếu niên cô độc, chính là mô típ nhân vật chính kinh điển, có đại khí vận chân thân, các loại kỳ ngộ quấn thân.
Nếu Lâm Cảnh và Trương Phàm Nhi ở lại Thái Ất quan, tám chín phần mười sẽ bái Trương Viễn Kiều làm sư phụ, làm sư huynh đệ của hắn, nói không chừng sẽ có chuyện trở mặt thành thù, nhưng nếu hắn nhanh chân đến trước thu làm đồ đệ chính là thừa cơ hội, ít nhiều gì cũng có thể được lợi.
“Sư huynh đệ là quan hệ cạnh tranh, sư đồ là quan hệ cùng có lợi! Sao có thể giống nhau được?”
Lâm Cảnh cũng không ngờ, tiểu đạo trưởng này lại muốn thu bọn họ làm đồ đệ, nó tuy rằng trời sinh thông minh lanh lợi, nhưng dù sao cũng chưa từng trải việc đời, thầm nghĩ:
“Hai vị tiểu đạo trưởng này đuổi được những kẻ hung ác kia đi, võ công tất nhiên rất cao, ta không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, chê bọn họ tuổi còn nhỏ.”
Lập tức kéo biểu đệ một cái, nói:
- Lâm Cảnh và Trương Phàm Nhi nguyện ý bái sư.
Tôn Yến Vãn lại nhìn Trương Phàm Nhi, đứa trẻ này rõ ràng không lanh lợi bằng, nói một câu:
- Ta nghe theo biểu ca!
Tôn Yến Vãn nói:
- Đã như vậy, các ngươi hãy bái sư ở ven đường đi!
Lâm Cảnh và Trương Phàm Nhi cũng không biết vì sao vị tiểu đạo trưởng này lại vội vàng như vậy, nhưng vẫn nghe lời quỳ xuống ven đường, mỗi người dập đầu tám cái, bái nhập môn hạ của Tôn Yến Vãn, trở thành đệ tử đời thứ ba của Thái Ất quan.
Ừm, cũng là đệ tử đời thứ tư của Tung Dương phái.
Trương Thanh Khê cố nén cười, đợi khi trở về Thái Ất quan liền sắp xếp chỗ ở cho hai đứa trẻ ở cùng với Tôn Yến Vãn, dù sao Thái Ất quan rất nghèo, không có chăn đệm dư thừa, hai đứa nhỏ chiếm giường gỗ Tôn Yến Vãn ngồi thiền, khóc một hồi rồi an ủi lẫn nhau vài câu rồi ngủ say.
Trương Thanh Khê thấy Lâm Cảnh và Trương Phàm Nhi đã ngủ, gọi Tôn Yến Vãn ra ngoài, hỏi:
- Nhị sư đệ, ngươi tự ý thu đồ đệ, không sợ sư phụ trách mắng sao?
Tôn Yến Vãn nói:
- Sư phụ không thích thì đuổi hai đứa nhỏ đi là được. Mắng một trận cũng không mất mấy cân thịt, cần gì phải để ý?
Trương Thanh Khê cả đời này cũng chưa từng thấy qua nhân vật nào vô lại như vậy, thầm nghĩ:
“Tính tình của nhị sư đệ, sau này hành tẩu giang hồ, không dễ chịu thiệt.”
Hắn đưa Đãng Ma kiếm qua, nói:
- Trả lại kiếm này cho ngươi!