Huyền Giám Tiên Tộc

Chương 1: Lần đầu tiến vào

Số chữ: 1131
Lục Giang Tiên mơ một giấc mơ rất dài, mơ thấy đồng ruộng cấy lúa, mơ thấy đao quang kiếm ảnh, mơ thấy Tiên Tông, nữ tử và một cái hồ lớn.

“Giao nộp 'Thái Âm Thổ Nạp Luyện Khí Quyết' và 'Nguyệt Hoa Kỷ Yếu Bí Chỉ', bọn ta có thể chỉ phế bỏ tu vi của ngươi.”

Một giọng nữ du dương nhưng lạnh như băng vang lên bên tai, Lục Giang Tiên lờ mờ trông thấy một khuôn mặt, nhưng lại chẳng thấy rõ được gì.

...

“Choang!”

Cảm giác chấn động kịch liệt lập tức khiến Lục Giang Tiên bừng tỉnh.

Những sắc màu kỳ lạ hiện lên trong đầu, Lục Giang Tiên muốn mở mắt, muốn ngồi dậy, nhưng thân thể như bị bóng đè, hoàn toàn không nghe theo mệnh lệnh của hắn.

Lúc này, một luồng bạch quang rực rỡ xé toang màn đêm u tối trước mắt, dù bóng tối tựa thủy triều không ngừng ập tới, cột sáng kia vẫn sừng sững đứng đó, vĩnh hằng như mặt trời.

Vô số chú văn màu vàng từ đó bộc phát, vươn mình trong bóng tối, rải đầy trời như những vì tinh tú.

“Đẹp quá.” Lục Giang Tiên ngơ ngẩn nghĩ.

Khi chú văn ngày một nhiều, tựa như đã đạt tới một giới hạn nào đó, hắn nghe thấy tiếng “rắc” như thể thủy tinh vỡ vụn.

Thế giới bừng sáng.

Lục Giang Tiên trông thấy bầu trời xanh biếc như đại dương, khu rừng nguyên sinh rậm rạp vô tận, cách đó không xa là một hồ nước nhỏ hình trăng lưỡi liềm, ở hướng đó, một luồng sáng trắng lướt xuống mặt hồ lấp lánh ánh sóng.

Phía dưới là một cụm nhà nhỏ lợp bằng rơm rạ và những thửa ruộng lúa san sát.



Trong tầm nhìn xoay chuyển dữ dội, hắn như một con én nhẹ bẫng bay qua thôn làng nhỏ màu vàng nâu và khói bếp, lướt qua trên mặt con sông nhỏ trong vắt.

Trong khoảnh khắc thoáng qua, Lục Giang Tiên nhìn thấy bóng mình phản chiếu dưới dòng sông nhỏ.

“Hình như là một vật tròn tròn, lấp lánh ánh sáng.” Lục Giang Tiên mông lung nghĩ, một điềm báo mơ hồ nảy lên trong lòng:

“Ta không còn là người nữa?”

“Ào!” Cơn chấn động dữ dội lại ập đến, Lục Giang Tiên nhanh chóng chìm xuống nước, con sông quá nông không đủ để hóa giải toàn bộ lực va chạm, thế nên hắn nhẹ nhàng đập vào một tảng đá xanh dưới đáy sông.

Cú va đập này khiến Lục Giang Tiên cảm giác như bị ai đó đấm một cú vào ngực, có chút tức ngực khó thở. Ngược lại, thân thể hắn nhờ vào dòng nước cuộn chảy và lực phản chấn mà vững vàng lật lại, ngửa mặt lên trên, đối diện với mặt trời đang gợn sóng trên mặt sông.

“Chẳng phải ta đang thức đêm sửa phương án trong phòng trọ hay sao?”

Lục Giang Tiên lặng lẽ nhìn mặt trời trên mặt sông, dòng nước chảy xiết khiến những vệt sáng dưới đáy nước không ngừng uốn lượn.

Lặng lẽ hồi tưởng lại quá khứ trong ký ức, Lục Giang Tiên đau đầu không thôi, chỉ nhớ mình kiệt sức ngã vật ra giường, khói thuốc và ánh đèn neon trong phòng trọ lướt qua bên người.

