Thiển Dạ sắp kết thúc, Tần Minh mới tỉnh dậy.
Trong chậu đồng, Thái Dương Thạch phát ra ánh lửa ôn hòa, trong nhà im ắng. Hắn khát nước không chịu được, sau khi uống liên tục mấy chén nước đá, hắn mới thở hắt ra một hơi.
Chẳng bao lâu, phát hiện ra y phục trên người hơi căng, không còn vừa nữa, hắn đi tới trước khung cửa đo, xác nhận mình đã cao hơn.
Tần Minh hơi xuất thần, hắn chỉ ngủ một giấc, nhưng quá trình vượt ngoài sức tưởng tượng. Trong khoảng thời gian ngắn, Tân Sinh Lực tuôn trào, căn cơ tiên thiên lại phát triển.
Hắn vươn vai, duỗi chân, cảm thấy khí lực dồi dào, hắn đi ra sân, thoải mái ôm hai cối xay đá lên, rồi thử nâng bằng một tay, tuy cảm thấy rất nặng nhưng vẫn giữ được một lúc.
Tần Minh cũng thấy kinh hãi, giờ hắn có thể miễn cưỡng nâng được vật nặng bốn trăm cân bằng một tay, vậy chẳng phải chứng tỏ hắn đã không kém gì mấy thiếu niên nổi danh ở thành trì sáng rực phía xa kia sao?
Hắn cởi bộ y phục đã không còn vừa người, phát hiện vết thương đóng vảy trên đầu vai tróc ra, thậm chí còn không để lại dấu vết nào, đây cũng là biểu hiện của Tân Sinh.
Tần Minh đi nấu cơm.
Hắn nấu một nồi canh thịt, nướng một miếng thịt thơm lừng, lấy sinh vật biến dị làm nguyên liệu đủ để thỏa mãn nhu cầu cơ thể Tân Sinh cần.
Hắn cắn từng miếng thịt lớn, uống bát canh to, cơ thể vốn đã nóng lại càng đổ mồ hôi đầm đìa, luồng khí nóng bắt đầu lan khắp thân thể. Tuy Tân Sinh đã đến giai đoạn sau, nhưng vẫn chưa kết thúc, hắn muốn nhân cơ hội này, kích thích hoạt tính của cơ thể, thúc đẩy quá trình.
Thể chất được nâng rất cao, bây giờ, hắn có thể dễ dàng thi triển ra các động tác có độ khó cao ngày xưa. Trong cơ thể Tần Minh như có một đống lửa đang bùng cháy, muốn xuyên qua da soi sáng ra ngoài.
Cuối cùng, trên cơ thể hắn xuất hiện vô số điểm sáng, sau đó bay lên, hào quang màu vàng tỏa ra, tuy cực nhỏ nhưng vẫn có thể thấy được. Điều này rất bất thường, trước kia chưa từng xuất hiện.
Điểm sáng ra khỏi huyết nhục, lưu lại một tia máu nhàn nhạt, trông rất đáng sợ, nhưng không đe dọa cơ thể.
Tần Minh có cảm giác thoải mái, khí cơ càng thêm trong sạch, tinh thần phấn chấn, sinh cơ tràn trề, giống như đang thải độc. Hắn chợt hiểu ra, đây là Tân Sinh hoàn toàn, loại bỏ hết tạp chất.
Hình như lỗ chân lông ban đầu không đủ, từng điểm sáng chui ra khỏi cơ thể kèm theo từng tia máu, mang đi hết khí trọc.
Hào quang màu vàng hiện ra không ngừng, chi chít, giống một cái kim châm đang du động, đan xen ngoài cơ thể của Tần Minh như đang may áo, hình thành một cảnh tượng kỳ lạ, cộng thêm bạch vụ mờ mịt, khiến hắn nhìn qua rất có tiên khí.
Hắn không biết mệt, tiêu hao cực lớn, đói thì ăn thịt, nghỉ ngơi một lát rồi tiếp tục kích thích hoạt tính cơ thể. Thỉnh thoảng, hắn sẽ nghiên cứu Hắc Dạ Minh Tưởng Thuật Sơ Giải của Lục Trạch.
Cả buổi tối, Tần Minh toát ra rất nhiều mồ hôi, sự trao đổi chất cực kỳ mãnh liệt. Cơ thể hắn như nảy lộc đâm chồi, sinh cơ bừng bừng mang theo khí tức của vạn vật mới sinh.
