Trong thời đại này, đêm tối bao phủ cả trời đất, bình thường rất hiếm có sinh vật phát sáng. Một khi nó xuất hiện lại có ý nghĩa rất lớn, đáng sợ, trí mạng, cần phải sớm tránh xa vị trí của nó.
Trong hoang dã mịt mờ, không biết có bao nhiêu sinh linh nguy hiểm đang ngủ đông, nó dám lộ ra, phát sáng như vậy, chứng tỏ nó rất tự tin, khả năng cao là có thực lực cực mạnh.
Tần Minh im lặng tụt xuống tán cây bên dưới, trốn trong bóng tối của mật lâm, hắn khó có thể bình tĩnh được. Đó không phải là sinh vật phát sáng bình thường, nó soi sáng bầu trời đêm này.
Trong thời đại không có nhật nguyệt tinh thần, trời đất đều tối đen như mực lại có cảnh tượng kỳ lạ này xuất hiện.
- Nguyệt Trùng!
Hắn từng nghe nói qua.
Các lão nhân thường kể cho hậu bối nghe, thời xa xưa cũng từng có nhật nguyệt, khi thấy ánh mắt ngơ ngác của các hài tử, trưởng bối sẽ lấy Nguyệt Trùng làm ví dụ.
- Nếu có một ngày, các ngươi vô tình bắt gặp Nguyệt Trùng, sẽ biết mặt trăng ra sao.
Nếu Nguyệt Trùng xuất hiện, không cần ai nhiều lời cũng biết, bởi nó chính là duy nhất trong trời đêm.
Mới đầu ánh sáng sẽ khá dịu, từ từ dâng lên. Không biết có phải do ý niệm trước đây không, Tần Minh mơ hồ nhìn thấy được bóng dáng của một con trùng.
Bây giờ nó quá chói lòa, làm gì có bóng dáng của con trùng? Ánh sáng đan xen vào nhau giống như một vòng tròn rực rỡ, giống như vương miện, chiếu sáng khắp trời đêm.
Ve sầu không biết xuân thu, bình thường, ít loại trùng nào có thể sống qua mùa đông đến năm sau.
Theo lời các lão nhân, Nguyệt Trùng đến khu vực này đã hơn năm mươi năm, sống sâu trong sơn mạch bao la hùng vĩ, hiếm khi xuất hiện ở vùng rìa ngoài.
Trong tập quán bản địa, nó đã sớm được ghi lại, là danh trùng tồn tại hơn năm mươi năm trong núi. Mọi người có lý do tin tưởng nó không hề kém kỳ thú, sơn chủ tồn tại lâu năm.
Tần Minh xuất thần, mặt trăng ở thời cổ xưa sẽ như vậy ư?
Nó sẽ như đèn của thiên cung treo lơ lửng giữa trời đêm, chiếu sáng núi rừng tối tăm, hoang lĩnh u ám, cả nơi này được nhuộm thành màu bạc mờ trong chốc lát.
Điều đó hoàn toàn khác với những gì hắn thấy trước kia, sự tối tăm bị xua tan hoàn toàn. Đất trời trở nên khác biệt, Tần Minh nhìn cảnh đẹp phía xa, không khỏi nghĩ về thời xa xưa có nhật nguyệt, nó sẽ như thế nào?
Hắn biết, Nguyệt Trùng chỉ soi sáng hai ngọn đồi gần nhất, còn lâu mới bằng trăng sáng thật sự. Dù sao hắn nghe đồn đó là cảnh tượng tỏa sáng mười vạn dặm, lơ lửng giữa không trung, là ánh sáng chân chính.
Lúc này, mọi âm thanh đều biến mất, dù là con Dã Trư Vương hay sinh vật thần bí truy sát nó, phi cầm tẩu thú khác cũng đều nằm im.
Đột nhiên, một tia lưu quang vụt qua trường không, Nguyệt Trùng đi xa, khu vực gần đó nhanh chóng mất đi ánh sáng, núi rừng lại chìm trong bóng tối vô tận.
Trong lòng Tần Minh cảm thấy hụt hẫng, rồi lại chợt có một ý nguyện mãnh liệt, bao giờ hắn mới có thể như Nguyệt Trùng, vĩnh dạ cũng không che giấu được con đường phía trước?
Nhưng hắn không nghĩ ngợi nữa, nhân lúc các loại mãnh thú bị trấn áp, không dám tùy ý qua lại, hắn lập tức kéo Đao Giác Lộc và Lư Đầu Lang vượt qua vùng đồi thấp, nhanh chóng đi về phía xa.