Mở một chai bia, ngồi trước bàn máy tính tối om, cảm giác choáng váng như trời đất quay cuồng ập tới, cảm thấy tim đập thình thịch, hô hấp dần trở nên khó khăn.

“Ta hình như… chết rồi?”

“Như vậy cũng tốt, không cần lo lắng tương lai, không cần lo lắng cuộc sống.”

Có lẽ vì đã bị đè nén quá lâu, trong đầu Lục Giang Tiên lại hiện lên suy nghĩ như vậy, tâm trạng thậm chí có chút vui mừng.

Quan sát xung quanh, trên đầu là những ngọn cây màu xanh sẫm rủ xuống những chùm rễ khí, thỉnh thoảng có những con cá lanh lợi bơi nhanh qua mặt, loáng thoáng nghe tiếng nước vỗ vào nhau lách tách.

Lục Giang Tiên thở dài:



“Chỉ là cứ thế này sẽ chán đến phát điên mất.”

Thế là hắn ngây người nhìn mặt trời dần lặn sau đỉnh đầu, hoàng hôn rực rỡ nhuộm kín bầu trời, vùng nước dưới ngọn cây cũng dần dần tối sầm lại.

Trong lúc đó, có hai con cá tò mò lượn lờ bên cạnh hắn, thậm chí có một con cua còn định lật hắn lại.

Mãi cho đến khi mặt trăng treo trên ngọn cây, ánh trăng trong trẻo dịu dàng trải trên mặt sông, Lục Giang Tiên mừng rỡ cảm nhận được một luồng khí mát lạnh thẩm thấu đến tận đáy sông, mơ hồ mang lại cảm giác khoan khoái dễ chịu.

Nhìn ánh trăng từng chút một hội tụ trên người, tựa như sống lại tạo thành một vầng hào quang màu trắng nhạt, Lục Giang Tiên kinh hãi thất sắc, tâm cảnh xảy ra biến hóa hoàn toàn khác biệt:

“Đây là cái gì, thôn thổ nhật nguyệt tinh hoa sao? Thế gian này thật sự có tiên nhân, có thần thông kỳ diệu, có yêu quái, có quỷ thần?” Hắn kinh hãi nghĩ: “Vậy ta đã thành cái gì, khí linh ư?”

Sâu trong nội tâm Lục Giang Tiên dâng lên một nỗi tò mò và vui sướng, vầng hào quang trăng kia dường như cũng đã tích tụ đủ lực lượng, phiêu đãng đáp xuống người hắn.

Hắn chỉ cảm thấy toàn thân mát lạnh, rơi vào một trạng thái minh tưởng như ngủ như thức.

Chẳng biết qua bao lâu, khí lưu ngày càng loãng đi, Lục Giang Tiên đột nhiên tỉnh giấc, trăng khuyết đã biến mất khỏi bầu trời, mặt trời nhô lên khỏi ngọn cây, ánh ban mai ấm áp rải trên mặt sông.

“Thật nhanh.”

Lục Giang Tiên vui mừng khôn xiết, cẩn thận cảm nhận, trong cơ thể quả nhiên có một luồng khí lưu nhàn nhạt đang luân chuyển, xoay quanh mép tròn của thân thể.

Thậm chí khi Lục Giang Tiên ngưng khí trầm thần còn có thể lờ mờ nhìn thấy một tấm gương màu xám xanh đang lặng lẽ nằm dưới đáy sông, dưới thân phủ đầy sỏi đá đủ màu, mấy con cá đang bơi lội kiếm ăn.

Con cua sông kia đang ở bên cạnh đào đất. Phạm vi có thể nhìn thấy ước chừng một mét quanh thân, không quá rõ ràng, giống như chiếc ti vi màn hình lồi thời thơ ấu.

“Đây chính là ta của hiện tại rồi.” Lục Giang Tiên cười khổ, sau đó hắn cố ý điều khiển khí lưu dừng lại ở trung tâm tấm gương, tấm gương màu xám xanh liền phát ra một tia sáng yếu ớt.

“Ngoài việc phát sáng, cũng chẳng thấy có công dụng gì khác.”
125 Bình luận