Khi cảm giác buồn ngủ mãnh liệt kéo tới, hắn mới dừng động tác, nhận ra mình sắp tiến vào giai đoạn ngủ đông cuối cùng, nên dứt khoát nằm trên giường đất, mí mắt cũng dính vào nhau.
Trong lúc mơ hồ, hắn thấy ngân quang rất mờ hiện ra ngoài cơ thể, cùng với lượng lớn kim hào xuất hiện, như kim châm bay lượn, dệt trong ngân quang bạch vụ.
Tuy rất buồn ngủ, nhưng Tần Minh vẫn thấy quá đỗi kinh ngạc, kim tuyến tung hoành, chia ngân quang thành các ô dày đặc, nhìn một cách chỉnh thể, cơ thể hắn như được kim lũ ngọc y bao bọc.
Hắn hơi xuất thần, suy nghĩ phân tán. Khi đế vương cổ đại hạ táng, đều có châu như ngọc hạp, kim lũ... nhằm ký thác khát vọng trường sinh của họ, đến chết cũng đang theo đuổi.
Dã lộ mà hắn nhớ được từ khi còn bé lại đặc biệt đến thế sao? Không ngờ lúc Tân Sinh lột xác lại có quang vụ trắng noãn, kim tuyến liên kết, cuối cùng như mặc kim lũ ngọc y.
Chẳng lẽ các hoàng đế cổ đại đã nghe qua vài tin đồn, mới sai người chế tạo kim lũ ngọc y? Hắn lắc đầu, cảm thấy mình nghĩ nhiều, rồi không chịu được nữa, chìm vào giấc ngủ say.
Thiển Dạ đến, Tần Minh tỉnh dậy, cảm giác cơ thể bị bó chặt, hắn nhanh chóng hiểu rõ hiện trạng. Ban đêm, hắn đổ rất nhiều mồ hôi, còn có kim châm phi tuyến mang theo từng tia máu, khi chất bẩn khô lại, hình thành một lớp kén mỏng ở bên ngoài.
Hắn đập vụ tảng băng trong lu nước, đun sôi và tắm rửa, sau đó thay bộ y phục rộng rãi, tinh thần lập tức sảng khoái. Rất rõ ràng, nhiệt độ của người hắn hạ xuống, điều này có nghĩa Tân Sinh đã gần như kết thúc.
Tần Minh đi tới và nâng hai cối xay đá lên. Lần này, nâng lên rất dễ dàng, chỉ dùng một tay cũng có thể kiên trì được rất lâu, hắn lại đặt thêm cái khóa đá hơn trăm cân lên.
- Quá nặng!
Hắn cảm thấy chùn tay, khá tốn sức. Hai cối xay đá thô công khoá đá dùng để rèn luyện lực cánh tay nặng hơn năm trăm cân, nhưng hắn vẫn có thể nâng bằng một tay.
Lục Trạch từng nói cho hắn biết, trong thành trì sáng rực phía xa kia có thiếu niên vác được sáu trăm cân. Đôi mắt Tần Minh sáng ngời, lộ ra nụ cười rạng rỡ, hai tay của hắn chắc được nghìn cân.
Về phần thành trì thần bí không biết tên ở phía xa hơn, hắn không biết Tân Sinh Giả ở độ tuổi hoàng kim lợi hại tới mức nào.
Tần Minh nhấc nửa con Đao Giác Lộc cùng với một chân và phần sườn của Lư Đầu Lang lên, sau đó đi sang nhà bên cạnh.
- Tiểu Tần, quá nhiều rồi!
- Lục ca, tẩu tử, một mình ta ăn không hết. Dù sao ta có thể vào núi, thường thay đổi khẩu vị sẽ tốt hơn.
Tần Minh nói.
Khoảng thời gian trước, nếu như không có Lục Trạch chiếu cố, hắn có thể đã chết đói rồi.
- Tiểu thúc, người thật tốt. Nếu không mấy ngày nữa, bọn con sẽ phải chịu đói.
Văn Duệ vô cùng vui vẻ, bởi nó từng nghe phụ mẫu nói, lương thực tích trữ trong nhà sắp hết.
