Dáng vẻ hung ác giống như sói đói chộp lấy mồi kia khiến Từ Nguyệt hối hận trong nháy mắt.
Người đói bụng đến cực hạn, sẽ ăn thịt người, bây giờ nàng là một đứa bé sáu tuổi, vừa non vừa giòn, chẳng phải là ăn sẽ ngon hơn sao?
Nhưng mà cơ thể này của nàng còn quá nhỏ tuổi, trong đầu nho nhỏ chỉ có nội dung vô dụng là ‘đói đói đói’.
Nàng muốn biết được đang ở thời đại cụ thể nào, vẫn phải dựa vào lão đầu đã trải sự đời, đã từng đi đây đi đó ở trước mặt này.
May mắn, lão đầu không phải loại người không có nguyên tắc kia, sau khi ông ta ăn chán chê một bữa, nên lấy lại được chút tinh thần.
Khi Từ Nguyệt giả vờ tò mò “ta rất nhàm chán, gia gia kể chuyện xưa cho ta nghe” để thăm dò, lão đầu nói liên miên lải nhải những chuyện trên thế gian này cho nàng nghe.
Vì vậy, Từ Nguyệt mới biết, hóa ra nơi mình sinh sống được gọi là vương quốc Đại Khánh, đất nước được thành lập đến nay đã hơn 300 năm.
Nhưng mà vương triều sừng sững không ngã hơn ba trăm năm này, bởi vì đủ loại yếu tố như hoạn quan loạn chính và ngoại thích tham gia vào chính sự, nên chính quyền trung ương dần dần suy yếu, cường hào ác bá khắp nơi nổi dậy, châu quận triều đình đấu đá hỗn loạn.
Bây giờ kẻ địch bên ngoài ở khắp nơi đang nhìn chằm chằm, có một số bộ tộc Man Di đặc biệt tàn bạo đã nhân cơ hội tấn công, giết người và cướp bóc ở biên giới Đại Khánh, một ngày giết biết bao nhiêu người, mỗi ngày đều liên tục nhảy vào bờ vực chiến tranh của hai nước, khiến cho bách tính khổ không thể tả nổi.
Bây giờ toàn bộ quận Sơn Dương gặp hạn hán nghiêm trọng, triều đình hỗn loạn dứt khoát để thái thú tự mình giải quyết vấn đề, căn bản không có ai quan tâm một huyện nhỏ hẻo lánh thuộc quận Sơn Dương ở Duyện Châu này của bọn hắn sống hay chết.
Đừng nói là cứu trợ thiên tai, ngay sau khi huyện trưởng nghe thấy chỉ thị ‘tự mình giải quyết vấn đề’ này của triều đình, hôm sau đã mang theo người nhà “giải quyết vấn đề”, khiêng nhà bỏ chạy.
Từ Nguyệt xoa xoa lông mày đang nhíu chặt của mình, ngửa đầu thở dài một hơi lần nữa.
Vương quốc Đại Khánh này đúng là sắp kết thúc!
Lão đầu nhìn thấy đứa trẻ nhỏ gầy yếu trước mặt, trong mắt đầy bi thương: “Từ khi Đổng Hưng vào kinh thành đến nay, quần hùng trong thiên hạ đều nổi lên, người chiếm cứ châu, quận nhiều không kể xiết, lại còn gặp thiên tai, dân chúng lầm than, người chết đói ở khắp nơi.”
“Thói đời này, đúng là khiến cho người ta sống không nổi.”
Đổng Hưng?
Đổng Hưng là ai?
Từ Nguyệt chưa từng nghe nói tới.
Bởi vậy, khi xuyên tới thời đại này, nàng phát hiện nó không khớp với bất kỳ đoạn lịch sử nào mà nàng từng học qua.
Thế nhưng, cái gọi là “thời kỳ quân phiệt loạn lạc” mà lão đầu nhắc tới, lại rất giống với cục diện cuối thời Đông Hán.
Nếu quả thật là như vậy, Từ Nguyệt không dám tưởng tượng cuộc sống sau này sẽ gian nan đến mức nào.
Nghe nói, từ cuối thời Đông Hán cho đến trước triều Tùy – Đường, từng tồn tại một giai đoạn hàn băng kéo dài hàng trăm năm. Khi đó, nhiệt độ bình quân thấp hơn hiện đại khoảng 0,5 đến 1,5 độ, lại thường xuất hiện đủ loại dị tượng thời tiết cực đoan, như “tháng sáu mùa hè mà gió lạnh như mùa đông”…
Nạn hạn hán, nạn châu chấu, nạn ngập lụt, dịch bệnh.
Vừa nghĩ tới mình phải sinh tồn trong hoàn cảnh ác liệt như vậy, Từ Nguyệt nói: Cùng nhau hủy diệt đi! Lão nương không sống được!
