Cuốn sách được viết như thế nào và tại sao
Trong 35 năm đầu tiên của thế kỷ XX, các nhà xuất bản tại Mỹ đã in hơn 200.000 cuốn sách khác nhau. Hầu hết đều có nội dung cực chán, và nhiều cuốn được chứng minh là lỗ nặng. Tôi nói “nhiều cuốn” đúng không nhỉ? Ngài giám đốc một trong các nhà xuất bản lớn nhất thế giới thú nhận với tôi rằng công ty của ông, dù có bề dày 75 năm kinh nghiệm trong ngành xuất bản, nhưng khi làm bảy trong tám cuốn sách vẫn lỗ chỏng vó.
Vậy thì làm sao tôi đủ gan viết một cuốn sách khác? Kể cả nếu đã viết xong, thì có ai buồn đọc nó không?
Tôi sẽ cố gắng trả lời cả hai câu hỏi này.
Kể từ năm 1912, tôi mở các khóa học dành cho các thương gia tại New York. Ban đầu chỉ bao gồm các khóa đào tạo nói trước đám đông - dựa trên kinh nghiệm thực tế, mục đích của tôi là đào tạo người trưởng thành biết cách suy nghĩ nhanh và bày tỏ các ý kiến của mình một cách rõ ràng hơn, hiệu quả hơn với phong thái đĩnh đạc, đàng hoàng hơn, trong các cuộc phỏng vấn kinh doanh và khi hùng biện trước đám đông.
Nhưng dần dần, khi nhiều khóa học qua đi, tôi ngày càng nhận ra ngoài việc muốn học về hùng biện cuốn hút, các học viên của tôi cũng rất mong mỏi được hỏi về nghệ thuật đối nhân xử thế trong các mối quan hệ thương mại và xã hội hàng ngày.
Và tôi cũng dần ngộ ra bản thân mình cũng cần phải học các kiến thức ấy. Khi nhìn lại những năm tháng đã qua, tôi khiếp sợ khi thấy mình hoàn toàn thiếu hụt kỹ năng ứng xử tế nhị và thấu hiểu người khác. Làm sao mà hai mươi năm trước tôi lại mong được cầm trên tay mình cuốn sách như thế này nhỉ! Thật là mong ước mới lố bịch làm sao.
Giao tiếp với mọi người có lẽ là vấn đề lớn nhất bạn gặp phải, đặc biệt khi bạn ở trong môi trường kinh doanh. Phải, và điều này cũng đúng khi bạn là một bà nội trợ, kiến trúc sư hay là một kỹ sư. Vài năm trước, một nghiên cứu được thực hiện với sự ủng hộ của Quỹ Vì sự phát triển Giáo dục của Dale Carnegie, cho thấy một sự thật quan trọng và có ý nghĩa nhất - một thực tế sau này được khẳng định bằng các nghiên cứu bổ sung của Viện Công nghệ Carnegie. Các nghiên cứu cho thấy ngay cả đối với những ai làm trong ngành mang tính kỹ thuật như thiết kế, chỉ gần 15% thành công tài chính của họ bắt nguồn từ kiến thức chuyên ngành, còn lại 85% do là kỹ năng đối nhân xử thế - tức là năng lực và khả năng dẫn dắt mọi người.
Trong nhiều năm, tôi đều mở các khóa học vào mỗi mùa tại CLB Kỹ sư tại Philadelphia, ngoài ra là các khóa học dành cho Chi nhánh tại New York của Học viện Kỹ sư Điện lực Mỹ. Tổng cộng có khoảng hơn 1.500 kỹ sư đã tốt nghiệp các lớp của tôi. Họ đến với tôi vì sau nhiều năm quan sát và rút kinh nghiệm, cuối cùng họ đã nhận ra rằng nhân sự được trả lương cao nhất ngành thiết kế thường không phải những người hiểu biết nhất về thiết kế. Chẳng hạn, người ta có thể thuê nhân viên đơn thuần chỉ có năng lực về kỹ thuật, kế toán, kiến trúc hoặc chuyên môn nào đó với đồng lương bình thường. Tuy nhiên, người có cả kiến thức chuyên ngành cộng thêm khả năng bày tỏ ý kiến, đảm đương vị trí lãnh đạo và khơi dậy nhiệt tình của mọi người - sẽ tiến thẳng đến vị trí quyền lực cao hơn nhiều.
