Dạ Vô Cương

Chương 6: Nơi hoang dã (2)

Số chữ: 998
Mật lâm lại u tối, Tần Minh tươi cười rạng rỡ, bởi hắn vừa phát hiện ra một hốc cây có băng.

Hắn đi chậm rãi trên tuyết, gió lạnh át đi tiếng động nhỏ phát ra. Tần Minh rón rén đi tới trước một gốc cây to bằng thùng nước, khá cao so với mặt đất, hắn giơ liệp xoa lên, cố gắng tiếp cận.

Tần Minh bỏ liệp xoa xuống, rồi chợt nhảy lên, lao ra khỏi tuyết, ôm thân cây và cố leo lên. Cơ thể hắn nhanh nhẹn, tới trước hốc cây, tay phải cầm đoản đao chém về phía miệng hốc, phát ra tiếng động nặng nề.

Cùng lúc đó, một sinh vật vừa định xông ra đã nhanh chóng rụt lại, suýt nữa bị lưỡi dao sắc bén chém trúng.

Tần Minh không ngờ mình thật sự chặn được sinh vật này ở trong hốc cây, xem ra, đây là một niềm vui bất ngờ. Trong dự tính của hắn, nếu tìm được tổ, lấy tất cả lương thực nó tích trữ đã được coi là có thu hoạch không nhỏ.

Trong hốc cây phát ra tiếng kêu gấp gáp không ngừng.

Miệng hốc không lớn lắm, Tần Minh hơi khó cho tay vào. Hắn vung đao liên tục, đoạn thân cây này đã khô từ lâu, chỉ vài cái, hốc đã to hơn. Hắn nhanh chóng lấy một cái túi da thú ra, đeo vào tay để bắt thú ngay.

Tiếng kêu hoảng loạn vang lên.

Tần Minh thò cả cánh tay vào, cảm giác bị thứ gì đó đâm loạn, may túi da thú đủ dày, nếu không chắc chắn sẽ bị cắn. Hắn tóm lấy con mồi, nhanh chóng kéo nó ra.

Hắn lấy một viên Thái Dương Thạch từ trong ngực ra, đưa vào sâu bên trong hốc cây, lập tức lộ vẻ vui mừng. Bên trong có óc chó, hạt dẻ, táo đỏ, nói chung đầy hoa quả khô, đây mới là mục tiêu chính của hắn.



Cảm giác bị đói rất khó chịu, mấy quả khô như này có thể dùng để lót dạ và cứu mạng, mắt Tần Minh sáng rực.

Hắn nghiêng đầu, nhìn con thú nhỏ trong tay, dưới ánh Thái Dương Thạch, bộ lông của nó đỏ rực, mịn hơn tơ lụa. Đây là Hồng Tùng Thử, trọng lượng thường không quá một cân, nhưng nó nặng hơn hai cân, rõ ràng là đã biến dị.

Nó đang gặm cắn túi da thú bọc tay Tần Minh, muốn chạy trốn nhưng không được. Bộ lông đỏ rực, lấp lánh ánh sáng, chắc chắn giá trị không thấp.

Tần Minh lấy một sợi dây thép ra, nhanh chóng buộc chặt nó lại, treo lên cây. Tiếp đến chính là cảm giác vui sướng khi có thu hoạch, hắn lấy hết đống quả khô trong hốc, cái túi da thú phồng lên rất nhanh, ước lượng được hơn tám cân.

Hồng Tùng Thử biến dị bị trói ngược ở bên cạnh, đôi mắt đen như bảo thạch trợn tròn, miệng kêu không ngừng, dường như rất phẫn nộ. Tần Minh cảm thấy nó đang mắng người.

- Ngươi béo như vậy, tám cân lương thực sao đủ qua mùa đông?

Tần Minh treo nó trên liệp xoa, tay cầm Thái Dương Thạch tìm kiếm lân cận. Hàng năm tới mùa đông, tuyết đọng rất dày, các sinh vật biến dị thường không chôn đồ dưới đất, nếu không chúng cũng không tìm được.

Quả nhiên Tần Minh phát hiện ra hốc cây thứ hai ở gần đó, rồi cái thứ ba, lại thêm hốc cây không có băng phát hiện sớm nhất, tất cả đều có lương thực tích trữ.

Hắn bóc một nắm óc chó và hạt dẻ, thật thơm ngon, rồi dùng tuyết chà táo đỏ, ăn liền năm quả, trong miệng đầy vị ngọt. Tần Minh không đói bụng nữa, nụ cười đầy trên môi. Những quả khô này ăn rất ngon, còn có thể lập tức giải quyết tình cảnh khốn cùng của hắn.

Thỏ khôn ba hang, Hồng Tùng Thử có bộ lông phát sáng này phải có chừng bốn cái hang, chứa ba mươi mấy cân thức ăn, không hổ danh là sinh vật biến dị.

Tần Minh nhét được hơn nửa túi da thú.



- Xèo xèo...

Lúc đầu, con Hồng Tùng Thử biến dị còn giãy giụa kịch liệt và kêu không ngừng, nhưng sau khi thấy bốn hang đều bị phát hiện và dọn sạch, đột nhiên nó cứng đờ, bất động.

Tần Minh kinh ngạc, lắc lư nó, chết rồi hả? Hắn đã sớm nghe nói qua, thể chất của sơn thú biến dị vượt xa đồng loại, lại vô cùng thông minh, nhưng cũng rất nóng nảy, không ngờ nó tức đến chết luôn.

- Vừa khéo, Văn Duệ nói muốn ăn thịt, mình có thể nấu một nồi canh thịt.

Hắn lẩm bẩm, không ngờ có thể thỏa mãn nguyện vọng của đứa nhỏ kia nhanh đến vậy.

Ở Song Thụ Thôn, một số thôn dân đang nói chuyện. Có người nhắc tới chuyện Tần Minh vũ trang đầy đủ đi ra nơi hoang dã, nhìn dáng vẻ của hắn, có vẻ như định đi săn giết mãnh thú lớn!

Lục Trạch cũng nhận được tin tức, mày nhíu chặt. Sao tiểu tử kia lại mạo hiểm ra ngoài một mình, chẳng lẽ đi săn gấu?

Tần Minh đứng trên bãi đất, phát hiện nơi này rất gần đỉnh, đây là ngọn đồi nằm ngoài rìa mật lâm.

Đáng tiếc, hắn tìm kiếm rất lâu, nhưng vẫn chưa tìm được hang Tùng Thử khác. Hắn đi tới đỉnh, nhìn về phía trước, mật lâm dày đặc, những ngon núi cao vút san sát, hắn chỉ nhìn thấy được một phần bóng đen mơ hồ.

Sâu trong đại sơn có khu đất rất sáng, chẳng qua bị sương đêm mịt mờ che phủ, nên chỉ phát ra chút ánh sáng mờ.

Tần Minh biết đó là nơi chưa được thăm dò, thần bí và nguy hiểm, hắn không có khả năng đặt chân tới.
14 Bình luận