Kiếm Khiếu Linh Tiêu

Chương 10: Tôn Sư Đệ, Ta Không Đủ Tiền

Số chữ: 1622
Tôn Yến Vãn nghe được tiếng sư phụ văng vẳng bên tai:

- Đồ nhi, con thử tu luyện bát đại kỳ kinh, thập nhị chính mạch và ba mươi sáu đường ẩn mạch một lượt, chớ tham luyến hai đường kinh mạch đã quán thông này.

Mấy canh giờ sau, Tôn Yến Vãn chậm rãi mở mắt, vẻ mặt tràn đầy cảm kích, nói:

- Đa tạ sư phụ.

Trương Viễn Kiều cười nói:

- Sư đồ như phụ tử, ngươi là đồ nhi thân truyền của ta, hộ pháp cho ngươi là việc ta nên làm.

- Nhưng ngươi tu luyện Hỗn Nguyên Trang của Hồ gia đã có chút căn cơ, lại quán thông hai đường kinh mạch, khi tu luyện Tử Ngọ Kinh, phải cố gắng quên tâm pháp Hồ gia đi, tránh làm nhiễu loạn việc tu luyện Tử Ngọ Kinh, trắc nghiệm tư chất không chuẩn.

Tôn Yến Vãn vội vàng đáp:

- Đồ nhi đã hiểu.

Hắn tu luyện Hỗn Nguyên Tam Thập Lục Lộ Trang Công, đã quán thông hai đường kinh mạch, nhưng hai đường kinh mạch này chưa chắc đã là thiên tư của hắn, Trương Viễn Kiều dặn dò xem như lời nói từ đáy lòng.

Lúc này đêm đã khuya, Trương Viễn Kiều vì bảo vệ đồ đệ tu luyện mà gần như thức trắng đêm, Trương Thanh Khê cũng ở bên cạnh bầu bạn, lúc này thấy Tôn Yến Vãn tu luyện Tử Ngọ Kinh thành công, cũng mừng thay cho sư đệ, nói:

- Khuya rồi, ta dẫn Tôn sư đệ đi nghỉ ngơi trước, sư phụ cũng an giấc đi ạ.

Trương Viễn Kiều mỉm cười, nói:

- Được! Từ ngày mai không cần quét tước đạo quán nữa, ngươi hãy ở bên Yến Vãn tu hành Tử Ngọ Kinh, nếu có gì không ổn, lập tức đến tìm ta.

Tôn Yến Vãn nghe nói ngày mai không phải làm việc, bỗng cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm.



Mấy ngày nay, hắn theo Trương Thanh Khê thu dọn đạo quán, đều làm những việc nặng nhọc, cảm thấy khổ không thể tả, trước kia dù sao hắn cũng là “người thành thị”, thực sự chưa từng làm việc chân tay.

Hắn theo Trương Thanh Khê trở về chỗ ngủ, liền nghe sư huynh nói:

- Tôn sư đệ, viện tử phía sau Thái Ất Quan của chúng ta đã thu dọn gần xong rồi, ngày mai ta dẫn đệ đi mua hai chiếc giường, một ít bàn ghế đồ đạc, chúng ta có thể dọn qua đó trước, hoàn cảnh bên đó rất tốt, tu luyện cũng có thể khiến tinh thần sảng khoái.

Tôn Yến Vãn cũng biết viện tử phía sau đã thu dọn xong, dù sao hắn cũng có tham gia lao động, nhưng lúc này nghe nói có thể dọn nhà lại hơi không muốn, vì hắn mới nhập môn Tử Ngọ Kinh, đang muốn dốc sức tu hành. Thế nhưng Trương Thanh Khê nói cũng đúng, gian phòng này không có cửa sổ, đồ đạc lại nhiều, lại không có giường chiếu, ngoài việc gần phòng bếp, ăn cơm thuận tiện, có thể nói là chẳng có gì tốt, ở lại cũng không thoải mái.

Hắn đáp một tiếng, đợi đại sư huynh đi rồi liền sung sướng leo lên chiếc giường ghép bằng ghế dài khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt lại và bắt đầu tu luyện Tử Ngọ Kinh một lần nữa.

Mặc dù lần này không có nội lực của sư phụ hộ trì, nhưng Tôn Yến Vãn tu luyện, lại minh tâm kiến tính không hề đình trệ, thoáng chốc đã đến hừng đông, chân khí toàn thân hắn hơi chấn động, khoảng bốn năm huyệt đạo hơi rung động, sinh ra chân khí cực nhỏ.

Hỗn Nguyên Trang và Tử Ngọ Kinh đều không phải chuyên tu luyện một đường kinh mạch nào, mà khí đi khắp toàn thân, huyệt đạo nào đó trời sinh quán thông sẽ sinh ra chân khí, đợi đến khi huyệt đạo trên một đường kinh mạch nào đó sinh ra chân khí nhiều, chân khí đầy đủ liền có thể xuyên qua đường kinh mạch này.

Bốn năm huyệt đạo này đều không nằm trên cùng một đường kinh mạch, cho nên Tôn Yến Vãn cũng không biết đường kinh mạch tiếp theo có thể quán thông là đường nào, nhưng trong lòng hắn hơi cảm thấy rằng việc tu luyện Tử Ngọ Kinh hình như cũng không chậm như sư phụ nói, nên hơi có chút nghi hoặc.

Hắn nhớ đại sư huynh nói muốn ra ngoài mua giường chiếu và bàn ghế đồ đạc, vội vàng xuống chiếc giường ghép, cầm một cây gậy ngắn ra sân luyện một lượt Đãng Ma Kiếm Thức.