Trong thời hoàng kim, John.D. Rockefeller từng nói rằng, “năng lực giao tiếp chính là món hàng đáng mua như đường và cà phê. Và tôi sẽ trả nhiều tiền cho năng lực đó hơn bất kỳ năng lực nào khác trên trái đất này.”
Chẳng nhẽ bạn không cho rằng cái năng lực được trả giá cao nhất thế gian này đang được giảng dạy ở từng trường đại học? Nhưng nếu chỉ có một khóa học thực tế, theo kinh nghiệm dạng này được giảng dạy cho người trưởng thành ở từng trường đại học trên hành tinh này, thì có lẽ tôi đã chẳng buồn chú ý đến và có được bài viết này.
Trường ĐH Chicago và các trường United Y.M.C.A đã làm một khảo sát để quyết định xem người trường thành muốn học cái gì.
Chi phí khảo sát là 25.000 USD và kéo dài trong hai năm. Phần cuối cùng của khảo sát được thực hiện tại Meriden, Connecticut. Nơi này được lựa chọn làm một thị trấn Mỹ điển hình. Từng người trưởng thành tại Meriden đều được phỏng vấn và đề nghị trả lời 156 câu hỏi - chẳng hạn như “Chuyên môn của bạn là gì hoặc kinh doanh cái gì? Học vấn của bạn như thế nào? Bạn dùng thời gian rỗi vào việc gì? Thu nhập của bạn là bao nhiêu? Sở thích của bạn là gì? Tham vọng của bạn là gì? Những rắc rối của bạn là gì? Môn học nào bạn thấy thích học nhất? v.v.... Kết quả khảo sát cho thấy sức khỏe là mối quan tâm chủ yếu của những người trưởng thành - và mối quan tâm thứ hai đó là những mối quan hệ: làm thế nào để thấu hiểu và giao tiếp được với mọi người; làm thế nào để người khác thích mình; và làm thế nào để người khác đồng tình với suy nghĩ của mình.
Thế nên ủy ban tiến hành khảo sát đã quyết tâm mở một khóa học như thế tại Meriden. Họ sốt sắng tìm kiếm các giáo trình về môn học này - và chẳng tìm thấy gì. Cuối cùng họ tiếp cận một trong số các nhân vật nổi tiếng nhất thế giới về đào tạo người trưởng thành, và hỏi ông ta xem có bất kỳ cuốn sách nào đáp ứng được nhu cầu của nhóm này không. Ông ta đáp: “Không. Tôi biết những người này họ muốn gì. Nhưng cuốn sách họ cần chưa từng được viết ra”.
Từ kinh nghiệm của mình tôi biết tuyên bố này là đúng, vì bản thân tôi cũng đã tìm kiếm suốt bao nhiêu năm một cuốn sách giáo khoa thực tế, hiệu quả và quan hệ con người.
Vì một cuốn sách như thế không tồn tại, nên tôi đã cố gắng viết ra một cuốn để dùng trong những khóa học của mình. Và nó đây. Tôi hy vọng các bạn thích nó.
Khi chuẩn bị cho cuốn sách này, tôi đã tìm đọc mọi thứ có thể về môn học này - mọi thứ từ các mục trên báo, bài viết trên báo, biên bản các vụ kiện tranh chấp trong gia đình, bản thảo của các nhà triết học cổ và các nhà tâm lý học ngày nay. Ngoài ra, tôi còn thuê một nhà nghiên cứu được đào tạo dành một năm rưỡi lân la khắp các thư viện đọc hết những gì tôi đã bỏ lỡ, ngụp lặn trong hàng đống những cuốn sách thông thái về tâm lý học, hàng trăm bài báo, tìm kiếm trong hằng hà sa số những tiểu sử, cố gắng tìm hiểu rõ ràng các lãnh tụ vĩ đại đủ mọi lứa tuổi đối nhân xử thế ra sao. Chúng tôi đọc các tiểu sử của họ, đọc các câu chuyện cuộc đời của tất cả các lãnh tụ vĩ đại từ Julius Ceasar đến Thomas Edison. Tôi nhớ rằng chỉ tính riêng Theodore Roosevelt, chúng ta đã đọc hết hơn một trăm tiểu sử tự thuật. Chúng tôi quyết tâm không để phí một giây phút nào, không tiết kiệm một đồng một cắc nào nhằm tìm hiểu từng ý tưởng thực tế về đắc nhân tâm ai đấy từng sử dụng trong suốt chiều dài lịch sử.
