“Ta kiến thức nông cạn, ngươi đừng có lừa ta!” Mạnh Cảnh Chu gân xanh nổi lên, đập bàn rầm rầm, vô cùng phẫn nộ.
“Đái sư đệ, ngươi đừng trêu đùa người khác.” Thanh âm phiêu đãng tựa tiên nhân truyền đến, Vân Chi từ trong một làn sương mù hiện ra, trừng mắt nhìn Đái Bất Phàm, Đái Bất Phàm chột dạ rụt cổ lại.
Mạnh Cảnh Chu lúc này mới hơi bình tĩnh lại, phải rồi, chắc chắn là Đái Bất Phàm đang lừa người.
Vân Chi lại nói với Mạnh Cảnh Chu: “Nhưng Đái sư đệ cũng không lừa ngươi, ngươi đúng là Độc Thân Linh Căn, đây là tên khoa học. Chỉ là ở tu tiên giới, mọi người quen gọi bằng tục danh của nó hơn, là Thuần Dương Linh Căn.”
Mạnh Cảnh Chu: “...”
Cuối cùng hắn cũng biết vì sao các bậc túc lão trong tộc và cha mẹ không cho hắn biết về linh căn của mình.
Cái gì mà tới Ngũ Đại Tiên Môn sẽ biết, rõ ràng là bọn họ ngại không muốn nói cho hắn biết!
Chẳng trách sau khi hắn kiểm tra căn cốt xong, cha mẹ lại hỏi hắn muốn một đệ đệ hay một muội muội.
Đơn Linh Căn biến dị, Thuần Dương Linh Căn, chí cương chí dương, khắc tinh của quỷ mị.
Duy trì Thuần Dương Chi Thể, tu vi một ngày ngàn dặm, phá mất Thuần Dương Chi Thể, tu vi tụt dốc không phanh.
“... Vì sao tục danh lại giống tên khoa học hơn cả tên khoa học vậy?” Lục Dương ở phía sau khẽ lẩm bẩm.
“Bởi vì vị tiền bối Thuần Dương Linh Căn đầu tiên đã gọi linh căn của mình là Độc Thân Linh Căn.” Tu vi Vân Chi sâu không lường được, tiếng lẩm bẩm của Lục Dương chẳng khác nào nói bên tai nàng, nghe rõ mồn một.
Vân Chi ngừng một chút, lại nói: “Tu tiên giới có thói quen tôn trọng các lão tiền bối độc thân.”
Dường như nói thêm một câu như vậy có thể tăng thêm sức thuyết phục.
Mạnh Cảnh Chu hiển nhiên vượt qua cửa thứ nhất, sau Mạnh Cảnh Chu chính là Lục Dương.
“Hả?! Lại một Đơn Linh Căn nữa?!” Đồng tử Đái Bất Phàm hơi co lại, vừa rồi còn than phiền bận rộn cả buổi mà một Đơn Linh Căn cũng không gặp, giờ lại liên tiếp xuất hiện hai người.
“Ta, Đơn Linh Căn?” Lục Dương chỉ vào mình, tim đập thình thịch, luôn cảm thấy như nghe nhầm, khóe miệng bất giác cong lên.
“Không sai, ngươi là Đơn Linh Căn biến dị, Kiếm Linh Căn.” Đái Bất Phàm khẳng định gật đầu, hắn về khoản kiểm tra căn cốt này chưa từng sai sót.
Kiếm Linh Căn, trời sinh kiếm chủng, sắc bén vô song, công phạt mạnh nhất!
Đại sư tỷ Vân Chi hơi kinh ngạc liếc nhìn Lục Dương, nàng đồng ý đi nhờ xe ngựa cũng chỉ là tùy hứng nhất thời, không ngờ hai người trên xe ngựa đều là thiên tài tu hành đỉnh cao.
Ánh mắt mọi người càng thêm nóng rực, bắt đầu tính toán những thiếu nữ độ tuổi tương xứng với Lục Dương, chỉ hận không thể bắt Lục Dương về ở rể cho thế lực sau lưng mình.