Tần Minh xoa đầu nó nói:
- Có tiểu thúc ở đây, sao có thể để cho con chịu đói được.
Tùng Thử biến dị nhảy nhót trong lồng, căm phẫn, kêu gào với Tần Minh, con sơn thú thông minh này thù rất dai.
- Tiểu Tần…
Thôn trưởng Hứa Nhạc Bình đi tới.
Hắn mặc áo da thú, trông khoảng hơn bốn mươi tuổi, khuôn mặt chính trực, lông mày rậm, hai mắt sáng ngời, cơ thể lực lưỡng.
- Hứa thúc.
Tần Minh chào hỏi, đối phương cười sang sảng nói:
- Ta đã biết tiểu tử ngươi không chịu thua kém rồi. Ngươi bước ra một bước này, xem như là một dấu chân vàng son.
Hắn rất muốn biết sau khi Tần Minh Tân Sinh ở độ tuổi hoàng kim, tố chất thân thể sẽ mạnh tới mức nào.
- Tiểu Tần, ngươi cao hơn rồi, Tân Sinh kết thúc chưa?
Lục Trạch hỏi.
Tần Minh vừa định trả lời thì chợt phát hiện có kình phong ập tới. Tay phải Hứa Nhạc Bình như đao đột nhiên chém về phía cổ Tần Minh mà không hề báo trước.
Động tác bất ngờ lại thêm ở khoảng cách gần như vậy khiến người ta khó lòng phòng bị, nhưng Tần Minh lại thành công tránh được, còn phản kích một cách chính xác, thoáng cái nắm cổ tay của Hứa Nhạc Bình.
- Tốc độ phản ứng của ngươi vượt xa Tân Sinh Giả khác.
Hứa Nhạc Bình thán phục.
Ở khoảng cách gần như vậy, hắn không nói tiếng nào, ra tay đột ngột, dù là sơn thú nhạy bén nhất cũng rất khó tránh được.
Lương Uyển Thanh khiếp sợ kêu lên thành tiếng, sau đó mới ý thức được hắn đang kiểm tra tình hình của Tần Minh sau khi Tân Sinh.
Hứa Nhạc Bình bị nắm chặt lấy cổ tay, không thể thoát ra.
Trong chậu đồng, Thái Dương Thạch phát ra ánh lửa ôn hòa, trong nhà im ắng. Hắn khát nước không chịu được, sau khi uống liên tục mấy chén nước đá, hắn mới thở hắt ra một hơi.
Chẳng bao lâu, phát hiện ra y phục trên người hơi căng, không còn vừa nữa, hắn đi tới trước khung cửa đo, xác nhận mình đã cao hơn.
Tần Minh hơi xuất thần, hắn chỉ ngủ một giấc, nhưng quá trình vượt ngoài sức tưởng tượng. Trong khoảng thời gian ngắn, Tân Sinh Lực tuôn trào, căn cơ tiên thiên lại phát triển.
Hắn vươn vai, duỗi chân, cảm thấy khí lực dồi dào, hắn đi ra sân, thoải mái ôm hai cối xay đá lên, rồi thử nâng bằng một tay, tuy cảm thấy rất nặng nhưng vẫn giữ được một lúc.
Tần Minh cũng thấy kinh hãi, giờ hắn có thể miễn cưỡng nâng được vật nặng bốn trăm cân bằng một tay, vậy chẳng phải chứng tỏ hắn đã không kém gì mấy thiếu niên nổi danh ở thành trì sáng rực phía xa kia sao?
Hắn cởi bộ y phục đã không còn vừa người, phát hiện vết thương đóng vảy trên đầu vai tróc ra, thậm chí còn không để lại dấu vết nào, đây cũng là biểu hiện của Tân Sinh.
Tần Minh đi nấu cơm.
Hắn nấu một nồi canh thịt, nướng một miếng thịt thơm lừng, lấy sinh vật biến dị làm nguyên liệu đủ để thỏa mãn nhu cầu cơ thể Tân Sinh cần.
Hắn cắn từng miếng thịt lớn, uống bát canh to, cơ thể vốn đã nóng lại càng đổ mồ hôi đầm đìa, luồng khí nóng bắt đầu lan khắp thân thể. Tuy Tân Sinh đã đến giai đoạn sau, nhưng vẫn chưa kết thúc, hắn muốn nhân cơ hội này, kích thích hoạt tính của cơ thể, thúc đẩy quá trình.