Bản thân tôi từng phỏng vấn cơ số những con người thành đạt, một số là các nhà phát minh nổi tiếng thế giới - như Marconi và Edison; các lãnh tụ chính trị như Franklin D.Roosevelt và James Parley; các nhà lãnh đạo kinh doanh như Owen D.Young; các ngôi sao điện ảnh như Clark Gable và Mary Pickford; và các nhà thám hiểm như Martin Johnson - và cố gắng phát hiện ra những thủ thuật họ áp dụng trong quan hệ con người.
Từ tất cả những tài liệu này, tôi chuẩn bị một bài diễn thuyết ngắn. Tôi gọi nó là “Đắc nhân tâm”. Tôi nói là “ngắn.” Mới đầu bài diễn thuyết rất ngắn, tuy nhiên, nó nhanh chóng mở rộng thành một bài giảng và kéo dài trong một tiếng ba mươi phút. Trong nhiều năm, mùa nào tôi cũng dành bài diễn thuyết này cho những người trưởng thành, tại các khóa học của Học viện Carnegie tại New York.
Tôi diễn thuyết và thúc giục khán giả nên đi ra ngoài và thử nghiệm nó trong các mối quan hệ kinh doanh và xã hội, rồi quay lại lớp học nói về những trải nghiệm và kết quả họ đã đạt được. Đúng là một bài tập thú vị! Những con người vốn khao khát thay đổi bản thân rất vui sướng được tham gia vào phòng thí nghiệm mới tinh - phòng thí nghiệm đầu tiên và duy nhất về quan hệ con người dành cho người trưởng thành từng tồn tại.
Cuốn sách này không được viết ra theo nghĩa đúng của từ này. Mà nó phát triển như trẻ nhỏ lớn lên. Nó phát triển vượt ra khỏi phòng thí nghiệm, vượt ra khỏi những trải nghiệm của hàng nghìn người trưởng thành.
Nhiều năm trước, chúng tôi bắt đầu bằng cách in ra các quy tắc lên tấm thiệp chẳng to hơn tấm danh thiếp là mấy. Mùa tiếp theo chúng tôi in trên tấm thiệp lớn hơn, rồi in trên tờ rơi, trên một loạt các cuốn sách nhỏ, càng về sau kích cỡ và phạm vi ngày càng mở rộng. Sau mười lăm năm thí nghiệm và nghiên cứu cuốn sách này mới ra đời.
Các quy định chúng tôi đặt ra ở đây không chỉ đơn thuần là những lý thuyết hoặc phỏng đoán. Mà chúng hiệu quả như có ma thuật. Mà cũng thật khó tin. Tôi đã chứng kiến việc áp dụng những nguyên tắc này đã thực sự làm thay đổi cuộc đời rất nhiều người.
Để minh họa: Một người đàn ông trong tay có 314 nhân viên tham gia một trong các khóa học của tôi. Suốt nhiều năm ông đã sai khiến, chỉ trích và lên án các nhân viên một cách tàn nhẫn, không thương tiếc. Lòng nhân hậu, những lời khen ngợi và khuyến khích vắng bóng trên đôi môi ông. Sau khi nghiên cứu các nguyên tắc được thảo luận trong cuốn sách này, triết lý cuộc sống của tay giám đốc đã thay đổi mạnh mẽ. Tổ chức của ông ta giờ đây hoạt động với niềm cảm hứng mới về lòng trung thành, sự nhiệt tình và tinh thần làm việc nhóm. Ba trăm mười bốn kẻ thù trước kia đã biến thành 314 người bạn. Như ông ta tự hào nói trong bài diễn văn được trước lớp: “Ngày trước, khi đi qua cơ sở của mình, chẳng ai chào đón tôi. Các nhân viên của tôi thực sự nhìn đi chỗ khác khi thấy tôi đang đến gần. Nhưng giờ đây tất cả bọn họ đều là bạn tôi, và thậm chí cả người gác cổng cũng gọi tên tôi”.