Khác với Mạnh Cảnh Chu có Mạnh gia chống lưng, Lục Dương rõ ràng xuất thân phàm nhân, sau lưng không người nâng đỡ.
Thiên phú tuyệt đỉnh, lại không có thế lực, quả thực là đối tượng ở rể tốt nhất.
Quan trọng nhất là có thể thành thân sinh con!
Lục Dương cảm thấy ánh mắt mọi người nhìn hắn có gì đó kỳ quái, vội vàng tiến vào cửa thứ hai.
Phía sau Đái Bất Phàm là một rừng trúc, cửa ải thứ hai được tiến hành trong rừng trúc này.
“Thế nào, ngươi là linh căn gì?” Mạnh Cảnh Chu nhanh chóng thoát khỏi ám ảnh của Độc Thân Linh Căn, hăng hái hỏi Lục Dương.
Độc Thân Linh Căn thì đã sao, trên con đường thành tiên đầy rẫy xương khô, nữ sắc chẳng qua chỉ là hồng phấn khô lâu, mỹ nữ tiên tử bầu bạn gì đó, hắn không cần!
Ngược lại là Lục Dương, tuy có thể qua cửa thứ nhất, nhưng nghĩ đến hạng người có thiên phú siêu việt như hắn cũng chỉ có một, Lục Dương chắc cũng chỉ ở trình độ Song Linh Căn.
Hắn là thiên tài Đơn Linh Căn tuyệt thế, lẽ ra nên quan tâm đến thiên tài tầm thường.
“Kiếm Linh Căn.”
“Mẹ kiếp.”
“Hả?” Lục Dương ngơ ngác.
Lại qua thêm nửa buổi, những người xếp sau lục tục tiến vào cửa thứ hai, Đái Bất Phàm đã loại bỏ những kẻ có căn cốt không đạt chuẩn.
Nghe người phía sau bàn tán, dường như lại xuất hiện mấy người có thể chất đặc thù, còn chưa kịp hỏi rõ tình hình, Đại sư tỷ Vân Chi liền xuất hiện trước mặt mọi người, nhẹ nhàng buông một câu “Tiếp theo bắt đầu cửa thứ hai”, rồi trực tiếp biến mất, khiến mọi người ngơ ngác khó hiểu.
Sương mù dày đặc dần dâng lên, như khói như sóng, cuồn cuộn mênh mông như nước, tựa như một tấm lưới sa khổng lồ bao phủ toàn bộ rừng trúc.
Mọi người theo bản năng muốn giãy giụa, nhưng cũng không có tác dụng gì nhiều, toàn thân vô lực, ý thức dần dần chìm xuống.
Đây là Huyễn Cảnh Trúc Lâm, chính là một mắt xích của Hộ Tông Đại Trận, há lại là thứ mà bọn họ có thể chống cự.
Vân Chi tiện tay vẽ một vòng tròn, xua tan sương mù, tạo ra một khoảng không, các đệ tử Vấn Đạo Tông đứng sau lưng nàng.
Đái Bất Phàm cười hì hì nói: “Rơi vào Huyễn Cảnh Trúc Lâm, sẽ khiến bọn họ quên mất thân phận, quên cả khảo hạch, quên hết mọi thứ, đưa ra phản ứng chân thật nhất, chỉ không biết lần này có bao nhiêu người qua được cửa thứ hai.”
“Hy vọng số người vượt qua sẽ nhiều một chút, đợt này có mấy hạt giống tốt, nếu gục ngã ở cửa thứ hai thì thật đáng tiếc.”
Vân Chi vẫn chưa loại Mạnh Cảnh Chu và Lục Dương khỏi khảo hạch, đó là vì đề thi Mạnh Cảnh Chu nhận được không phải của năm nay, mà là của hai mươi năm trước.
“Cũng không biết là vị trưởng lão nào đã bán.”
“Đái sư đệ thấy ai có thể vượt qua cửa thứ hai?”