Thể chất được nâng rất cao, bây giờ, hắn có thể dễ dàng thi triển ra các động tác có độ khó cao ngày xưa. Trong cơ thể Tần Minh như có một đống lửa đang bùng cháy, muốn xuyên qua da soi sáng ra ngoài.
Cuối cùng, trên cơ thể hắn xuất hiện vô số điểm sáng, sau đó bay lên, hào quang màu vàng tỏa ra, tuy cực nhỏ nhưng vẫn có thể thấy được. Điều này rất bất thường, trước kia chưa từng xuất hiện.
Điểm sáng ra khỏi huyết nhục, lưu lại một tia máu nhàn nhạt, trông rất đáng sợ, nhưng không đe dọa cơ thể.
Tần Minh có cảm giác thoải mái, khí cơ càng thêm trong sạch, tinh thần phấn chấn, sinh cơ tràn trề, giống như đang thải độc. Hắn chợt hiểu ra, đây là Tân Sinh hoàn toàn, loại bỏ hết tạp chất.
Hình như lỗ chân lông ban đầu không đủ, từng điểm sáng chui ra khỏi cơ thể kèm theo từng tia máu, mang đi hết khí trọc.
Hào quang màu vàng hiện ra không ngừng, chi chít, giống một cái kim châm đang du động, đan xen ngoài cơ thể của Tần Minh như đang may áo, hình thành một cảnh tượng kỳ lạ, cộng thêm bạch vụ mờ mịt, khiến hắn nhìn qua rất có tiên khí.
Hắn không biết mệt, tiêu hao cực lớn, đói thì ăn thịt, nghỉ ngơi một lát rồi tiếp tục kích thích hoạt tính cơ thể. Thỉnh thoảng, hắn sẽ nghiên cứu Hắc Dạ Minh Tưởng Thuật Sơ Giải của Lục Trạch.
Cả buổi tối, Tần Minh toát ra rất nhiều mồ hôi, sự trao đổi chất cực kỳ mãnh liệt. Cơ thể hắn như nảy lộc đâm chồi, sinh cơ bừng bừng mang theo khí tức của vạn vật mới sinh.
Khi cảm giác buồn ngủ mãnh liệt kéo tới, hắn mới dừng động tác, nhận ra mình sắp tiến vào giai đoạn ngủ đông cuối cùng, nên dứt khoát nằm trên giường đất, mí mắt cũng dính vào nhau.
Trong lúc mơ hồ, hắn thấy ngân quang rất mờ hiện ra ngoài cơ thể, cùng với lượng lớn kim hào xuất hiện, như kim châm bay lượn, dệt trong ngân quang bạch vụ.
Tuy rất buồn ngủ, nhưng Tần Minh vẫn thấy quá đỗi kinh ngạc, kim tuyến tung hoành, chia ngân quang thành các ô dày đặc, nhìn một cách chỉnh thể, cơ thể hắn như được kim lũ ngọc y bao bọc.
Hắn hơi xuất thần, suy nghĩ phân tán. Khi đế vương cổ đại hạ táng, đều có châu như ngọc hạp, kim lũ... nhằm ký thác khát vọng trường sinh của họ, đến chết cũng đang theo đuổi.
Dã lộ mà hắn nhớ được từ khi còn bé lại đặc biệt đến thế sao? Không ngờ lúc Tân Sinh lột xác lại có quang vụ trắng noãn, kim tuyến liên kết, cuối cùng như mặc kim lũ ngọc y.
Chẳng lẽ các hoàng đế cổ đại đã nghe qua vài tin đồn, mới sai người chế tạo kim lũ ngọc y? Hắn lắc đầu, cảm thấy mình nghĩ nhiều, rồi không chịu được nữa, chìm vào giấc ngủ say.
Thiển Dạ đến, Tần Minh tỉnh dậy, cảm giác cơ thể bị bó chặt, hắn nhanh chóng hiểu rõ hiện trạng. Ban đêm, hắn đổ rất nhiều mồ hôi, còn có kim châm phi tuyến mang theo từng tia máu, khi chất bẩn khô lại, hình thành một lớp kén mỏng ở bên ngoài.