Ông giám đốc này hưởng lợi được nhiều hơn, thoải mái hơn - và một điều chắc chắn quan trọng hơn - ông ta cảm thấy hạnh phúc hơn nhiều trong công việc và cuộc sống gia đình.
Vô số các nhân viên bán hàng thấy doanh số của mình tăng chóng mặt sau khi áp dụng các nguyên tắc này. Nhiều người đã mở các tài khoản mới - các tài khoản họ từng van xin được mở nhưng vô ích. Các giám đốc điều hành được thăng quan tiến chức, được trả lương cao hơn. Một giám đốc điều hành cho biết lương anh ta tăng rất nhiều nhờ áp dụng những sự thật này. Một giám đốc khác của Công ty Công trình Gas Philadelphia bị trừng phạt nghiêm khắc bằng cách giáng chức khi đã 65 tuổi, vì thói gây hấn của ông ta, vì không có khả năng khéo léo dẫn dắt mọi người. Khóa đào tạo này không chỉ cứu ông ta không bị giáng chức, mà còn được thăng chức với mức lương hậu hĩnh.
Trong vô số trường hợp, các cặp vợ chồng tham dự bữa tiệc được tổ chức vào cuối khóa học cho tôi biết rằng gia đình của họ trở nên hạnh phúc hơn, kể từ khi nửa kia của họ bắt đầu khóa học này.
Mọi người thường xuyên ngạc nhiên trước những kết quả mới mình đạt được. Tất cả dường như một phép màu. Vài trường hợp, họ đã nhiệt tình gọi điện đến nhà riêng của tôi vào các ngày Chủ Nhật vì họ không thể đợi đến sáng hôm sau để thông báo về thành tích của mình trước lớp.
Một người đàn ông bị phấn khích trước bài diễn văn về các nguyên tắc này đến nỗi ông ta ở lại rất muộn để thảo luận với các học viên khác trong lớp. Vào lúc ba giờ sáng, các học viên đã về nhà hết. Tuy nhiên, cả người ông ta run lên khi chợt nhận ra những sai lầm của mình, được gợi cảm hứng trước viễn cảnh một thế giới mới mẻ và giàu có hơn đang mở ra trước mắt mình đến nỗi không ngủ được. Đêm hôm đó, cả ngày hôm sau và đêm hôm sau nữa ông ta cũng không ngủ được.
Ông ta là ai? Một cá nhân ngây thơ, chưa được đào tạo sẵn sàng phun ra một tràng bất kỳ lý thuyết mới nào chợt đến? Không. Trái ngược hoàn toàn nhé. Ông ta là nhà môi giới nghệ thuật tinh tế, lãnh đạm, đúng kiểu người ở thành phố, nói thành thạo ba thứ tiếng và tốt nghiệp hai trường đại học tại châu Âu.
Trong khi viết chương này, tôi nhận được một lá thư của một người Đức theo phái cựu trào, một nhà quý tộc với nhiều thế hệ cha ông từng là các sĩ quan quân đội chuyên nghiệp dưới thời Hohenzollern. Lá thư của ông ta được viết trên con tàu chạy bằng hơi nước bên kia bờ Đại Tây Dương, kể tôi nghe về việc áp dụng các nguyên tắc này gần như bằng sự nhiệt tình mang tính tôn giáo.
Một người khác ở New York, tốt nghiệp đại học Harvard, rất giàu có, chủ một nhà máy sản xuất thảm quy mô lớn, tuyên bố rằng qua mười bốn tuần tham gia hệ thống đào tạo này ông đã hiểu về kỹ năng đắc nhân tâm nhiều hơn hẳn những gì ông ta được giảng dạy suốt bốn năm đại học. Ngớ ngẩn? Nực cười? Ảo tưởng? Dĩ nhiên, bạn có quyền bác bỏ tuyên bố này bằng bất kỳ tính từ gì bạn muốn. Tôi chỉ đơn thuần tường thuật lại, không bình luận, tuyên bố do một sinh viên tốt nghiệp trường Harvard xuất sắc và bảo thủ đưa ra trong bài diễn văn công khai, trước mặt gần sáu trăm người tại CLB Yale tại New York tối hôm thứ Năm, ngày 23 tháng Hai năm 1933.
