Ai Bảo Hắn Tu Tiên!

Chương 9: Ta thấy cửa ải thứ ba khảo nghiệm là trí tuệ (2)

Số chữ: 1096
Mạnh Cảnh Chu lấy ra một thanh chủy thủ: “Đây là tộc lão dúi cho ta để phòng thân, có thể dùng ý niệm điều khiển, tốc độ sánh ngang Kim Đan kỳ, nhưng ở Vấn Tâm Sơn này thì không bay được.”

“Không sao, chỉ cần sắc bén là được.” Lục Dương cười nói, Mạnh gia là đại tộc, pháp bảo họ luyện chế dù không thể kích hoạt, độ sắc bén cũng vượt xa rìu búa cưa trần thế.

Rất thích hợp để đốn cây.

“Lại đây xem, lúc ngươi nhập định, ta đã vẽ xong bản thiết kế rồi.”

Lục Dương dẫn Mạnh Cảnh Chu đến một bãi cát mềm, nơi đó có vẽ bản thiết kế của Lục Dương, chính là chiếc thang hình số “7“.

Hai người bàn bạc sơ qua rồi bắt đầu hành động.

Chủy thủ của Mạnh gia quả nhiên sắc bén, những thân cây to lớn trước mũi chủy thủ mỏng manh như giấy, chẳng mấy chốc hai người đã đẽo gọt cây cối thành những tấm ván gỗ có hình thù kỳ lạ.

Trong phạm vi Vấn Tâm Sơn, tu sĩ cũng như phàm nhân, cây cối có thể sinh trưởng ở đây tự nhiên cũng là loại bình thường nhất.

Rất nhanh, Mạnh Cảnh Chu lại phát hiện ra vấn đề.

“Hai tấm ván gỗ này nối với nhau thế nào? Đừng nói chúng ta không có đinh, cho dù có đinh, cũng không nối được tấm ván dày như vậy.”

“Ngươi từng nghe qua kết cấu mộng lỗ chưa?”

“Chưa từng.”

Lục Dương bất đắc dĩ, vừa nhận lấy chủy thủ đẽo chỗ nối của tấm ván thành kết cấu mộng lỗ, vừa giải thích cho Mạnh Cảnh Chu về trí tuệ của người phàm.

“Phần lồi này gọi là mộng, phần lõm này gọi là lỗ, ghép lại chính là kết cấu mộng lỗ. Đặc điểm lớn nhất của kết cấu mộng lỗ là không cần dùng đinh mà vật vẫn vô cùng chắc chắn.”

Mạnh Cảnh Chu lắng nghe rất chăm chú, Mạnh gia luyện khí dùng linh khí, là luyện khí thuật, không cần đến kết cấu mộng lỗ.

Trên bậc thang, mọi người mồ hôi như mưa, mệt đến thở không ra hơi, chỉ để leo lên được bậc thứ năm mươi, trở thành người đầu tiên qua ải.



Biết đâu người đầu tiên qua ải sẽ được Vấn Đạo Tông ưu ái, từ đó được trọng điểm bồi dưỡng.

Mọi người cũng hiểu tại sao không có giới hạn thời gian, leo núi tiêu hao thể lực quá lớn, nếu ở lại lâu, đói đến mức đứng còn không vững, nói gì đến leo núi.

Dưới chân thang, hai người cũng mồ hôi như mưa, mệt đến thở không ra hơi, tốn rất nhiều công sức, đốn ngã vô số cây cối, sau nhiều lần thử nghiệm thất bại, cuối cùng cũng làm xong chiếc thang.

Chiếc thang có hình thù kỳ quái, trên nhỏ dưới to, đầu cuối lại cong vòng, nói là thang chẳng bằng nói là số “ 7 ” khổng lồ .

Xung quanh là một khoảng đất trống trơ trụi, như thể bị một con trư yêu khổng lồ gặm mất một miếng.

