Dạ Vô Cương

Chương 1: Vĩnh Dạ (1)

Số chữ: 988
Ngày hôm ấy, mặt trời lặn xuống, rồi không mọc lên nữa.

Vĩnh Dạ, đất trời tăm tối như vực sâu thăm thẳm. Ban ngày chỉ còn là dĩ vãng, trở thành truyền thuyết.

Cả một vùng băng giá rộng lớn, gió lạnh thấu xương, bão tuyết trút xuống, lớp tuyết đọng đã cao chừng nửa người.

Song Thụ Thôn ngập một nửa trong tuyết lớn. Ở đây chỉ có bốn năm mươi hộ, như thôn trang bị năm tháng lãng quên, có thể mơ hồ thấy những ngôi nhà liên tiếp ẩn hiện trong màn đêm. Cuồng phong rít gào, không ít nóc nhà khẽ lắc lư, như sắp bị thổi bay.

Tần Minh rất yếu, hắn vừa tỉnh lại vì quá đói, bụng réo không ngừng, trong đêm giá lạnh, nghĩ đến bất kỳ loại thức ăn nào, hắn cũng nuốt nước bọt. Đừng nói tới thịt nóng hổi, dưa và trái cây ngon, chỉ cần là thứ vừa lạnh vừa cứng, miệng hắn cũng tiết ra vị ngọt, cảm thấy thèm chảy nước miếng.

Trời giá rét, trong ngoài phòng đều tối đen làm người ta thấy bức bối.

Tần Minh quấn chặt cái chăn cũ. Nhiệt độ của giường cũng không ngăn được cái lạnh bên ngoài, hơi lạnh vào phổi như vụn băng cắt qua, khiến hắn đau đớn.

Hắn ép mình không nghĩ đến đồ ăn nữa, nếu không, dạ dày và miệng sẽ tiết ra nước chua.

Sau khi bình tĩnh lại, hắn bỗng nhận ra, giờ đầu óc rất tỉnh táo, không còn hỗn loạn như trước, chẳng lẽ quái bệnh đã hết? Dù đói rét, nhưng bệnh lâu ngày đột nhiên chuyển biến tốt, ánh mắt hắn sáng bừng chờ Thiển Dạ đến.

Theo thời gian, tiếng gió nhỏ lại, tuyết rơi cũng thưa dần. Nhà bên cạnh có động tĩnh, tiếng nói chuyện vọng ra, đó là đôi vợ chồng trẻ Lục Trạch và Lương Uyển Thanh.

- Ngươi đi đâu đấy? Đưa thức ăn cho Tần Minh hả?

Giọng Lương Uyển Thanh cao dần.

- Hắn mới mười sáu, mười bảy tuổi, vừa bệnh nặng, lại sống lủi thủi một mình, rất đáng thương.

Lục Trạch khẽ nói.



- Ngươi có biết, thức ăn trong nhà chẳng còn nhiều. Cứ thế này, hai đứa nhỏ sẽ đói mất!

Lương Uyển Thanh có phần kích động.

- Bão tuyết ngừng, sẽ có cách giải quyết thôi.

Lục Trạch nhìn trời đất tối đen.

Tần Minh nghe thấy vậy, trong lòng rất áy náy, không muốn nhận lòng tốt của Lục Trạch nữa, mùa màng như thế này, nhà nào cũng khó khăn.

Hắn đứng dậy, mặc áo bông vào, vẫn thấy lạnh, lại lôi cái áo khoác da thú cũ trong tủ ra, khoác thêm. Trong phòng tối như mực, hắn đi qua đi lại và chà xát tay không ngừng.

Sau trận ốm, thân người cao to đã gầy hơn, tóc rủ ngang vai không còn bóng mượt, gương mặt thanh tú trắng bệch, nhưng đôi mắt trong veo sáng ngời, rất có thần. Tuy trông hắn ốm yếu bệnh tật, nhưng toát lên loại khí chất kiên nghị.

Một tháng trước, khó khăn lắm hắn mới ra được núi. Lúc đó, tay chân đã chuyển đen, bệnh nặng đến bây giờ, mấy người đi cùng đều chết trong ngày về.

Tần Minh bị mắc quái bệnh lâu ngày, rất nhiều người đều cho rằng hắn không sống được. Nhưng hắn vẫn lay lắt đến giờ, hơn nữa còn đang tốt lên.

Đến nay, hắn vẫn thấy sợ khi nhắc đến thứ nguy hiểm không biết trong núi.

Bóng tối bên ngoài thay đổi, như có chút nước sạch nhỏ vào mực làm nhạt đi màu đen, Thiển Dạ tới, tức là “ban ngày” đến. Hiển nhiên, cũng chỉ sáng hơn Thâm Dạ một chút, trời đất vẫn chìm trong màn đêm, không nhìn rõ được cảnh vật phía xa.

Cổng nhà bị đẩy ra, Lục Trạch đi tới, thân hình rắn chắc mạnh mẽ, dùng xẻng xúc tuyết đọng sang hai bên, nhanh chóng dọn ra một lối đi tới cửa nhà.

Tần Minh mở cánh cửa bị tuyết đọng chặn, gọi một tiếng Lục ca.

Lục Trạch cầm theo một túi vải phát sáng, đổ vào chậu đá đặt trên mặt tuyết. Một đống đá đỏ sáng rực rơi xuống, kêu leng keng, chiếu rọi bóng đêm. Đây là Thái Dương Thạch, bản thân tên nó đã ẩn chứa ước nguyện của người ở niên đại này.



Giờ đây, nó đang thắp sáng cả sân.

Lục Trạch kinh ngạc:

- Tiểu Tần, ta thấy hình như ngươi tốt hơn nhiều rồi đấy.

Tần Minh mời Lục Trạch vào nhà ngồi, thông báo tình hình, đầu óc hắn đã tỉnh táo, chắc hẳn sẽ khỏi nhanh thôi.

Lục Trạch nói mạng hắn cứng, mắc quái bệnh trong núi mà vẫn sống được, thật không dễ gì. Lục Trạch đổ vài viên đá còn trong túi vào chậu đồng, chợt sáng bừng cả phòng.

Thái Dương Thạch được lấy từ Hỏa Tuyền, mặc dù ánh lửa hừng hực, nhưng nhiệt độ lại không cao bằng thân nhiệt của con người. Sau mấy canh giờ, nó sẽ tự tắt, cần đưa về Hỏa Tuyền ôn dưỡng lại.

- Cho ngươi đấy!

Lục Trạch đưa hộp đựng thức ăn qua.

Tần Minh bệnh nặng một tháng, đã hết lương thực từ lâu, hoàn toàn dựa vào tiếp tế của Lục Trạch. Hắn mới nghe hai vợ chồng cãi nhau, biết tình cảnh của họ cũng không tốt lắm, nên trong lòng thấy áy náy.

- Đang nóng, ngươi mau ăn đi.

Lục Trạch là một người thành thật, tri ân báo đáp. Trước đây, hắn từng bị lạc trong mật lâm tối tăm vô biên, Tần Minh đã kiên trì gọi tên, dẫn hắn trở về.

Nhìn bánh đen nóng hổi, cảm giác đói trào lên khiến Tần Minh không khỏi nuốt nước bọt.

- Sao còn ngây ra đó? Ngươi còn bệnh, không nhịn đói được đâu, còn khách sáo?

Lục Trạch nhét hộp đựng thức ăn vào tay hắn.

- Lục ca!
14 Bình luận