Giáo sư William James của Harvard nói: “So với những gì chúng ta phải đánh thức, chúng ta chỉ mới đánh thức được một nửa. Chúng ta chỉ đang sử dụng một phần nhỏ các tài nguyên thể chất và tinh thần của bản thân. Nói rộng ra, vì thế con người chưa tận dụng bằng hết các giới hạn của mình. Anh ta sở hữu sức mạnh ở rất nhiều dạng mà anh ta thường xuyên không biết cách dùng”.
Cuốn sách này chỉ nhằm một mục đích duy nhất, đó là giúp bạn khám phá, phát triển và hưởng lợi từ những tài sản ngầm và không được sử dụng này, những sức mạnh mà bạn “thường xuyên không biết cách dùng”.
Tiến sĩ John G. Hibben, cựu chủ tịch trường ĐH Princeton nói, “Giáo dục là khả năng đối phó các tình huống trong cuộc sống”.
Nếu sau khi đọc xong ba chương đầu tiên của cuốn sách này - thế nhưng bạn vẫn chưa được trang bị kiến thức đối phó các tình huống trong cuộc sống được tốt hơn, vậy thì chừng nào bạn còn quan tâm, tôi sẽ xem cuốn sách này là thất bại hoàn toàn. Vì như Herbert Spencer đã từng nói, “Mục đích cao cả của giáo dục không phải kiến thức mà là hành động”.
Và đây là một cuốn sách hành động.
Dale Carnegie
1. Khao khát học hỏi
Nếu bạn mong muốn tận dụng được bằng hết cuốn sách này, có một yêu cầu tuyệt đối không thể thiếu, một yêu cầu căn bản quan trọng hơn bất kỳ quy tắc hay kỹ thuật nào. Trừ phi bạn đã đáp ứng được điều kiện căn bản này, bằng không, một ngàn quy tắc về cách nghiên cứu cuốn sách này sẽ chẳng mang lại hiệu quả gì. Và nếu bạn được trời phú cho khả năng thiên phú quan trọng này, vậy thì bạn có thể đạt được tiến bộ kỳ diệu mà không phải đọc qua những gợi ý này.
Yêu cầu kỳ diệu này là gì? Đơn giản thôi: một khao khát học hỏi sâu sắc, mãnh liệt, một quyết tâm tăng cường năng lực giao tiếp với người khác không gì lay chuyển.
Làm sao bạn có thể phát triển sự thôi thúc này? Bằng cách không ngừng nhắc nhở bản thân rằng các nguyên tắc này quan trọng đối với bạn đến thế nào. Tự hình dung trong đầu việc làm chủ những nguyên tắc sẽ mang lại cho bạn một cuộc sống giàu có hơn, đủ đầy hơn và hạnh phúc hơn. Không ngừng nhắc lại với bản thân, “Sức hút của tôi, niềm hạnh phúc và giá trị của tôi phụ thuộc rất lớn vào kỹ năng giao tiếp với mọi người của tôi.”
2. Đọc đi đọc lại
Ban đầu đọc từng chương thật nhanh để có cái nhìn tổng quan ban đầu. Có khả năng bạn sẽ bị hấp dẫn muốn đọc chương tiếp theo. Nhưng đừng làm thế - trừ phi bạn chỉ muốn đọc để giải trí. Nhưng nếu bạn đọc vì bạn muốn tăng cường kỹ năng trong quan hệ con người, vậy bạn hãy quay lại và đọc kỹ lưỡng từng chương một. Về lâu về dài, điều này sẽ giúp bạn tiết kiệm thời gian và mang lại những kết quả tốt.
3. Suy nghĩ về những gì bạn đọc
Thường xuyên dừng lại để suy nghĩ về những gì mình đang đọc. Hãy tự hỏi bản thân như thế nào và khi nào bạn có thể áp dụng gợi ý này.