Có đệ tử Vấn Đạo Tông lén liếc Đái Bất Phàm một cái, bọn họ vẫn nhớ Đái Bất Phàm sư huynh thích nhất khoe khoang Vấn Tâm Sơn xanh um tươi tốt của hắn.

Khóe mắt Đái Bất Phàm giật giật, bất giác nắm chặt tay.

Phía sau kèm theo sơ đồ Lục Dương leo núi.

Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu ngồi xổm trên mặt đất, dùng chủy thủ đào hố, chôn chân thang xuống hố, giậm chân mấy cái, nện chặt đất.

Lục Dương đá thử vào thang, thang không hề nhúc nhích, ngược lại còn làm chân phải hắn tê rần.

“Không tệ, rất chắc chắn, ta thử trước, thành công rồi ngươi hãy lên.”

“Không vấn đề.” Mạnh Cảnh Chu gật đầu.

Lục Dương xoa xoa tay, ba bước thành hai, nhanh nhẹn leo lên thang, đến chỗ khúc quanh của thang, cũng chính là độ cao ngang với bậc thứ năm mươi, thầm kêu một tiếng không ổn.

Lục Dương cố gắng nhìn thẳng về phía trước, không nhìn xuống dưới, giống như một con sâu róm đang bò tới.

Mọi người trên bậc thang ngẩng đầu nhìn Lục Dương từng bước tiến gần đến bậc thứ năm mươi, ai nấy đều sững sờ.

Bọn họ đã thấy gì thế này, một chiếc thang khổng lồ dựng trên mặt đất, thang có một khúc cua chín mươi độ, đầu kia chính là đích đến – bậc thứ năm mươi.

Mọi người không phải không thấy Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu làm thang ở phía dưới, nhưng không nghĩ nhiều.



Bọn họ khó khăn lắm mới leo đến bậc bốn mươi, nếu đi xuống xem hai người định làm gì, lỡ như phát hiện bọn họ đang làm trò vô nghĩa, họ sẽ không còn sức để quay lại bậc bốn mươi, cửa ải này coi như thất bại hoàn toàn.

Man Cốt là người tiến triển nhanh nhất, đã đến bậc thứ bốn mươi chín, nhưng bậc thứ năm mươi này như một vực sâu ngăn cách, khó mà vượt qua, hắn cảm thấy như đang cõng cả một ngọn núi, sắp đè bẹp mình.

Rồi hắn trơ mắt nhìn Lục Dương bò qua bên cạnh, đến được bậc thứ năm mươi.

Lục Dương tuy có chút kinh hãi nhưng không gặp nguy hiểm, thành công qua ải.

Mạnh Cảnh Chu theo sát phía sau, cũng thành công qua ải.

Người thứ nhất và người thứ hai đã xuất hiện.

...

Cùng lúc đó, bên ngoài Vấn Tâm Sơn, đệ tử Vấn Đạo Tông hỗn loạn cả lên.

“Các ngươi đừng cản ta, hôm nay ta nhất định phải cho hai tên nhãi này một bài học, ta đảm bảo không đánh chết chúng!” Cơ bắp Đái Bất Phàm cuồn cuộn, tựa như một con gấu chó bị cướp mất mật ong.

Các sư đệ sư muội vội vàng tiến lên khuyên can:

“Đái sư huynh, đánh không được đâu!”

“Đái sư huynh, huynh phải bình tĩnh a.”

“Người tham gia khảo nghiệm mà xảy ra chuyện, việc này truyền ra ngoài, thanh danh Vấn Đạo Tông chúng ta sẽ bị hủy hoại!”

“Lấy lớn hiếp nhỏ, truyền ra ngoài danh tiếng không hay đâu Đái sư huynh!”

“Đái sư huynh, người đừng quên, cửa ải thứ ba là khảo nghiệm đạo tâm, tuyệt đối không thể nổi giận!”

Đái Bất Phàm nghe câu cuối cùng, liền bình tĩnh lại.

Đúng vậy, cửa ải thứ ba là khảo nghiệm đạo tâm, nóng nảy như vậy, bất lợi cho việc tu hành sau này.
42 Bình luận