Tuy hắn đang giữ thanh kiếm tùy thân của Hồ Phượng Uy, nhưng cũng biết thanh kiếm này có lai lịch, ngộ nhỡ bị người khác nhận ra thì không hay, nên bình thường đều để trong phòng, lúc luyện kiếm cũng không dùng đến.

Đêm qua Tôn Yến Vãn lại quán thông một đường kinh mạch, bảy mươi hai đường Đãng Ma Kiếm Thức diễn luyện ra, lại thêm mấy phần uy lực, khiến trong lòng hắn vui mừng khôn xiết.

Luyện kiếm thuật xong, Tôn Yến Vãn mới đi tìm Trương Thanh Khê. Trương Thanh Khê vừa mới làm khóa lễ buổi sáng, thấy Tôn Yến Vãn đến, lấy ra một túi tiền nhìn cũng không nặng lắm, nhét vào bên hông, cười ha ha nói:

- Sư đệ, chúng ta đi lên trấn mua đồ thôi!

Tôn Yến Vãn có một nghi vấn canh cánh trong lòng đã lâu, nhịn không được hỏi:

- Sư phụ chúng ta không có tiền sao?

Trương Thanh Khê gật đầu, nói:



- Sư phụ chúng ta rời khỏi Tung Dương Phái, một mình xuống núi, quả thực không mang theo tiền bạc gì. Tung Dương Phái tuy rằng gia nghiệp lớn, đều có sản nghiệp ở các đô thị lớn và các thành phủ, nhưng chúng ta đã rời khỏi Tung Dương Phái, tự nhiên cũng không tiện đến lấy bạc nữa.

Tôn Yến Vãn biết hôm nay phải ra ngoài mua đồ, tuy không lấy tiền giấy ra, nhưng có mang theo bạc vụn, tiền đồng tiền sắt, lại còn có năm thỏi bạc lớn lấy được từ trên người Tư Đồ Bảo Uy. Nghe vậy hắn cũng không nói gì, chỉ theo Trương Thanh Khê ra khỏi Thái Ất Quan.

Trấn mà bọn họ đến là nơi Tôn Yến Vãn từng ở cùng Miêu Hữu Tú mấy ngày, cũng khá quen thuộc. Trấn này không có cửa hàng đồ gỗ, chỉ có một người thợ mộc. Đây chỉ là một trấn nhỏ, rất ít người thay đổi đồ đạc trong nhà, bình thường tuy cũng làm sẵn một ít đồ đạc, nhưng chủ yếu là sửa chữa đồ đạc cho người khác để kiếm sống.

Trương Thanh Khê đi theo sư phụ hành tẩu giang hồ nên rất có kinh nghiệm, cũng không đặt mà chỉ chọn hai chiếc giường gỗ, một ít bàn ghế trong số hàng có sẵn của người thợ mộc, Tôn Yến Vãn chọn thêm một ít ván gỗ, hai người bàn bạc giá cả với người thợ mộc, trả tiền đặt cọc, bảo hắn đưa đồ đến Thái Ất Quan.

Xong việc, Trương Thanh Khê muốn trở về, nhưng Tôn Yến Vãn lại kéo vị sư huynh này lại, nói:

- Đại sư huynh, ta thấy đạo bào trên người sư phụ đã rách nát, đạo bào của sư huynh cũng có chỗ vá, còn trên người ta vẫn là trang phục của tiểu nhị, vậy sao không đến tiệm may đặt làm ba bộ đạo bào, chúng ta cũng thay đổi một phen?

Trương Thanh Khê lộ vẻ khó xử, thấp giọng nói:

- Tôn sư đệ, ta không đủ tiền.

Tôn Yến Vãn cười nói:

- Tiểu đệ có chút tiền tài, khoản này ta trả là được.

Trương Thanh Khê vẻ mặt nghiêm túc, kéo Tôn Yến Vãn sang một bên, trịnh trọng nói:

- Sư đệ, người luyện võ chúng ta, chỉ cần làm trái lương tâm, muốn có tiền tài, chẳng qua dễ như trở bàn tay. Ngay cả Tung Dương Phái của chúng ta cũng coi như là danh môn chính phái, không làm chuyện cướp đoạt, nhưng tiền tài đến cũng dễ dàng. Ví dụ như nói với một cửa hàng lớn nào đó, vận chuyển hàng hóa có thể treo cờ hiệu của Tung Dương Phái chúng ta, liền có thể thông suốt ở Đại Lang, các lộ hảo hán khai sơn lập trại, đều nể mặt. Chỉ riêng cờ hiệu này, mỗi năm cũng có mấy trăm, thậm chí mấy ngàn lượng bạc vào túi. Những thủ đoạn kiếm tiền khác là muôn hình vạn trạng, không kể hết. Quân tử yêu tiền tài, lấy có đạo! Thái Ất Quan của chúng ta chỉ là chưa có thời gian, với bản lĩnh của sư phụ, muốn kiếm chút bạc cũng không phải là chuyện khó khăn gì. Sư đệ ngàn vạn lần không được làm chuyện trái lương tâm.

Tôn Yến Vãn có chút xấu hổ, thấp giọng nói:

- Số tiền này là do sư phụ Miêu gia ban cho, nếu không tiểu đệ chỉ là một tiểu nhị, lấy đâu ra nhiều tiền tài như vậy?

Trương Thanh Khê mỉm cười, nói:

- Sư đệ còn trẻ, chỉ cần trong lòng ghi nhớ những điều này là được. Sư huynh cũng không phải giáo huấn đệ, chẳng qua là đạo lý làm người, phải đứng đắn, mới có thể dưỡng ra hạo nhiên chi khí, trong lòng không thẹn, trên võ đạo mới có uy phong đường hoàng!
9 Bình luận