3. Nhấn mạnh những điểm quan trọng
Đọc cuốn này kèm theo cây bút chì màu, bút chì thường, bút bi, bút đánh dấu trong tay. Khi bạn bắt gặp lời gợi ý mà mình có thể áp dụng, kẻ một đường thẳng bên cạnh. Nếu đó là một gợi ý bốn sao, vậy hãy gạch dưới từng câu hoặc tô đậm màu, hoặc đánh dấu bằng “****”. Đánh dấu và gạch chân làm cuốn sách trở nên thú vị hơn, và dễ dàng xem cuốn sách thật nhanh.
4. Thường xuyên xem sách
Tôi biết một người phụ nữ làm giám đốc văn phòng của một công ty bảo hiểm lớn được mười lăm năm. Hàng tháng, bà đọc hết tất cả các hợp đồng bảo hiểm công ty bà lập vào tháng đó. Phải, suốt tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác, bà phải đọc các hợp đồng giống nhau. Tại sao? Bởi vì kinh nghiệm dạy bà rằng đó là cách duy nhất giúp bà nhớ rõ như in các điều khoản.
Tôi dừng dành gần hai năm viết một cuốn sách về nói trước đám đông, nhưng tôi hiểu rằng mình phải không ngừng xem đi xem lại để nhớ mình đã viết gì trong sách. Tốc độ quên của chúng ta mới kinh ngạc làm sao.
Thế nên nếu bạn thực sự muốn tận dụng bằng hết cuốn sách này, đừng tưởng tượng rằng chỉ xem lướt qua nó một lần là đủ. Sau khi đã đọc kỹ cuốn sách này rồi, bạn nên dành vài giờ xem lại nó hàng tháng. Liên tục để sách trên bàn trước mặt bạn hàng ngày. Liếc qua nó thường xuyên. Không ngừng tự nhắc mình về những khả năng đổi mới bản thân phong phú vẫn chưa được khám phá trong sách. Hãy nhớ rằng việc áp dụng các nguyên tắc này có thể biến thành thói quen, chỉ bằng một chiến dịch xem xét và áp dụng mạnh mẽ và liên tục. Không còn cách nào khác nữa.
6. Thực hành nội dung đã đọc
Bernard Shaw từng nhận xét: “Nếu bạn dạy người khác bất kỳ cái gì, anh ta sẽ chẳng bao giờ học”. Shaw đã đúng. Học hỏi là một quá trình tích cực. Chúng ta học hỏi thông qua hành động. Vậy nếu bạn mong muốn làm chủ các nguyên tắc mình đang áp dụng trong sách, hãy thực hành. Áp dụng những nguyên tắc này ngay trong từng cơ hội. Nếu không bạn sẽ quên chúng rất nhanh. Chỉ kiến thức đã trải qua thực hành mới lưu lại trong đầu bạn.
Có thể lúc nào bạn cũng thấy rất khó khăn trong việc áp dụng các gợi ý nói trên. Tôi biết vì tôi là người viết ra cuốn sách này, vậy nhưng tôi thường xuyên thấy khó áp dụng mọi thứ mình muốn. Chẳng hạn, khi bạn không hài lòng, chỉ trích và lên án sẽ dễ hơn nhiều so với cố gắng thấu hiểu quan điểm của người khác. Bới lỗi thì dễ hơn khen ngợi, thường là thế. Nói về thứ bạn muốn thì tự nhiên hơn nhiều so với nói về thứ người khác muốn… Vì vậy, khi đọc cuốn sách này, hãy nhớ rằng bạn không chỉ đơn thuần là trang bị thông tin. Bạn đang cố gắng hình thành những thói quen mới. Đúng, bạn đang cố gắng xây dựng một cuộc sống mới. Việc này sẽ đòi hỏi thời gian, sự kiên nhẫn áp dụng hàng ngày.
Vậy thì hãy tham khảo các trang sách một cách thường xuyên. Xem nó như một cuốn cẩm nang hiệu quả về quan hệ con người, và cứ hễ khi nào phải đối mặt với rắc rối cụ thể nào đó - như đang phạt con cái, muốn vợ/chồng đồng tình với suy nghĩ của mình, hoặc đối phó với một khách hàng khó tính - hoặc khi ngần ngại không dám thực hiện điều gì đó thật tự nhiên, bốc đồng. Việc này hoàn toàn là sai lầm. Thay vào đó, hãy lật trang sách và xem các đoạn bạn đã gạch dưới. Sau đó thực hành theo các hướng dẫn mới này và xem điều diệu kỳ nào sẽ xảy đến với bạn.