Sâu trong núi lớn vang lên một tiếng kêu gào thê lương rồi im bặt, hình như có một sinh linh cường đại bị giết chết ở nơi Nguyệt Trùng lao xuống. Núi rừng yên tĩnh, dù là dị thú có thực lực siêu cường, hay danh cầm biến dị đều không muốn phát ra tiếng động.
Song Thụ Thôn đã ở trong tầm mắt, Tần Minh kéo theo con mồi thuận lợi quay về. Khi đến đầu thôn, hắn quay lại nhìn phía sau, khắp nơi mịt mờ, tối đen vô biên.
Cảnh tượng rực rỡ trước đó không lâu dường như vẫn còn trong đầu, hắn hơi hoảng hốt, ánh trăng từng chiếu sáng khắp cổ đại giờ đang ở đâu?
- Ọt ọt!
Bụng réo lên, cảm giác quá đói đã kéo hắn quay về với hiện thực. Hắn chợt phì cười, bản thân suy nghĩ mấy chuyện mờ mịt đó làm gì, bây giờ, hắn cần phải giải quyết vấn đề ấm no trước đã.
Trời lạnh thế này, chỉ có mấy đứa trẻ không muốn ở trong nhà, nô đùa với nhau ở đầu thôn.
- Tần ca, ca vào núi. . . Một mình săn được Đao Giác Lộc sao?
Một đứa nhỏ gầy yếu giật mình, mở to hai mắt.
Mấy đứa nhỏ lạnh đến mức đỏ bừng mặt, cùng tiến tới, giật mình khi thấy con Lư Đầu Lang màu đen nặng đến mấy trăm cân. Bọn nhỏ nhìn chằm chằm vào hai con mồi, không nhịn được lén nuốt nước bọt.
- Lát nữa tất cả tới nhà ta ăn thịt.
Tần Minh vừa cười vừa nói.
Hắn kéo hai con mồi về đến nhà nhanh như cơn gió. Hắn đã nhịn suốt cả dọc đường, sắp thử cảm giác ăn tươi nuốt sống rồi. Hắn lập tức nấu nước rồi gọi Lục Trạch và Lương Uyển Thanh tới giúp.
- Tiểu Tần, ngươi bị thương à?
Lương Uyển Thanh thận trọng, liếc nhìn vết máu trên vai hắn.
- Vết thương nhẹ thôi, không có gì đáng ngại.
Tần Minh lắc đầu.
Lục Trạch kiểm tra giúp hắn, thấy vết thương không sâu, đã cầm máu đóng vảy mới yên lòng.
Chẳng bao lâu, mùi thơm nồng bay lên từ một miếng thịt lớn trên bếp than hừng hực, đang không ngừng nhỏ mỡ. Bụng Tần Minh kêu vang, hắn không chờ được nữa, dùng con dao nhỏ cắt một miếng mỏng ở chân hươu, không sợ nóng, bỏ thẳng vào miệng.
- Chín rồi, ăn rất ngon! Văn Duệ, hôm nay tiểu thúc thỏa mãn nguyện vọng của con rồi.
Văn Duệ nếm thử một miếng, vui tới mức hai mắt cong cong, gật đầu như gà con mổ thóc, nói:
- Thơm quá, con đã quên mất bao lâu mình không ăn thịt rồi. Tiểu thúc, người quá tuyệt vời!
Tần Minh gọi Lục Trạch và Lương Uyển Thanh, bảo bọn họ ăn trước, chờ lát nữa sẽ xử lý đống thịt còn lại sau.
Văn Huy hơn hai tuổi chưa gặm được thịt hươu nướng, chỉ có thể ăn thịt chín nhừ. Nó mếu máo, nhìn chằm chằm vào miếng thịt làm mọi người bật cười.
Tần Minh đang trong thời kỳ Tân Sinh quan trọng, cơ thể nhiều lần phát ra tín hiệu mãnh liệt, rất khao khát về chuyện ăn thịt, nên ăn như hổ đói, cuối cùng đã được thỏa mãn.
Lúc này, có mấy đứa nhỏ thò đầu qua, khuôn mặt nhỏ nhắn lấm lem, chúng ngửi được mùi thịt trong sân cũng thèm, đôi mắt sáng lấp lánh, nhưng xấu hổ không dám tiến vào.
Tần Minh lập tức vẫy tay, nói:
- Lúc ở đầu thôn, không phải ta đã bảo các ngươi qua sao? Tất cả mau vào, cùng ăn đi.