Hắn đập vụ tảng băng trong lu nước, đun sôi và tắm rửa, sau đó thay bộ y phục rộng rãi, tinh thần lập tức sảng khoái. Rất rõ ràng, nhiệt độ của người hắn hạ xuống, điều này có nghĩa Tân Sinh đã gần như kết thúc.
Tần Minh đi tới và nâng hai cối xay đá lên. Lần này, nâng lên rất dễ dàng, chỉ dùng một tay cũng có thể kiên trì được rất lâu, hắn lại đặt thêm cái khóa đá hơn trăm cân lên.
- Quá nặng!
Hắn cảm thấy chùn tay, khá tốn sức. Hai cối xay đá thô công khoá đá dùng để rèn luyện lực cánh tay nặng hơn năm trăm cân, nhưng hắn vẫn có thể nâng bằng một tay.
Lục Trạch từng nói cho hắn biết, trong thành trì sáng rực phía xa kia có thiếu niên vác được sáu trăm cân. Đôi mắt Tần Minh sáng ngời, lộ ra nụ cười rạng rỡ, hai tay của hắn chắc được nghìn cân.
Về phần thành trì thần bí không biết tên ở phía xa hơn, hắn không biết Tân Sinh Giả ở độ tuổi hoàng kim lợi hại tới mức nào.
Tần Minh nhấc nửa con Đao Giác Lộc cùng với một chân và phần sườn của Lư Đầu Lang lên, sau đó đi sang nhà bên cạnh.
- Tiểu Tần, quá nhiều rồi!
- Lục ca, tẩu tử, một mình ta ăn không hết. Dù sao ta có thể vào núi, thường thay đổi khẩu vị sẽ tốt hơn.
Tần Minh nói.
Khoảng thời gian trước, nếu như không có Lục Trạch chiếu cố, hắn có thể đã chết đói rồi.
- Tiểu thúc, người thật tốt. Nếu không mấy ngày nữa, bọn con sẽ phải chịu đói.
Văn Duệ vô cùng vui vẻ, bởi nó từng nghe phụ mẫu nói, lương thực tích trữ trong nhà sắp hết.
Tần Minh xoa đầu nó nói:
- Có tiểu thúc ở đây, sao có thể để cho con chịu đói được.
Tùng Thử biến dị nhảy nhót trong lồng, căm phẫn, kêu gào với Tần Minh, con sơn thú thông minh này thù rất dai.
- Tiểu Tần…
Thôn trưởng Hứa Nhạc Bình đi tới.
Hắn mặc áo da thú, trông khoảng hơn bốn mươi tuổi, khuôn mặt chính trực, lông mày rậm, hai mắt sáng ngời, cơ thể lực lưỡng.
- Hứa thúc.
Tần Minh chào hỏi, đối phương cười sang sảng nói:
- Ta đã biết tiểu tử ngươi không chịu thua kém rồi. Ngươi bước ra một bước này, xem như là một dấu chân vàng son.
Hắn rất muốn biết sau khi Tần Minh Tân Sinh ở độ tuổi hoàng kim, tố chất thân thể sẽ mạnh tới mức nào.
- Tiểu Tần, ngươi cao hơn rồi, Tân Sinh kết thúc chưa?
Lục Trạch hỏi.
Tần Minh vừa định trả lời thì chợt phát hiện có kình phong ập tới. Tay phải Hứa Nhạc Bình như đao đột nhiên chém về phía cổ Tần Minh mà không hề báo trước.
Động tác bất ngờ lại thêm ở khoảng cách gần như vậy khiến người ta khó lòng phòng bị, nhưng Tần Minh lại thành công tránh được, còn phản kích một cách chính xác, thoáng cái nắm cổ tay của Hứa Nhạc Bình.
- Tốc độ phản ứng của ngươi vượt xa Tân Sinh Giả khác.
Hứa Nhạc Bình thán phục.
Ở khoảng cách gần như vậy, hắn không nói tiếng nào, ra tay đột ngột, dù là sơn thú nhạy bén nhất cũng rất khó tránh được.
Lương Uyển Thanh khiếp sợ kêu lên thành tiếng, sau đó mới ý thức được hắn đang kiểm tra tình hình của Tần Minh sau khi Tân Sinh.
Hứa Nhạc Bình bị nắm chặt lấy cổ tay, không thể thoát ra.