7. Biến việc đọc sách thành trò chơi thú vị
Cược vợ/chồng, con cái hay đồng nghiệp của bạn 1 hào hoặc 1 USD mỗi lần phát hiện ra bạn vi phạm các nguyên tắc này. Biến việc tuân thủ các nguyên tắc này thành trò chơi thú vị.
8. Đều đặn tự phân tích
Chủ tịch của một ngân hàng quan trọng ở Phố Wall, trong một bài diễn văn, trước mặt một lớp của tôi, từng mô tả một hệ thống cực kỳ hiệu quả ông ta áp dụng nhằm cải thiện bản thân. Kiến thức học vấn của người này tuy không nhiều, nhưng ông ta đã trở thành một trong các nhà tài phiệt có vai trò quan trọng nhất nước Mỹ, và ông ta thú nhận rằng hầu hết các thành công của mình đều nhờ áp dụng không ngừng hệ thống ông ta tự lập ra. Dưới đây là cách ông ta đã làm. Tôi sẽ trích nguyên văn những gì ông ta nói thật chính xác như những gì tôi còn nhớ.
“Trong nhiều năm, tôi luôn mang theo mình cuốn sổ cam kết, ghi rõ tất cả các cuộc hẹn của tôi trong ngày. Gia đình tôi không bao giờ lên bất kỳ kế hoạch nào cho tôi vào tối thứ Bảy, vì họ biết rằng tôi luôn dành chút thời gian mỗi tối thứ Bảy cho quá trình tự vấn, xem xét và đánh giá bản thân mình. Sau bữa tối, tôi quay về phòng mình, mở cuốn sổ cam kết ra, và suy nghĩ lại hết tất cả các cuộc phỏng vấn, thảo luận và phiên họp đã diễn ra trong tuần. Và tôi tự hỏi mình:
“Lần ấy mình đã phạm sai lầm gì?”.
“Điều gì mình làm là đúng - và mình có thể làm gì để cải thiện hiệu suất của bản thân?”.
“Mình có thể rút ra được điều gì từ kinh nghiệm đó?”.
“Tôi thường thấy rằng việc xem xét bản thân hàng tuần khiến tôi rất đau khổ. Tôi hay ngạc nhiên trước những sai lầm ngớ ngẩn của tôi. Dĩ nhiên, khi thời gian dần trôi, những sai lầm này ngày càng ít khi xảy ra. Đôi khi tôi có thiên hướng tự khen ngợi mình một chút sau mỗi buổi tự vấn bản thân thế này. Hệ thống tự phân tích, tự học hỏi mà tôi tiếp tục năm này qua năm khác, thực sự hiệu quả đối với tôi hơn bất kỳ điều gì tôi từng cố gắng làm.
“Nó đã giúp tôi hình thành năng lực đưa ra các quyết định - sự hỗ trợ to lớn đối với tôi trong tất cả các mối quan hệ của tôi. Có nói bao nhiêu đi nữa để khen ngợi phương pháp này cũng là không đủ”.
Tại sao không dùng một hệ thống đơn giản kiểm tra việc bạn áp dụng các nguyên tắc được thảo luận trong cuốn sách này? Nếu bạn làm theo, sẽ gặt hái được hai kết quả.
Thứ nhất, bạn sẽ thấy mình tham gia vào quá trình tự học hỏi vừa hấp dẫn vừa vô giá.
Thứ hai, bạn sẽ thấy năng lực gặp gỡ và giao tiếp với mọi người được cải thiện đáng kể.
9. Ghi chép liên tục
Đến cuối cuốn sách này bạn sẽ thấy vài trang bỏ trống để bạn có thể ghi ra những thành tích khi áp dụng những nguyên tắc nói trên. Viết cụ thể, nêu rõ họ tên, ngày tháng và kết quả. Liên tục ghi chép như thế sẽ gợi cảm hứng cho bạn không ngừng nỗ lực hơn nữa; và các mục này sẽ trở nên rất hấp dẫn nếu vài năm sau, vào buổi tối nào đó, bạn tình cờ xem lại.