Cao Vũ: Từ Cày Kỹ Năng Của Nhị Lang Thần Bắt Đầu Trở Nên Mạnh Mẽ

Chương 417: Hạ quốc cuồng đại

Số chữ: 1749
- Chúng tôi không cần phụ đề, chúng tôi có thể nghe hiểu được tiếng Hạ quốc.

- Từ nhỏ chúng tôi đã phải học hai môn ngoại ngữ, tiếng Hạ quốc và tiếng Anh!

- Không biết thực lực của võ giả Hạ quốc như thế nào?

Không ít thí sinh bàn tán xôn xao, tràn đầy hiếu kỳ đối với tất cả những gì nhìn thấy trước mắt.

- Chào mừng các vị thí sinh đã đến với vòng đầu tiên của trận sơ loại khu vực phía Đông!

- Tổng số thí sinh tham gia tranh tài lần này là 10 vạn 8500 người.

- Vòng đầu tiên của chúng ta là một trận hỗn chiến, được chia làm 10 lượt đấu, mỗi lượt sẽ có hơn 1 vạn thí sinh chém giết lẫn nhau, cuối cùng chỉ có 1000 thí sinh sống sót đến cuối cùng mới có thể thuận lợi tiến vào vòng thứ hai.

- Đồng thời, ngay cả những thí sinh bị loại cũng có thể nhận được 1 triệu Hạ quốc tệ!

- Còn những thí sinh có thể thăng hạng, ít nhất cũng nhận được 2 triệu Hạ quốc tệ!

Lời này vừa nói ra, người của các quốc gia cũng không thể giữ được bình tĩnh nữa!

- Quả nhiên rất tàn khốc, 10 chọn 1, mọi người đều là thiên tài của các quốc gia, cuối cùng chỉ có 1000 thiên tài mạnh nhất có thể thăng hạng!

- Tôi sẽ sống sót đến cuối cùng, thuận lợi thăng hạng!

- 1 triệu Hạ quốc tệ có thể đổi được một khoản tiền lớn ở chỗ chúng tôi, tôi có thể mua được một lượng lớn tài nguyên.

- Quốc gia của chúng tôi quá yếu, thiên tài của những nước như Hạ quốc không thèm để ý, nhưng đối với tôi lại hoàn toàn khác biệt.

- 2 triệu Hạ quốc tệ, tôi nhất định phải đoạt được, tôi quá cần số tiền này rồi. Có thí sinh siết chặt nắm đấm.

Không phải tất cả mọi người đều khinh thường chút tiền này, đối với những quốc gia nghèo khó mà nói, số tiền này có thể mua được rất nhiều tài nguyên.

Không ít người đều đã trở nên sục sôi.

- Tôi ở đây xin chúc trước các vị thí sinh thuận lợi thăng hạng!

- Vậy thì tiếp theo, xin mời các thí sinh của lượt đầu tiên bước lên sân khấu.

Từ Văn Kỷ lớn tiếng tuyên bố.

Chỉ thấy ông lão xòe lòng bàn tay to lớn của mình ra, một đấu trường khổng lồ điên cuồng phình to lên.

“Ầm!!”

Cuối cùng, nơi đó biến thành một đấu trường khổng lồ mà mắt thường có thể nhìn thấy được, đây là một khu phế tích thành phố sau khi bị tai thú càn quét.

Trong thành phố rách nát không chịu nổi, khắp nơi đều là gạch vụn ngói vỡ, khói súng ngập tràn, tràn ngập sự đè nén của cái chết.

Cùng lúc đó, trên 24 hòn đảo lơ lửng, không ngừng có người hóa thành những cột sáng màu đỏ rực chậm rãi giáng xuống đấu trường.

Trọn vẹn 10000 đạo cột sáng màu đỏ rực giáng lâm!

- Tất cả thí sinh có thời gian 30 giây để lựa chọn tác chiến phục và binh khí.

Giọng nói của Từ Văn Kỷ vang vọng bên tai tất cả mọi người ở bên trong, trước mặt mỗi người đều xuất hiện một tấm màn hình, hiện lên thông tin nhắc nhở bằng các ngôn ngữ khác nhau.