- Cảm ơn Tần ca.
- Tiểu thúc, người thật tốt.
Trong hoang dã mịt mờ, không biết có bao nhiêu sinh linh nguy hiểm đang ngủ đông, nó dám lộ ra, phát sáng như vậy, chứng tỏ nó rất tự tin, khả năng cao là có thực lực cực mạnh.
Tần Minh im lặng tụt xuống tán cây bên dưới, trốn trong bóng tối của mật lâm, hắn khó có thể bình tĩnh được. Đó không phải là sinh vật phát sáng bình thường, nó soi sáng bầu trời đêm này.
Trong thời đại không có nhật nguyệt tinh thần, trời đất đều tối đen như mực lại có cảnh tượng kỳ lạ này xuất hiện.
- Nguyệt Trùng!
Hắn từng nghe nói qua.
Các lão nhân thường kể cho hậu bối nghe, thời xa xưa cũng từng có nhật nguyệt, khi thấy ánh mắt ngơ ngác của các hài tử, trưởng bối sẽ lấy Nguyệt Trùng làm ví dụ.
- Nếu có một ngày, các ngươi vô tình bắt gặp Nguyệt Trùng, sẽ biết mặt trăng ra sao.
Nếu Nguyệt Trùng xuất hiện, không cần ai nhiều lời cũng biết, bởi nó chính là duy nhất trong trời đêm.
Mới đầu ánh sáng sẽ khá dịu, từ từ dâng lên. Không biết có phải do ý niệm trước đây không, Tần Minh mơ hồ nhìn thấy được bóng dáng của một con trùng.
Bây giờ nó quá chói lòa, làm gì có bóng dáng của con trùng? Ánh sáng đan xen vào nhau giống như một vòng tròn rực rỡ, giống như vương miện, chiếu sáng khắp trời đêm.
Ve sầu không biết xuân thu, bình thường, ít loại trùng nào có thể sống qua mùa đông đến năm sau.
Theo lời các lão nhân, Nguyệt Trùng đến khu vực này đã hơn năm mươi năm, sống sâu trong sơn mạch bao la hùng vĩ, hiếm khi xuất hiện ở vùng rìa ngoài.
Trong tập quán bản địa, nó đã sớm được ghi lại, là danh trùng tồn tại hơn năm mươi năm trong núi. Mọi người có lý do tin tưởng nó không hề kém kỳ thú, sơn chủ tồn tại lâu năm.
Tần Minh xuất thần, mặt trăng ở thời cổ xưa sẽ như vậy ư?
Nó sẽ như đèn của thiên cung treo lơ lửng giữa trời đêm, chiếu sáng núi rừng tối tăm, hoang lĩnh u ám, cả nơi này được nhuộm thành màu bạc mờ trong chốc lát.
Điều đó hoàn toàn khác với những gì hắn thấy trước kia, sự tối tăm bị xua tan hoàn toàn. Đất trời trở nên khác biệt, Tần Minh nhìn cảnh đẹp phía xa, không khỏi nghĩ về thời xa xưa có nhật nguyệt, nó sẽ như thế nào?
Hắn biết, Nguyệt Trùng chỉ soi sáng hai ngọn đồi gần nhất, còn lâu mới bằng trăng sáng thật sự. Dù sao hắn nghe đồn đó là cảnh tượng tỏa sáng mười vạn dặm, lơ lửng giữa không trung, là ánh sáng chân chính.
Lúc này, mọi âm thanh đều biến mất, dù là con Dã Trư Vương hay sinh vật thần bí truy sát nó, phi cầm tẩu thú khác cũng đều nằm im.
Đột nhiên, một tia lưu quang vụt qua trường không, Nguyệt Trùng đi xa, khu vực gần đó nhanh chóng mất đi ánh sáng, núi rừng lại chìm trong bóng tối vô tận.
Trong lòng Tần Minh cảm thấy hụt hẫng, rồi lại chợt có một ý nguyện mãnh liệt, bao giờ hắn mới có thể như Nguyệt Trùng, vĩnh dạ cũng không che giấu được con đường phía trước?
Nhưng hắn không nghĩ ngợi nữa, nhân lúc các loại mãnh thú bị trấn áp, không dám tùy ý qua lại, hắn lập tức kéo Đao Giác Lộc và Lư Đầu Lang vượt qua vùng đồi thấp, nhanh chóng đi về phía xa.