Người đói bụng đến cực hạn, sẽ ăn thịt người, bây giờ nàng là một đứa bé sáu tuổi, vừa non vừa giòn, chẳng phải là ăn sẽ ngon hơn sao?
Nhưng mà cơ thể này của nàng còn quá nhỏ tuổi, trong đầu nho nhỏ chỉ có nội dung vô dụng là ‘đói đói đói’.
Nàng muốn biết được đang ở thời đại cụ thể nào, vẫn phải dựa vào lão đầu đã trải sự đời, đã từng đi đây đi đó ở trước mặt này.
May mắn, lão đầu không phải loại người không có nguyên tắc kia, sau khi ông ta ăn chán chê một bữa, nên lấy lại được chút tinh thần.
Khi Từ Nguyệt giả vờ tò mò “ta rất nhàm chán, gia gia kể chuyện xưa cho ta nghe” để thăm dò, lão đầu nói liên miên lải nhải những chuyện trên thế gian này cho nàng nghe.
Vì vậy, Từ Nguyệt mới biết, hóa ra nơi mình sinh sống được gọi là vương quốc Đại Khánh, đất nước được thành lập đến nay đã hơn 300 năm.
Nhưng mà vương triều sừng sững không ngã hơn ba trăm năm này, bởi vì đủ loại yếu tố như hoạn quan loạn chính và ngoại thích tham gia vào chính sự, nên chính quyền trung ương dần dần suy yếu, cường hào ác bá khắp nơi nổi dậy, châu quận triều đình đấu đá hỗn loạn.
Bây giờ kẻ địch bên ngoài ở khắp nơi đang nhìn chằm chằm, có một số bộ tộc Man Di đặc biệt tàn bạo đã nhân cơ hội tấn công, giết người và cướp bóc ở biên giới Đại Khánh, một ngày giết biết bao nhiêu người, mỗi ngày đều liên tục nhảy vào bờ vực chiến tranh của hai nước, khiến cho bách tính khổ không thể tả nổi.
Bây giờ toàn bộ quận Sơn Dương gặp hạn hán nghiêm trọng, triều đình hỗn loạn dứt khoát để thái thú tự mình giải quyết vấn đề, căn bản không có ai quan tâm một huyện nhỏ hẻo lánh thuộc quận Sơn Dương ở Duyện Châu này của bọn hắn sống hay chết.
Đừng nói là cứu trợ thiên tai, ngay sau khi huyện trưởng nghe thấy chỉ thị ‘tự mình giải quyết vấn đề’ này của triều đình, hôm sau đã mang theo người nhà “giải quyết vấn đề”, khiêng nhà bỏ chạy.
Từ Nguyệt xoa xoa lông mày đang nhíu chặt của mình, ngửa đầu thở dài một hơi lần nữa.
Vương quốc Đại Khánh này đúng là sắp kết thúc!
Lão đầu nhìn thấy đứa trẻ nhỏ gầy yếu trước mặt, trong mắt đầy bi thương: “Từ khi Đổng Hưng vào kinh thành đến nay, quần hùng trong thiên hạ đều nổi lên, người chiếm cứ châu, quận nhiều không kể xiết, lại còn gặp thiên tai, dân chúng lầm than, người chết đói ở khắp nơi.”
“Thói đời này, đúng là khiến cho người ta sống không nổi.”
Đổng Hưng?
Đổng Hưng là ai?
Từ Nguyệt chưa từng nghe nói tới.
Bởi vậy, khi xuyên tới thời đại này, nàng phát hiện nó không khớp với bất kỳ đoạn lịch sử nào mà nàng từng học qua.
Thế nhưng, cái gọi là “thời kỳ quân phiệt loạn lạc” mà lão đầu nhắc tới, lại rất giống với cục diện cuối thời Đông Hán.
Nếu quả thật là như vậy, Từ Nguyệt không dám tưởng tượng cuộc sống sau này sẽ gian nan đến mức nào.
Nghe nói, từ cuối thời Đông Hán cho đến trước triều Tùy – Đường, từng tồn tại một giai đoạn hàn băng kéo dài hàng trăm năm. Khi đó, nhiệt độ bình quân thấp hơn hiện đại khoảng 0,5 đến 1,5 độ, lại thường xuất hiện đủ loại dị tượng thời tiết cực đoan, như “tháng sáu mùa hè mà gió lạnh như mùa đông”…
Nạn hạn hán, nạn châu chấu, nạn ngập lụt, dịch bệnh.
Vừa nghĩ tới mình phải sinh tồn trong hoàn cảnh ác liệt như vậy, Từ Nguyệt nói: Cùng nhau hủy diệt đi! Lão nương không sống được!