“Tất nhiên là gã Thượng Cổ Man Tộc kia. Thượng Cổ Man Tộc nổi danh tâm địa đơn thuần, tâm tính không cần phải bàn.”
“Đái sư đệ, ngươi đừng trêu đùa người khác.” Thanh âm phiêu đãng tựa tiên nhân truyền đến, Vân Chi từ trong một làn sương mù hiện ra, trừng mắt nhìn Đái Bất Phàm, Đái Bất Phàm chột dạ rụt cổ lại.
Mạnh Cảnh Chu lúc này mới hơi bình tĩnh lại, phải rồi, chắc chắn là Đái Bất Phàm đang lừa người.
Vân Chi lại nói với Mạnh Cảnh Chu: “Nhưng Đái sư đệ cũng không lừa ngươi, ngươi đúng là Độc Thân Linh Căn, đây là tên khoa học. Chỉ là ở tu tiên giới, mọi người quen gọi bằng tục danh của nó hơn, là Thuần Dương Linh Căn.”
Mạnh Cảnh Chu: “...”
Cuối cùng hắn cũng biết vì sao các bậc túc lão trong tộc và cha mẹ không cho hắn biết về linh căn của mình.
Cái gì mà tới Ngũ Đại Tiên Môn sẽ biết, rõ ràng là bọn họ ngại không muốn nói cho hắn biết!
Chẳng trách sau khi hắn kiểm tra căn cốt xong, cha mẹ lại hỏi hắn muốn một đệ đệ hay một muội muội.
Đơn Linh Căn biến dị, Thuần Dương Linh Căn, chí cương chí dương, khắc tinh của quỷ mị.
Duy trì Thuần Dương Chi Thể, tu vi một ngày ngàn dặm, phá mất Thuần Dương Chi Thể, tu vi tụt dốc không phanh.
“... Vì sao tục danh lại giống tên khoa học hơn cả tên khoa học vậy?” Lục Dương ở phía sau khẽ lẩm bẩm.
“Bởi vì vị tiền bối Thuần Dương Linh Căn đầu tiên đã gọi linh căn của mình là Độc Thân Linh Căn.” Tu vi Vân Chi sâu không lường được, tiếng lẩm bẩm của Lục Dương chẳng khác nào nói bên tai nàng, nghe rõ mồn một.
Vân Chi ngừng một chút, lại nói: “Tu tiên giới có thói quen tôn trọng các lão tiền bối độc thân.”
Dường như nói thêm một câu như vậy có thể tăng thêm sức thuyết phục.
Mạnh Cảnh Chu hiển nhiên vượt qua cửa thứ nhất, sau Mạnh Cảnh Chu chính là Lục Dương.
“Hả?! Lại một Đơn Linh Căn nữa?!” Đồng tử Đái Bất Phàm hơi co lại, vừa rồi còn than phiền bận rộn cả buổi mà một Đơn Linh Căn cũng không gặp, giờ lại liên tiếp xuất hiện hai người.
“Ta, Đơn Linh Căn?” Lục Dương chỉ vào mình, tim đập thình thịch, luôn cảm thấy như nghe nhầm, khóe miệng bất giác cong lên.
“Không sai, ngươi là Đơn Linh Căn biến dị, Kiếm Linh Căn.” Đái Bất Phàm khẳng định gật đầu, hắn về khoản kiểm tra căn cốt này chưa từng sai sót.
Kiếm Linh Căn, trời sinh kiếm chủng, sắc bén vô song, công phạt mạnh nhất!
Đại sư tỷ Vân Chi hơi kinh ngạc liếc nhìn Lục Dương, nàng đồng ý đi nhờ xe ngựa cũng chỉ là tùy hứng nhất thời, không ngờ hai người trên xe ngựa đều là thiên tài tu hành đỉnh cao.
Ánh mắt mọi người càng thêm nóng rực, bắt đầu tính toán những thiếu nữ độ tuổi tương xứng với Lục Dương, chỉ hận không thể bắt Lục Dương về ở rể cho thế lực sau lưng mình.