Mọi người ở trong đó bắt đầu chọn lựa tác chiến phục và binh khí.

[Đếm ngược kết thúc!]

[Trận đầu tiên của vòng sơ loại chính thức bắt đầu!]

Theo sự tuyên bố của giọng nói AI thông minh, cột sáng màu đỏ rực tiêu tán, 10000 thí sinh lộ diện ra ngoài.

- Giết!



Thí sinh của các quốc gia khác nhau nói những ngôn ngữ khác nhau, nhưng ý tứ thì đều tương tự.

Vẻ mặt của họ trở nên dữ tợn, giá trị khí huyết bùng nổ, thân thể hưng phấn, giống như từng con mãnh thú.

Tất cả mọi người vung vẩy binh khí sắc bén trong tay, đánh giết kẻ địch ở gần xung quanh mình nhất.

“Bành!!”

“Keng keng~~”

Trong chớp mắt, cuộc chém giết đã bắt đầu, binh khí va chạm, trong giải đấu tàn nhẫn này không có ai lựa chọn nương tay.

Ra tay là dùng toàn lực, thậm chí do hệ thống cố ý ném thí sinh của các quốc gia khác nhau vào cùng một chỗ, họ giết chóc lại càng không có áp lực tâm lý nào.

“Phốc~”

Trên đảo lơ lửng, Lâm Kỳ có thể nhìn thấy rõ ràng trận chiến đang diễn ra trên đấu trường.

Ánh mắt của hắn đều đặt trên người các thí sinh của các cường quốc như Thiên Trúc, Anh Hoa, Tân La, Thái Lan, Thiên Đảo, muốn xem thử phong cách chiến đấu của họ.

- Chất lượng thí sinh của vòng đầu tiên trận sơ loại thật cao ah, thí sinh các quốc gia cũng không yếu. Giang Đào ở bên cạnh phát ra tiếng cảm thán.

Lâm Kỳ cũng gật đầu, chất lượng của thiên tài quả thực rất cao.

- Tuy nhiên, đối với Quan Sơn mà nói cũng chỉ là chuyện một đao. Lý Châu đột nhiên lên tiếng.

Mọi người nhìn sang, chỉ thấy trên đấu trường, có một bóng người tinh anh mạnh mẽ đang lao vào cuộc giết chóc điên cuồng.

Chính là Quan Sơn, gã vung vẩy chiến đao màu bạc, giống như một trận gió lạnh của Bắc Giang.

Gặp người là giết, võ giả các quốc gia khác làm sao từng thấy qua loại thiên tài cấp bậc này.

Rất nhiều thí sinh vung động binh khí chống đỡ, giống như phải đối mặt với một trận gió lạnh thấu xương, không cách nào chống đỡ, bị rạch rách cổ họng tử vong trong gió dữ.

“Phốc~”

- Là thiên tài của Hạ quốc, mau chạy đi!!

Một võ giả của tiểu quốc có làn da ngăm đen lộ vẻ mặt kinh sợ nhìn võ giả đang vung vẩy chiến đao.

Các võ giả xung quanh nhìn thấy thông tin trên đỉnh đầu Quan Sơn thì rơi vào sợ hãi.

[Họ tên: Quan Sơn (Hạ quốc)]

Quốc kỳ Hạ quốc ở phía sau cái tên dị thường bắt mắt.

Họ đều biết đây là thiên tài hàng top đến từ Hạ quốc.

- Quá yếu!

Sắc mặt Quan Sơn túc sát, gã vung vẩy chiến đao, trong lòng lại thầm lắc đầu.

Đám thiên tài của các quốc gia khác này, ngay cả một đao của gã cũng không chống đỡ nổi.

Thời gian ngắn ngủi chưa tới một phút đồng hồ, gã đã liên tục giết chết 5 người rồi.

Chỉ thấy gã hóa thành một vệt ảo ảnh, tấn công về phía võ giả trước mặt.

Đối phương chỉ là một võ giả tiểu quốc, cảm nhận được nguy hiểm kịch liệt, khoảnh khắc quay người lại thì nhìn thấy một đạo hàn quang.