Sâu trong núi lớn vang lên một tiếng kêu gào thê lương rồi im bặt, hình như có một sinh linh cường đại bị giết chết ở nơi Nguyệt Trùng lao xuống. Núi rừng yên tĩnh, dù là dị thú có thực lực siêu cường, hay danh cầm biến dị đều không muốn phát ra tiếng động.
Song Thụ Thôn đã ở trong tầm mắt, Tần Minh kéo theo con mồi thuận lợi quay về. Khi đến đầu thôn, hắn quay lại nhìn phía sau, khắp nơi mịt mờ, tối đen vô biên.
Cảnh tượng rực rỡ trước đó không lâu dường như vẫn còn trong đầu, hắn hơi hoảng hốt, ánh trăng từng chiếu sáng khắp cổ đại giờ đang ở đâu?
- Ọt ọt!
Bụng réo lên, cảm giác quá đói đã kéo hắn quay về với hiện thực. Hắn chợt phì cười, bản thân suy nghĩ mấy chuyện mờ mịt đó làm gì, bây giờ, hắn cần phải giải quyết vấn đề ấm no trước đã.
Trời lạnh thế này, chỉ có mấy đứa trẻ không muốn ở trong nhà, nô đùa với nhau ở đầu thôn.
- Tần ca, ca vào núi. . . Một mình săn được Đao Giác Lộc sao?
Một đứa nhỏ gầy yếu giật mình, mở to hai mắt.
Mấy đứa nhỏ lạnh đến mức đỏ bừng mặt, cùng tiến tới, giật mình khi thấy con Lư Đầu Lang màu đen nặng đến mấy trăm cân. Bọn nhỏ nhìn chằm chằm vào hai con mồi, không nhịn được lén nuốt nước bọt.
- Lát nữa tất cả tới nhà ta ăn thịt.
Tần Minh vừa cười vừa nói.
Hắn kéo hai con mồi về đến nhà nhanh như cơn gió. Hắn đã nhịn suốt cả dọc đường, sắp thử cảm giác ăn tươi nuốt sống rồi. Hắn lập tức nấu nước rồi gọi Lục Trạch và Lương Uyển Thanh tới giúp.
- Tiểu Tần, ngươi bị thương à?
Lương Uyển Thanh thận trọng, liếc nhìn vết máu trên vai hắn.
- Vết thương nhẹ thôi, không có gì đáng ngại.
Tần Minh lắc đầu.
Lục Trạch kiểm tra giúp hắn, thấy vết thương không sâu, đã cầm máu đóng vảy mới yên lòng.
Chẳng bao lâu, mùi thơm nồng bay lên từ một miếng thịt lớn trên bếp than hừng hực, đang không ngừng nhỏ mỡ. Bụng Tần Minh kêu vang, hắn không chờ được nữa, dùng con dao nhỏ cắt một miếng mỏng ở chân hươu, không sợ nóng, bỏ thẳng vào miệng.
- Chín rồi, ăn rất ngon! Văn Duệ, hôm nay tiểu thúc thỏa mãn nguyện vọng của con rồi.
Văn Duệ nếm thử một miếng, vui tới mức hai mắt cong cong, gật đầu như gà con mổ thóc, nói:
- Thơm quá, con đã quên mất bao lâu mình không ăn thịt rồi. Tiểu thúc, người quá tuyệt vời!
Tần Minh gọi Lục Trạch và Lương Uyển Thanh, bảo bọn họ ăn trước, chờ lát nữa sẽ xử lý đống thịt còn lại sau.
Văn Huy hơn hai tuổi chưa gặm được thịt hươu nướng, chỉ có thể ăn thịt chín nhừ. Nó mếu máo, nhìn chằm chằm vào miếng thịt làm mọi người bật cười.
Tần Minh đang trong thời kỳ Tân Sinh quan trọng, cơ thể nhiều lần phát ra tín hiệu mãnh liệt, rất khao khát về chuyện ăn thịt, nên ăn như hổ đói, cuối cùng đã được thỏa mãn.
Lúc này, có mấy đứa nhỏ thò đầu qua, khuôn mặt nhỏ nhắn lấm lem, chúng ngửi được mùi thịt trong sân cũng thèm, đôi mắt sáng lấp lánh, nhưng xấu hổ không dám tiến vào.
Tần Minh lập tức vẫy tay, nói:
- Lúc ở đầu thôn, không phải ta đã bảo các ngươi qua sao? Tất cả mau vào, cùng ăn đi.
- Cảm ơn Tần ca.
- Tiểu thúc, người thật tốt.