Khác với Mạnh Cảnh Chu có Mạnh gia chống lưng, Lục Dương rõ ràng xuất thân phàm nhân, sau lưng không người nâng đỡ.
Thiên phú tuyệt đỉnh, lại không có thế lực, quả thực là đối tượng ở rể tốt nhất.
Quan trọng nhất là có thể thành thân sinh con!
Lục Dương cảm thấy ánh mắt mọi người nhìn hắn có gì đó kỳ quái, vội vàng tiến vào cửa thứ hai.
Phía sau Đái Bất Phàm là một rừng trúc, cửa ải thứ hai được tiến hành trong rừng trúc này.
“Thế nào, ngươi là linh căn gì?” Mạnh Cảnh Chu nhanh chóng thoát khỏi ám ảnh của Độc Thân Linh Căn, hăng hái hỏi Lục Dương.
Độc Thân Linh Căn thì đã sao, trên con đường thành tiên đầy rẫy xương khô, nữ sắc chẳng qua chỉ là hồng phấn khô lâu, mỹ nữ tiên tử bầu bạn gì đó, hắn không cần!
Ngược lại là Lục Dương, tuy có thể qua cửa thứ nhất, nhưng nghĩ đến hạng người có thiên phú siêu việt như hắn cũng chỉ có một, Lục Dương chắc cũng chỉ ở trình độ Song Linh Căn.
Hắn là thiên tài Đơn Linh Căn tuyệt thế, lẽ ra nên quan tâm đến thiên tài tầm thường.
“Kiếm Linh Căn.”
“Mẹ kiếp.”
“Hả?” Lục Dương ngơ ngác.
Lại qua thêm nửa buổi, những người xếp sau lục tục tiến vào cửa thứ hai, Đái Bất Phàm đã loại bỏ những kẻ có căn cốt không đạt chuẩn.
Nghe người phía sau bàn tán, dường như lại xuất hiện mấy người có thể chất đặc thù, còn chưa kịp hỏi rõ tình hình, Đại sư tỷ Vân Chi liền xuất hiện trước mặt mọi người, nhẹ nhàng buông một câu “Tiếp theo bắt đầu cửa thứ hai”, rồi trực tiếp biến mất, khiến mọi người ngơ ngác khó hiểu.
Sương mù dày đặc dần dâng lên, như khói như sóng, cuồn cuộn mênh mông như nước, tựa như một tấm lưới sa khổng lồ bao phủ toàn bộ rừng trúc.
Mọi người theo bản năng muốn giãy giụa, nhưng cũng không có tác dụng gì nhiều, toàn thân vô lực, ý thức dần dần chìm xuống.
Đây là Huyễn Cảnh Trúc Lâm, chính là một mắt xích của Hộ Tông Đại Trận, há lại là thứ mà bọn họ có thể chống cự.
Vân Chi tiện tay vẽ một vòng tròn, xua tan sương mù, tạo ra một khoảng không, các đệ tử Vấn Đạo Tông đứng sau lưng nàng.
Đái Bất Phàm cười hì hì nói: “Rơi vào Huyễn Cảnh Trúc Lâm, sẽ khiến bọn họ quên mất thân phận, quên cả khảo hạch, quên hết mọi thứ, đưa ra phản ứng chân thật nhất, chỉ không biết lần này có bao nhiêu người qua được cửa thứ hai.”
“Hy vọng số người vượt qua sẽ nhiều một chút, đợt này có mấy hạt giống tốt, nếu gục ngã ở cửa thứ hai thì thật đáng tiếc.”
Vân Chi vẫn chưa loại Mạnh Cảnh Chu và Lục Dương khỏi khảo hạch, đó là vì đề thi Mạnh Cảnh Chu nhận được không phải của năm nay, mà là của hai mươi năm trước.
“Cũng không biết là vị trưởng lão nào đã bán.”
“Đái sư đệ thấy ai có thể vượt qua cửa thứ hai?”
“Tất nhiên là gã Thượng Cổ Man Tộc kia. Thượng Cổ Man Tộc nổi danh tâm địa đơn thuần, tâm tính không cần phải bàn.”