“Phốc~”

Trong nháy mắt, đầu lâu của người đó lìa khỏi thân thể, đất trời đảo lộn, thân thể lập tức hóa thành hư vô, biến mất trong không khí.

Ba phút sau.

[Trận đấu kết thúc!]



Giọng nói AI thông minh vang lên, 1000 người còn lại trở về hòn đảo lơ lửng nơi quốc gia của mình tọa lạc.

Lượt đấu đầu tiên kéo dài thời gian không hề dài, chỉ có vỏn vẹn mười phút, thế nhưng phản ứng của thí sinh các nước lại không hề giống nhau.

Tại hòn đảo lơ lửng của một tiểu quốc nào đó.

- Quá mạnh!

- Tôi bị hạ gục trong tích tắc!

- Tôi cũng vậy, đối thủ quá mức cường đại!

- Tôi đã là thiên tài đỉnh cao nhất của trường chúng ta rồi, kết quả lại bị đối phương chém giết trong một đao.

- Đại ca, quốc gia chúng ta ngay lượt đầu tiên đã bị loại mất 600 người, vượt quá hai phần ba rồi.

Mọi người nghe xong liền rơi vào trong im lặng, đây là lần đầu tiên họ cảm nhận được khoảng cách do thực lực mang lại.

Các quốc gia khác cũng đều như vậy.

- Thực lực của mấy nước như nước Thiên Trúc, nước Anh Hoa, Thái Lan rất mạnh.

- Mạnh nhất phải kể tới Hạ quốc, thiên tài của họ đều lấy một địch mười, giống như mãnh hổ trong rừng xuống núi, không ai có thể lay chuyển được phong mang của họ.

Ở khu vực tầng hai, phản ứng của các thí sinh nước Thiên Trúc, nước Anh Hoa cũng khác nhau.

- Hoành Điền, cậu thể hiện rất tốt, đáng tiếc vẫn bại trong tay thiên tài Hạ quốc.

- Ha ha, tôi đã giết không ít tạp chủng nước Tân La.

- Chúng ta và nước Anh Hoa thế bất lưỡng lập, đợi sau khi tôi tiến vào, sẽ giết sạch đám này.



Trên hòn đảo lơ lửng của Hạ quốc ở tầng cao nhất, mọi người cũng đang thảo luận.

- Tôi giết 5 đối thủ, cậu thì sao?

- Tôi giết 6 người, nhiều hơn cậu một người.

- Đối thủ quá yếu, Hạ quốc chúng ta còn có rất nhiều thiên tài đều mạnh hơn họ, không biết vì sao chỉ có 2 vạn danh ngạch? Có người khó hiểu hỏi.

- Chắc là để chiếu cố thí sinh của các quốc gia khác, nếu không thì người tham gia tranh tài quá ít rồi. - Có người nói ra đáp án.

Quan Sơn sau khi trở về lắc đầu nói:

- Tiếc thật, tôi mới giết được 15 người thì đã kết thúc rồi!

Giang Đào cười nói:

- Được rồi, phụ cận chỗ cậu có mấy cao thủ đấy!

- Còn giết tiếp, biết đâu chừng sẽ phải đụng độ tụi nó rồi.



- Các bạn sinh viên, tiếp theo xin mời các thí sinh của lượt đấu thứ hai!

Từ Văn Kỷ lại lớn tiếng hô lên.

Khoảnh khắc tiếp theo, lại có 10000 thí sinh được cột sáng màu đỏ rực bao bọc, giáng lâm xuống đấu trường.

- Anh Kỳ lên sân khấu rồi! Đột nhiên có người hô lên.

Ánh mắt của không ít người đều nhìn về phía đấu trường, viện thủ thiên tài của Đại học Võ đạo Thương Khung, Đại học Võ đạo Minh Hải, Đại học Võ đạo Sơn Ngự, cùng thiên tài của Viện 10 toàn bộ đều nhìn sang đấu trường.

- Thí sinh của các quốc gia khác ở lượt này thảm rồi, bất kể là thiên tài nào, cũng chỉ có thể tự nhận xui xẻo thôi. Giang Đào cười trên nỗi đau của người khác.
18 Bình luận